20 Câu Chuyện Cười Vật Lí - Physics

1. May mắn Một nhà vật lý bước chân ra khỏi nhà và bị một viên gạch từ mái nhà rơi vào người. Hơi bối rối nhưng chỉ sau đó giây lát ông lấy lại được bình tĩnh và mỉm cười. Mọi người đứng xung quanh đó chứng kiến cảnh này đều rất ngạc nhiên, họ hỏi ông tại sao ông lại cười. Nhà vật lý trả lời : " Tôi thấy mình rất may mắn bởi vì động năng của viên gạch chỉ là một nửa của m nhân v bình phương." 2.Giá trị của óc nhà vật lý Một anh nhà giàu bị bệnh về não đến gặp bác sĩ. Bác sĩ bảo cần phải thay óc thì mới sống được. Anh có 3 lựa chọn. Thứ nhất (cũng là bèo nhất) là óc của Nhà Vật lý, giá 5.000$. Thứ 2 óc của một nhà toán học, giá 500.000 $. Cuối cùng là óc của Bộ Trưởng, giá 5.000.000 $. Tại sao óc quan chức lại mắc thế? - bệnh nhân thắc mắc. Tại vì nó gần như còn mới- bác sĩ trả lời. 3. Lớp học các thiên tài Tưởng tượng 1 lớp học gồm toàn các nhà vật lý nổi tiếng. Thầy giáo sẽ nói với các học trò của mình thế nào nhỉ? - Archimedes, cậu lại đi trễ. Đừng có giải thích với tôi là lại bị nhốt trong nhà tắm nhé. - Copernicus, khi nào cậu mới hiểu cậu không phải trung tâm của thế giới hử ? - Galileo, nếu cậu còn thả mấy hòn đá từ trên lầu xuống đường một lần nữa cậu sẽ bị đuổi đấy. - Kepler, cậu thôi nhìn chòng chọc lên trời đi không ? - Newton, làm ơn đừng ăn không ngồi rồi dưới gốc táo nữa. - Schroedinger, không được hành hạ con mèo như thế. - Heisenberg, bao giờ cậu mới có thể khẳng định chắc chắn được ? - Einstein, sao cậu làm mất ether vũ trụ 4. Ngắn ngắn: - Lý thuyết là thứ chẳng ai tin trừ người nghĩ ra nó. - Thực nghiệm là thứ mọi người đều tin trừ người thực hiện. (A. Einstein) --------------------- Hai electron gặp nhau trong nhà tù. Một electron hỏi: "Làm sao mà cậu lại ở đây". "Thử chuyển mức cấm" electron kia trả lời. --------------------- - Sự khác biệt giữa nhà toán học và nhà vật lý là gì ? - Nhà toán học nghĩ rằng 2 điểm là đủ để định nghĩa 1 đường thẳng còn nhà vật lý thì muốn có nhiều dữ liệu hơn. 5. Cách mạng khoa học Khi Einstein còn đang giữ vị trí GS tại trường đại học, một hôm có một sinh viên đến gặp Einstein và nói rằng: " Đề thi kiểm tra năm nay giống hệt đề thi năm ngoái ". "Đúng vậy" , Einstein trả lời " Nhưng đáp án thì không giống nhau đâu". 6. Điều kiện Chủ trại gà phát hiện gà của mình toi hàng loạt liền mời các nhà khoa học bao gồm 1 nhà sinh học, một nhà hóa học và 1 nhà vật lý đến xem xét. Nhà sinh học vạch lông gà kiểm tra một hồi nhưng không kết luận được gì. Nhà hóa học tiến hành một vài xét nghiệm song cũng không phát hiện được nguyên nhân. Chẳng hề mó tới con gà, nhà vật lý chỉ đứng quan sát hồi lâu rồi rút máy tính ra. Sau một hồi tính toán điên cuồng, nhà vật lý tuyên bố: "Tôi đã tìm ra, nhưng chỉ cho trường hợp con gà hình cầu ở trong chân không". 6. Trốn tìm Khi tất cả các nhà vật lý đã lên Thiên đàng, họ rủ nhau chơi trò "trốn tìm". Không may vì "oẳn tù tì" thua nên Einstein phải làm người đi tìm. Ông này bịt mắt và bắt đầu đếm từ 1 đến 100. Trong khi tất cả mọi người đều đi trốn thì chỉ có mình Newton ở lại. Newton vẽ 1 hình vuông mỗi chiều 1m ngay cạnh Einstein và đứng ở trong đó. Einstein đếm đến 100 xong thì mở mắt ra và nhìn thấy Newton ngay trước mặt. Einstein lập tức reo lên: "Newton! Newton! đã tìm được Newton!". Newton phản đối, ông ta tuyên bố rằng mình không phải Newton. Tất cả các nhà vật lý khác đều ra khỏi chỗ nấp và yêu cầu Newton chứng minh rằng ông không phải Newton. Làm sao đây ??? ??? ??? Lời giải: Newton nói "Tôi đang đứng trong 1 hình vuông diện tích 1m vuông. Điều đó có nghĩa tôi là một Newton trên 1 m vuông. Vì thế tôi là... Pascal." 