Đăng ký
Bài đăng

Atom
Bài đăng
Nhận xét

Atom
Nhận xét 272. Vài nhận xét về chuyện ‘Khang Hi vi hành’
(Thường dân Khang Hi - triết gia đáng tin cậy của 'lão bá tánh') Anh đã về đây, anh đã về Em ra em đón, bờ bên tê Bóng xế choàng qua vai em nhỏ Bẽn lẽn chùm hoa, tay vân vê Thiên thần bé bỏng bên anh rồi Ai ôm ai ấp ngọt bờ môi Ai say ai đắm quên trần thế Vị đắng đào nguyên, ai mãi mê(Anh đã về-NGLB) Ngoài phim ‘Khang Hi vi hành’ mà mình theo dõi hàng đêm, mình còn theo dõi phóng tác của nhiều đạo diễn khác và nhiều tư liệu từ các ‘tay bút cự phách’ khác trên mạng, vì mình thiết nghĩ là chỉ đọc có 1 cuốn sách hay chỉ xem có 1 cuốn phim rồi bình cuốn sách/phim đó thì quả thật là một ‘lỗ hổng trí tuệ’ rất lớn! Khang Hy tức là Huyền Diệp, sinh 1654-1722, là con thứ 3 của vua Thuận Trị, là vua thứ 4 của nhà Thanh, lên ngôi khi mới có 8 tuổi. Ông là một người thông minh kiệt xuất, rất có bản lĩnh, và là ‘tuyệt đại cao thủ’ trong các thủ đoạn chính trị (trong đó có vụ nổi tiếng lịch sử là diệt đại thần Ngao Bái, bình ‘loạn Ngô Tam Quế’, đàn áp người Hán trong ‘vụ án Minh sử’...). Đế chế thời ông hùng mạnh đến nỗi có các cuộc tấn công quân sự sang Tây Tạng, Đài Loan, thậm chí vùng Cận Đông của Nga, ngoài ra suýt tiêu diệt hết thế lực ‘phản Thanh phục Minh’ thời đó... Là một vị vua có nhiều hậu phi nhất trong triều Thanh, Khang Hi có 55 người vợ chính thức (còn số không chính thức thì không kể xiết) và có 53 người con. Ông được đánh giá là vị vua phong lưu đa tình nhất và háo sắc nhất của nhà Thanh (háo sắc hơn cả Càn Long), ngoài ra, vua vẫn còn rất khỏe về tình dục và vẫn háo sắc ngay cả khi đã về già. Ngoài những cung phi được sủng ái như Nữu Cô Lục thị, Ô Nhã thị, Đồng Giai thị (em họ), hay Cao thị và Bạch thị (người Hán)…, nghe đồn vua còn có một số quan hệ tình dục lăng nhăng như: tán rất nhiều gái khi vi hành (ví dụ Nhạc Thanh Nhi, ‘Quế viên ký’), lấy hiệp nữ giang hồ làm vợ (‘Kim tiêu ký’), ngủ với vợ của cấp dưới (Diệu thị, vợ của danh thần Trương Mỗ), lấy cô ruột làm thiếp, ‘ngủ' nhầm em gái cùng cha khác mẹ (Dĩ Đơn cách cách), ‘vui vẻ' với thôn nữ họ Vệ (tức là Lương Phi sau này)… Ông nổi tiếng nhất trong lịch sử Trung Quốc về chuyện giả dạng thường dân để trực tiếp nghiên cứu đời sống của người dân và hỗ trợ họ khi có thể (xem chi tiết ở entry 261). 1.
Phim Khang Hi vi hành gồm có 5 phần, mỗi phần gồm nhiều ‘chuyện’: Phần 1: lê đầu kí, đồng đỉnh kí, bát bảo chúc kí, tử sa kí Phần 2: man đầu kí, hà bí kí, quế viên kí Phần 3: thực hạp kí, cẩm bào kí, linh đương kí Phần 4: kim biều kí, lăng la kí, trà diệp kí Phần 5: chú tiền kí, thần đồng kí, hoả tiễn kí Sau đây là một số ‘chuyện tình’ mà mình ấn tượng nhất trong bộ phim ‘Khang Hi vi hành’: a. Lấy hiệp nữ giang hồ làm vợ Làn da ai trắng nõn nàMắt ai trong vắt, xốn xao tim người Nụ hôn ai đó gọi mời Dáng cong ai đó, dậy lời nói yêuMây trời dạo gió phiêu diêu Bỗng dưng chết lặng, mị kiều vóc thon Thoảng mùi múi mít thơm ngon Thoảng hương thoảng vị, thoảng hồn ngất ngây(Em thơm-NGLB) Trong phim 'Khang Hi vi hành' nhiều tập, mình thích nhất là tập ‘Kim tiêu ký’. Chuyện kể rằng sau khi vợ ông là Nghi Phi bị trúng tên chết, Khang Hi ngày đêm nhung nhớ buồn bã khôn nguôi. Một hôm, Khang Hi giả dân vi hành với tên là Hoàng Tam, 'chàng' gặp một hiệp nữ giang hồ, đúng lúc đó có một cơn gió vô tình bay thổi khăn che mặt làm lộ ra khuôn mặt nàng giống mặt Nghi Phi như đúc, rồi nhìn theo từ sau, nàng có thân hình và dáng đi giống hệt như hình dáng người tình đã khuất núi của chàng.
