137.CÂY, LÁ VÀ GIÓ - THƠ TÌNH ĐỜI

Một ngày gió cuốn lá đi Vì cây không giữ hay vì lá bay Cây buồn mặc gió lung lay Nhìn theo lá đã chân mây cuối trời

Lá quên nên chẳng giữ lời Hay vì yêu lá một đời cây buông Dù rằng tình vẫn vấn vương Giữ chi người chẳng còn thương trong lòng

Cây cho lá thỏa ước mong Bay theo cơn gió một vòng phiêu du Thương thân cây thấy mịt mù Cô đơn khi lá vi vu phương nào

Nghe lời gió nói lao xao Bao lời hứa hẹn thủa nào lá quên Ào ào gió thổi phía trên Lá đi theo gió bay lên lìa cành

Ước mơ hạnh phúc mong manh Giờ còn đâu nữa cây đành thở than Dạo chơi khắp nẻo nhân gian Làm sao lá biết cây đang lệ trào

Xa cây lá héo ngã nhào Rơi trên mặt đất gió nào bận tâm Mải mê gió vẫn âm thầm Đuổi theo bao lá trên tầng trời cao

Nhựa trào cây khóc nghẹn ngào Giận, thương nhưng biết làm sao bây giờ Bến xưa cây đứng thẫn thờ Dõi theo lá úa bên bờ sông xa

Trách cây chẳng đủ thiết tha Hay là trách gió quá đa tình rồi Lá giờ hối hận một đời Nhận ra thì cũng muộn rồi còn đâu

Cũng như trong cõi bể dâu Mải theo đuổi thứ mai sau hão huyền Bỏ bê hiện tại thiện duyên Đến khi quá muộn ưu phiền ích chi

Hãy nên trân quý những gì Mà ta đang có hơn vì đa mang Mất rồi mới thấy dở dang Tìm sao lại được địa đàng chốn xưa

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Thơ Cây Lá Và Gió