7. Đàn ông Một nhà vật lý lý thuyết mới lấy vợ. Tuy vậy anh ta vẫn giữ thói quen thức đêm để giải các phương trình. Nửa đêm cô vợ gọi: - Anhhh... Em lạnh! Nhà vật lý lấy thêm chăn cho vợ. Được một lát sau cô vợ lại gọi: - Anhhh... Em nóng! Nhà vật lý bật quạt. Thấy gợi ý hoài mà không được cô vợ sốt ruột nói thẳng: - Em muốn đàn ông cơ. Không ngừng bấm máy tính, nhà vật lý lý thuyết trả lời: - Em yêu, vào lúc đêm hôm khuya khoắt thế này anh kiếm đâu ra đàn ông cho em bây giờ. 8. Nghiên cứu Một nhà vật lí đi lên thành phố để mua gạch về xây nhà. Nghe tin, sau đó ít lâu một người bạn đến thăm vì chắc mẩm anh kia phải mua được gạch đẹp và đã xây được căn nhà mơ ước. Nhưng khi đến nơi, anh bạn chưng hửng vì nhà vật lí kia vẫn ở trong túp lều cũ lụp xụp. Anh ta bèn hỏi: - Cậu làm gì với tất cả số gạch đó rồi? - Đi theo mình rồi xem. Cả hai đi tới cái hồ nhỏ sau nhà. Chủ nhà cầm một hòn gạch ném xuống hồ rồi tỏ vẻ trầm ngâm: - Cậu thấy không, mình đang cố công giải thích một bí mật: Tại sao gạch hình chữ nhật mà ném xuống nước lại tạo sóng là hình tròn? 9.Không hiểu được ank đâu Đến Berlin, thủ đô nước Đức, Plank, nhà vật lý học về lý thuyết trường lượng tử quên khuấy mất là mình sẽ phải thuyết trình ở giảng đường nào. Ông vào văn phòng trường Đại học tổng hợp để hỏi. Tại đây, ông gặp một giáo sư - Xin bác cho biết, hôm nay giáo sư Plăng sẽ thuyết trình ở đâu ạ? Vị giáo sư nhìn Plank từ đầu tới chân rồi nhún vai: - Này anh bạn trẻ, đừng đến đấy làm gì. Anh còn ít tuổi thế, làm sao mà hiểu nổi giáo sư Plank! 10. Một điều đơn giản Trên chuyến tàu từ Châu Âu sang Mỹ, mọi người đều mệt mỏi vì bị sóng biển nhồi lắc. Riêng có một người gương mặt thật bình thản ngồi hút thuốc, nghe nhạc. Mọi người thêm thán phục khi biết được đó chính là Albert Einstein (1879 - 1955). Một người mạnh dạn hỏi: - Thưa ngài, trong thuyết tương đối, nhiều và ít được hiểu như thế nào ạ? - Ồ, có gì đâu. Đơn giản thế này nhé: mấy trăm cọng tóc trên đầu là ít. Nhưng trong một chén nước uống mà chỉ có vài ba cái tóc cũng là nhiều 11. Quốc tịch Albert Einstein có lần nói với các nhà báo: - Các ông đừng đặt vấn đề quốc tịch của tôi. Những năm còn lại của cuộc đời tôi, theo giấy tờ thì tôi là người Mỹ. Nhưng, sau khi tôi chết. Nếu như những lý thuyết của tôi đề ra là đúng thì người Đức sẽ nói tôi chính gốc là người Đức. Người Pháp sẽ nói tôi là công dân quốc tế. Nếu sau này có những chứng minh cho rằng lý thuyết của tôi đề ra còn có những thiếu sót, thì người Pháp sẽ nói tôi đã từng là người Đức và người Đức sẽ nói tôi là một tên Do Thái. ( Bây giờ đang ở giai đoạn thuyết của Einstein đúng) 12. Cùng mù chữ cả Một lần vào quán ăn, Einstein quên kính nên không đọc được thực đơn, ông bèn nhờ người hầu bàn đọc hộ. Với cái nhìn đầy thông cảm, anh bồi ghé tai Einstein nói thầm: - Xin lỗi, tôi cũng không biết chữ như ngài.