(Hiệp nữ giang hồ có khuôn mặt như thế này, ai mà không theo!) Từ đó, Khang Hi luôn bám riết theo nàng. Có một lần, trong một quán ăn, chàng được đứng đối diện nàng, quả tim chàng đã rực lên cơn lửa yêu đương rung cảm rụng rời, sau đó 2 cận vệ của ông là Tam Đức Tử và Pháp Ấn đều nhìn nàng đến sững sờ ứa lệ, còn tì nữ Tiểu Đào Hồng nhìn nàng mà nước mắt ràn rụa. Sau này, Khang Hi âm mưu sắp xếp để được đi bảo tiêu với nàng, kề cận nàng ngày đêm, và vừa giúp nàng trả thù nhà vừa tán tỉnh nàng. Hai người đã cùng vai sát cánh chống bọn ‘mặc áo quan là quan, cởi áo quan là cướp’, tình yêu dần dần hình thành, Khang Hi rước nàng về cung làm vợ để thay thế cho dáng hình diễm tuyệt của Nghi Phi. Chuyện rất cảm động, tạo hóa quả thật là kỳ lạ nhưng không luôn bỏ rơi con người, nếu con người nếu có lòng thành và quyết tâm tìm tình yêu thì tình yêu sẽ đến! (entry 270) b. Tán ‘ma nữ’ giữa đêm khuya Sơn nữ trên đồi sim Áo em màu tim tím Dáng em cong cong lạThi nhân mãi lặng nhìn Nắng vàng ẩn đâu đây Cỏ may bám bám đầy Mắt ai hồ thu ướt Ai rớt vào men say Cơn gió động bên thềm Tiếng nhạc tình rung lên Thần tình yêu giương bẫy Tim chàng đã trúng tên Thật nhẹ nhàng… nhẹ nhàng Hỡi cơn mưa lang thang Hãy mang về bên ấy Cho ai nhắn đến nàng Về với anh, em ơi Năm tháng mãi đợi chờ Lá vàng rơi điên loạn Ruột gan anh rối bời(Về với anh-NGLB) Khó có thể nói chuyện nào trong ‘Khang Hi vi hành’ là hay nhất, nhưng triết lý nhất là chuyện Khang Hi hàng đêm tâm sự với ‘ma nữ’ Tát Dung Nhi (diễn viên Dương Mẫn Na!, ‘Trà diệp ký’). Nàng là hậu duệ của Tát Gia (dòng họ Tát, chuyên sản xuất trà) và là một nữ sát thủ. Nhân dịp triều đình tuyển người đẹp, nàng trà trộn vào đó, rồi ngay tại ‘Tử cấm thành’, nàng đã bỏ trốn, và nhờ một người vợ xinh đẹp (nhưng xấu nết) của Khang Hi che giấu, nàng đã đột nhập được vào Nam Thư Phòng của vua. Tại đấy, nàng không nỡ giết vua vì thấy ông tối nào cũng chăm chỉ ‘học’ đến 1-2 giờ sáng nên chắc không phải là hôn quân, và nhờ sự cư xử rất khoáng đạt, tình nghĩa và tế nhị của ông, tình cảm của 2 người đã nảy sinh. Trong những đêm tâm sự, Khang Hi tự thú mình là người cô đơn trong suốt 40 năm làm vua, hình như người ta nói toàn những lời không thật mà có muốn nói thật cũng không được vì chung quanh vua toàn là hào quang của sự nịnh bợ giả dối. Nàng là người duy nhất yêu cầu vua bỏ chữ ‘trẫm’ ra khỏi miệng, và đấu khẩu không khoan nhượng với chàng bằng tất cả những điều ‘trái tính trái nết’ của một sát thủ mà được sản sinh ra ngay trong cái nôi thực tế của cuộc sống, và chàng 'đã yêu nàng hơn sinh mạng của mình'.
