Lucid Dream: Nỗi Sợ Và Phép Màu | – Bùi Cẩm Linh –

13256379_833266583446649_4481789233955533791_n

Ngày này một năm trước, đăng stt này: Gặp ác mộng không còn sợ nhiều nữa mà chiến đấu nhiều hơn (trước vẫn chiến đấu nhưng sợ nhiều hơn). Thậm chí có lúc còn chẳng thể hiện chút nào sợ hãi. Khi triết lí sống thay đổi, từ trong vô thức, những giấc mơ cũng dần thay đổi theo.

Không, mình chưa đánh bại được nỗi sợ.

Gặp ma trong những giấc mơ sâu, việc chiến đấu dễ dàng hơn. Nỗi sợ vẫn còn, nhưng tâm trí không hỗn loạn, và không còn con đường nào khác ngoài chiến đấu, dù trong những giấc mơ ấy đa phần mình không điều khiển được. Nhưng nếu bị bóng đè thì khác.

Hướng dẫn tập lucid dream có 1 chi tiết, đại khái khi tập giữ nguyên ý thức khi bước vào giấc ngủ, sẽ phải trải qua 1 giai đoạn bóng đè. Nếu vượt qua được thì sẽ có giấc mơ sáng suốt. Mình chưa bao giờ phải tập lucid dream, nhưng thi thoảng khi giữ nguyên ý thức bước vào giấc mơ, mình vẫn bị bóng đè (tức-đa phần là không). Khi đó, dù vẫn ý thức được mình đang mơ, nhưng quyền năng điều khiển giấc mơ vụt biến khỏi bàn tay mình. Mình đã nhiều lần từng thử chến đấu với bóng đè, thử tìm lại quyền năng điều khiển, thử mặc kệ tình trạng ấy xảy ra, xem giới hạn của nó sẽ đến đâu. Nhưng càng mặc kệ, mọi thứ càng hỗn loạn và đáng sợ hơn, và gây khó thở. Trí óc mình không đứng vững được trước nó, và mình buộc phải tỉnh dậy.

1515000_477705269002784_1957875794_n

Mình thường ngủ quay mặt đối diện với cửa sổ. Trong giấc mơ bóng đè gần nhất, mình thấy từ cửa sổ, 1 con búp bê ma nhòm vào, mắt đối mắt trực diện với mình. Đèn điện đều tắt, trong đêm, chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, tô sáng lờ mờ khuôn mặt con búp bê. Vài bước nữa thôi, nó sẽ tiến tới gần mình.

Và như mọi lần bị bóng đè khác, mình tự tìm cách thoát khỏi giấc mơ. Bởi ý thức được đó chỉ là giấc mơ, nên ngoài cách chiến đấu, mình còn cách trốn chạy để trở về thực tại – một nhược điểm so với giấc mơ sâu. Sự trốn chạy đó có là hèn nhát? Khi thức giấc, mình tự hỏi bản thân tại sao không tóm lấy con búp bê, ngắt đầu và xé xác ra hàng trăm mảnh? Mình nhẩm đi nhẩm lại để cài ý nghĩ ấy chìm sâu vào vô thức, điều mình đã thành công nhiều lần, để khi giấc mơ quay trở lại, mình có thể lôi ý nghĩ ấy ra và sẵn sàng đối diện. Còn cách gì đánh bại nỗi sợ, nếu không phải để nó gặm nhấm ăn mòn mình, cho đến khi bản thân có thể quên mọi nỗi đau và thực sự đứng dậy đối diện với nó bằng đôi chân mình?

14657271_937884559651517_7353572240034669696_n

P/S: Song song với giấc mơ bóng đè đáng sợ nhất, mình cũng có một lucid dream tuyệt vời nhất những ngày gần đây. Còn gì thú vị hơn việc ngồi trên một con tàu hở trần diễu hành qua thế giới, mà cảnh vật xung quanh vận động theo ý muốn và quyền năng của riêng bạn? Bạn muốn đi vào một khu rừng mê cung dày đặc, những cái cây bèn lớn dần và uốn cong theo sự điều khiển của bạn. Bạn cảm thấy ngộp thở với rừng cây nên muốn dẹp hết đi để con tàu có thể đi xuyên mặt biển, và biển xanh đầy gió bèn hiện ra. Vậy đấy, bạn không thể có tất cả mọi thứ. Bạn phải chọn lựa, học cách đối diện với nỗi sợ hãi, và cùng lúc đó, bạn có phép màu.

P.S 2: Hy vọng nỗi sợ của bạn không biết cách đánh lừa, hoặc hy vọng bạn không đánh lừa bản thân rằng đó chỉ là nỗi sợ hãi duy nhất.

tumblr_nsufb0ndnq1tqkr5mo1_500

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Từ khóa » Cách Vào Lucid Dream Bằng Bóng đè