13. Lẽ ra tôi nên nhận Bethe Victor Weisskopf nhớ lại hồi ông đến làm thư ký cho Wolfgang Pauli: Pauli mời tôi đến Zurich. Tôi gõ cửa phòng của ông, không ai trả lời. Tôi lại gõ cửa và vẫn không có ai trả lời. Năm phút sau, tôi nghe thấy giọng lạnh lùng của Pauli: - Ai đấy? Vào đi! Tôi mở cửa, Pauli đang ngồi hí hoáy viết. - Ai vậy? Tôi phải tính toán xong cái đã. Ông ấy lại để tôi đợi thêm năm phút nữa, và lại hỏi: - Ai đó? - Tôi là Weisskopf. - Ồ Weisskopf đấy à, anh là thư ký mới của tôi. Anh biết đấy, tôi là tôi muốn Hans Bethe cơ, nhưng bây giờ Bethe lại đi làm về vật lý chất rắn. Tôi không thích vật lý chất rắn, mặc dù trước đây tôi đã làm việc về lĩnh vực này. Đó là lý do vì sao tôi nhận anh. - Vậy tôi có thể làm gì cho ngài đây? Ông đưa cho tôi một bài toán đòi hỏi một số tính toán. - Anh hãy đi làm cái này cho tôi! Sau đúng mười ngày tôi trở lại gặp Pauli. - Cho tôi xem những gì anh làm nào ! Và tôi đưa cho ông xem, ông nhìn vào kết quả và kêu ầm lên: - Lẽ ra tôi nên nhận Bethe!"

14. Giải Nobel vào ngày cá tháng tư Có một đồng nghiệp của Lev Landau ở Viện Vật lý Kỹ thuật vốn chỉ là một nhà vật lý có năng lực vừa phải nhưng lại rất háo danh và thường tỏ ra kiêu ngạo về một đống những kết quả nghiên cứu đi cóp nhặt của người khác. Một hôm, ông ta bỗng nhận được một bức điện không biết từ đâu ra, báo rằng ông ta được giải Nobel. Bức điện cũng chỉ dẫn rằng, ông ta cần phải chuẩn bị ngay một bản tổng kết chi tiết tất cả các công trình của mình rồi nộp hai bản sao cho trưởng khoa vật lý lý thuyết (Landau) vào một ngày nhất định. Ông này khi ấy đã hồ hởi đến mức không cần để ý xem ngày ấy có gì đặc biệt hay không. Vô cùng tự cao tự đại, ông ta loan báo ầm ĩ với các đồng nghiệp để có thể nhận được những lời tung hô, chúc tụng từ họ. Sau khi hoàn thành cái hồ sơ "hoành tráng" của mình, ông ta đến thẳng văn phòng của Landau, hiên ngang bước vào, đặt đống hồ sơ lên mặt bàn. "Ông thực sự tin rằng một giải Nobel sẽ được trao cho cái thứ rác rưởi này ư?", Landau điềm nhiên hỏi, và với vẻ mặt đầy tinh nghịch ông đưa cho "nhà vật lý vĩ đại" xem lại quyển lịch: hôm nay là ngày mùng 1 tháng 4.