('Ma nữ' chết, Khang Hi khóc rất thảm thiết) Cuối cùng, cũng vì cái ‘hào quang’ của triều đình mà nàng phải chết, nàng bị một đại thần phụ trách nội vụ đầu độc (qua trái lê) vì nàng biết nhiều bí mật mà trong đó có nhiều quan chức cao cấp phạm tội tày trời. Phải chăng 'tình chỉ đẹp khi còn dang dở', nàng chết, Khang Hi đã khóc thê thảm vì cả đời chàng dễ gì tìm được một ‘hồng nhan tri kỷ’ như nàng. Sau này, Khang Hi quyết tâm đến quê nàng ở Thanh Y Trấn, tìm hiểu xử lý đến nơi đến chốn, rửa oan cho cha nàng và trừng trị đích đáng bọn quan lại ác bá ỷ quyền cậy thế hà hiếp dân lành. c. Tương tư một 'tiểu anh hùng' rất đẹp trai Suốt ngày mơ tưởng bóng nàngSuốt ngày mơ tưởng mênh mang mắt huyềnLàm sao tìm được nét duyên Để tôi xem thử là tiên hay người! Đêm nằm mộng mị tơi bời Giật mình tỉnh mộng, dáng trời nhẹ bên Ai trao chân trắng thon mềm Ai trao vị đắng, ai thêm khát tình(Mộng mị-NGLB) Có một cuốn phim khác nói là Khang Hi giả thương gia đi đến nhiều nhà hàng, vua gặp bọn quan lại ác bá hoành hành coi trời bằng vung, luật là do bọn chúng đặt ra… và ở đấy vua cũng thường gặp một tiểu anh hùng rất đẹp trai và khí khái.
(Nàng mà giả trai thì ai mà không nhớ!) Để đấu tranh với bọn này, vua bị lâm vào nhiều tình thế vô cùng nguy hiểm, vì thế có nhiều lần vị ‘tiểu anh hùng’ này xuất hiện kề vai sát cánh với vua trong các cuộc ‘chiến’, ngoài ra hai người còn hàn huyên tâm sự, đi dạo, vui đùa với nhau... rất tâm đầu ý hợp, và khi xa ‘chàng’, vua bỗng nhiên có một nỗi nhớ kỳ lạ không giải thích được. Một ngày nọ, trong khi đánh nhau, ‘chàng’ đã bị bung mái tóc, và vua sững sờ khi biết rằng bấy lâu nay mình kết bạn với một kỳ nữ vô cùng xinh đẹp… Về cung, vua bị ốm tương tư, âu sầu, mất ăn mất ngủ, sống một mình, không tha thiết việc triều chính, thuốc gì chữa cũng không khỏi, khuyên gì cũng không nghe… Hoàng Thái hậu vô cùng lo lắng, tuyển bao người đẹp vào, vua cũng không thèm liếc vì vua chỉ nhớ ‘nàng’. Một hôm, Hoàng Thái hậu tuyển vào một cung phi, cũng vậy, vua không thèm liếc, bà bèn nói: -Con hay nhìn một lần thử xem, nếu không vừa ý, ta sẽ trả nàng về. Nể bà, vua mới quay lưng liếc nhìn, nàng liền nói: -Chào đại gia, có còn nhớ dân nữ này không? Ối trời ơi, quả đúng là ‘nàng’, lúc đó cả thế giới bừng sáng rung động, chàng nhanh chóng bước tới cầm tay nàng, vội vã lôi nàng đi chơi, hai người tung tăng trông như 2 cánh chim trời hạnh phúc ngọt ngào tuyệt luân đến nỗi mà chiếc guốc của nàng bị rơi cũng không kịp cúi xuống nhặt... Hoàng Thái hậu nhìn theo lắc đầu, nhưng bà rất hạnh phúc vì 'con' mình đã tìm được một thứ hạnh phúc nam-nữ kỳ lạ trên trần thế mà trong đó, hoàng đế chỉ chiếm vị trí thứ yếu! 2. Dù phim hay đến cách mấy, thì cũng có ít nhiều chất ‘ngu’ trong đó, như: Hồi nhỏ mình có xem một số phim chiến tranh của Tàu (hình như chiến tranh Triều Tiên), mình thấy phe địch có mấy chục ngàn hay mấy trăm ngàn người bị chết, còn phe ta (Tàu) chỉ có 1 người bị thương! Rồi mình xem vài phim trên kênh HBO/MAX, thấy một thám tử (hay điệp viên) cầm súng ngắn, còn bên địch