15. Hình tròn và chữ thập Sau khi bị tai nạn ô tô, Lev Landau phải vào nằm viện. Ngay cả trong lúc đau đớn như vậy, Landau vẫn thích vui đùa. Khi các bác sỹ đến kiểm tra thần kinh của ông, họ mang theo hai tấm biển, một cái hình tròn, một cái hình chữ thập. Đầu tiên họ giơ chữ thập lên. "Hình tròn!", Landau trả lời với thái độ rất nghiêm chỉnh. Lần thứ hai, các bác sỹ giơ hình tròn lên. "Chữ thập!", Landau tỉnh bơ. Các bác sỹ ngơ ngác nhìn nhau rồi bỏ đi. Sau khi họ đi khỏi, Landau gọi cô y tá lại gần và nói thầm vào tai: "Cô có thấy tôi lừa họ ngoạn mục không? Cô hãy bảo họ đừng có giở cái trò khỉ ấy ra nữa!"

16. Kapitsa và CIA Năm 1946, nhà vật lý Xô Viết Piotr Kapitsa bị bắt và bị giam giữ ở Gulag. Đột nhiên, một thời gian sau đó, ông được chuyển đến một viện nghiên cứu của Liên Xô, điều này đã khiến CIA rất tò mò và họ đã quyết định tìm cho được lý do. Những bức ảnh về nhà máy hóa lỏng hydro do máy bay do thám U-2 chụp được đã hé lộ một nguy cơ: Kapitsa đang nghiên cứu về hệ thống năng lượng hydro dùng cho một loại máy bay! Sau khi tốn khoảng 6 triệu đôla, người Mỹ đã nhận ra rằng, loại máy bay như vậy là không khả thi. Kapitsa dường như đang làm việc cho một chương trình khác mà CIA không tài nào biết rõ được. Chỉ vì vấn đề này mà người Mỹ cảm thấy vô cùng bối rối trong suốt những năm 1950. Và cuối cùng, bí mật về công việc của Kapitsa là gì? Sputnik được phóng lên quỹ đạo. Đó là chiếc vệ tinh nhân tạo đầu tiên trên thế giới.

17. Bài kiểm tra cuối cùng của Stephen Hawking Hawking có lần đã ước tính rằng, trong suốt 3 năm học ở Oxford, ông chỉ làm việc khoảng một nghìn giờ - chủ yếu tập trung vào các câu hỏi lí thuyết, những thứ mà không đòi hỏi “kiến thức sách giáo khoa”. Cõ lẽ chính vì thế mà Hawking đã làm bài thi tốt nghiệp “không được tốt cho lắm”. Người ta đã phân vân không biết xếp kết quả học tập của Hawking vào hạng nhất hay hạng hai. Cuối cùng thì Hawking được mời đến để thực hiện một cuộc kiểm tra miệng, căn cứ vào đó họ có thể quyết định được xếp loại. Khi được hỏi về những kế hoạch trong tương lai, Hawking đã trả lời rằng: nếu ông xếp hạng hai ông sẽ ở lại Oxford, còn nếu được xếp hạng nhất ông sẽ đến Cambridge. Thế là Hawking được xếp hạng nhất.

18. Sự ngoan cố của Godel Mọi thứ đối với Godel không bao giờ là đơn giản ! Albert Einstein nhớ lại khi ông và Oskar Morgenstern (một trong những người xây dựng lí thuyết trò chơi) giúp Godel nhập quốc tịch Mĩ. Thủ tục cuối cùng cần thực hiện là một cuộc phỏng vấn. Người phỏng vấn đã phá lệ cho hai người bảo trợ của Godel ngồi bên cạnh. “Cho đến bây giờ, ông vẫn là công dân Đức”, người phỏng vấn nói. Godel ngay lập tức xen vào, giải thích rằng thực ra ông là một người Áo. “Dù sao thì nó vẫn còn ở dưới một chế độ độc tài kinh khủng”, người phỏng vấn nói tiếp, “thật may là điều đó không được phép xảy ra ở Mĩ”. Hai người bảo trợ đã bắt đầu phát hoảng, thế mà Godel vẫn cứ tranh luận: “Ngược lại thì có ! Tôi biết là ở Mĩ điều đó có thể xảy ra như thế nào, và tôi có thể chứng minh được…” May cho Godel là khi ấy Einstein và Morgenstern đã cố gắng ngăn không cho ông nói nữa. Cuối cùng thì họ cũng đã giúp Godel lọt qua được cuộc phỏng vấn.Albert Einstein rất khôn, ông thường rủ người bạn là nghệ sĩ dương cầm kiệt xuất Arthur Rubinstein đến nhà để cùng tập đàn cho hoành tráng. Một lần, khi hai người đang tập mộ bản sonata cho violin và piano của Mozart, Einstein bị vào sai nhịp. Rubinstein tức quá quát ầm lên: “Albert ! Ông không biết đếm à ?”.

19. Đãng trí

Anhstanh là một nhà vật lí nổi tiếng về tài năng nhưng cũng không kém về sự đãng trí,nhất là sự đãng trí trên những chuyến xe búyt, sau đây là hai câu chuyện:- Một lần trên xe búyt ,nhà bác học Anhstanh bị rơi mất một mắt kính xuống sàn xe ,đang lom khom tìm nhặt thì có một cô bé tinh mắt nhanh nhẹn nhặt lên và dúi vào tay ông .Ông cảm ơn cô bé và hỏi:"cháu gái ngoan ,cháu tên là gì ?"Cô bé trả lời :"Thưa bố, tên con là Clara Anhstanh"- Người soát vé đang đi dọc theo hàng ghế để kiểm tra vé ,đến lượt nhà bác học Anhstanh thì thấy ông hình như đang tìm kiếm thứ gì đó .Người soát vé liền hỏi :"Thưa ngài! ngài đang làm gì thế?".Nhà bác học ngẩng lên và nói có vẻ khó khăn :"Tôi không tìm thấy vé của mình đâu cả ,nó rơi mất đâu rồi đó". Người soát vé nhìn giáo sư một cách ái ngại ,rồi nói :"Thưa ngài ! chính ngài đang ngậm chiếc vé của mình ở trong miệng",người soát vé tiện tay giật luôn chiếc vé trong miệng giáo sư ra ,xé ,đưa cho giáo sư và bỏ đi.Mấy vị khách bên cạnh tò mò hỏi vì sao giáo sư lại không biết mình đang ngậm chiếc vé trong miệng.Giáo sư bèn cười mỉm trả lời :"Vì chỗ vé tôi ngậm đã bị xé từ tuần trước"

20. 50 ăn 1 Lại nói về chuyện vi phạm đối xứng chẵn lẻ, sau khi nghe Dương Chấn Ninh và Lý Chính Đạo trình bày lý thuyết của họ, Richard Feynman đã tỏ ra không thể nào mà tin được. Ông không thể hiểu nổi tại sao một định luật cơ bản như vậy lại có thể bị vi phạm. Feynman đã tin vào định luật này đến mức ông sẵn sàng cược 50 ăn 1 với người bạn Ramsey của mình rằng sự bảo toàn chẵn lẻ là không thể bị vi phạm. Wolfgang Pauli cũng có cùng tâm trạng với Feynman, trước khi Vũ Diên Xương thực hiện thí nghiệm đo phân rã bêta của Coban 60, Pauli đã đến và nói với bà: "Thí nghiệm của bà rất hay, nhưng có lẽ sẽ chẳng làm nên điều gì bất ngờ đâu, tôi không tin là Chúa lại chỉ thuận có một tay!". Nhưng lần này thì niềm tin của hai nhà lý thuyết nổi tiếng đã không thể thắng được sự trớ trêu kỳ thú của tự nhiên. Thí nghiệm của Vũ Diên Dương đã ngay lập tức cho thấy sự vi phạm đối xứng chẵn lẻ. Trong vụ này, Feynman thua 50 đôla. Còn Pauli thì ngửa mặt lên giời mà than rằng: "Chúa ơi! Tại sao tôi lại cứ bắt ngài phải thuận cả hai tay cơ chứ!"

Nhắn tin cho tác giả Cựu Hs @ 14:07 25/02/2009 Số lượt xem: 5825 Số lượt thích: 0 người

Từ khóa » Hình ảnh Vui Về Vật Lý