có mấy chục tay súng liên thanh bắn ‘chíu chíu đùng đùng’ liên tục nhưng tay thám tử này tránh né được hết, còn y bắn phát nào cũng có người ngã lăn ra chết, mà mấy tay súng này là các sát thủ lừng danh quốc tế, ngày nào cũng bắn giết nhau như cơm bữa! Mình cũng có xem một phim Hồng Kông (hình như do Johnny Trí Nguyễn đóng!), nhân vật chính vào giúp một người bạn (hay người anh) làm ăn lớn ở Sài Gòn, trong một cuộc bắn nhau, anh chỉ có một cây súng đấu với khoảng 20 du kích quân (là ‘biệt động thành’) đều cầm súng AK, anh ta không hê hấn gì, trong khi các tay lính biệt động thành đều bị anh bắn ngã hết, mà họ là những tay súng lừng danh ở miền Tây! Nhược điểm chí tử này cũng có trong phim ‘Khang Hi vi hành’, như: -Trong tập 'Cái lục lạc', đạo diễn làm như thế này: 5 người là Khang Hi (giả dân), Nghi Phi, Tam Đức Tử, Pháp Ấn và Tiểu Đào Hồng đại chiến với mấy trăm/mấy ngàn quân Thanh (mà chúng đâu phải là loại tầm thường!). Quân Thanh bắn ra mấy ngàn mũi tên không có ai trầy da tí nào cả, nhưng mũi tên cuối cùng thì Nghi Phi nhảy lên đỡ cho Khang Hi, và thế là 'thiên thần bé nhỏ' của mình bị chết!, híc.. híc...’. -Tam Đức Tử và Pháp Ấn đều là những cận vệ ‘số một’ của hoàng đế Khang Hi (vai trò như Nam Hiệp Triển Chiêu bảo vệ Bao Thanh Thiên hay Tống Nhân Tông). Thế mà có một đoạn trong tập ‘Kim Tiêu ký’, hôm đó Tam Đức Tử ra chuồng ngựa thì bị một cao thủ X đánh có ‘một chiêu!’mà bầm mắt rút lui, còn cao thủ X này sau đó cũng bị ‘một chiêu!’của một cao thủ Y mà ‘tử’. Nếu Tam Đức Tử là cao thủ số một, thì cao thủ X chắc là… ‘chúa trời’, còn cao thủ Y chắc là … ‘thượng đế’, xin lỗi, giỏi như Tề Thiên Đại Thánh cũng không thể hạ Trư Bát Giới trong vòng một chiêu! -Lại có rất nhiều đoạn nói Khang Hi bị bắt, rồi bất cứ lúc nào vua (hay Nghi Phi, Tam Đức Tử, Pháp Ấn, Tiểu Đào Hồng) sắp bị giết thì có người giải cứu, nếu có thì xảy ra một lần thôi, ‘phước bất trùng lai’, may mắn làm gì đến hai lần, làm gì mà hoàng đế lúc nào cũng bị người ta bắt 'dễ như ngóe’ vậy! -Còn có đoạn nói về Nghi Phi 2 (chuyện 'Trà diệp ký'), vốn là một hiệp nữ ‘giang hồ’, xuất hiện để thay thế Nghi Phi đã bị chết, thế mà mới có lần đầu tiên xuất cung, hiệp nữ ‘giang hồ’ này đã bị bọn ‘giang hồ’ lừa ngay tức khắc! (Cuối bộ phim, nhất là trong các chuyện 'Kim tiêu ký' và 'Trà diệp ký', có các tình tiết vô cùng cảm động, và xử lý cuối phim của đạo diễn đã được cải thiện). * Nói riêng một tí cho vui, mình có hỏi một sinh viên năm thứ 4 là: -‘kim biều ký’ là gì?, cậu ta nói 'không biết', rồi mình có hỏi một giảng viên đại học là: -‘hà bí ký’ là gì, ‘linh đương ký’ là gì, ‘lăng la ký’ là gì, ‘chúc tiền ký’ là gì?...’, tương tự, thầy cũng ngẩn tò te! Mình có cảm giác là ta bị thiếu tiếng Việt!, hay có ai đó vô tình làm Khang Hi trở nên vô cùng xa lạ với ‘lão bá tánh’! Hơn nữa, người ta ‘giới thiệu phim thì không bao giờ nói rõ ràng, trên mạng có rất nhiều bài viết về truyện ‘Khang Hi vi hành’…, nhưng chả có bài viết nào chịu giới thiệu chi tiết (chỉ cần một trang thôi!) là nội dung các câu chuyện đó bắt đầu từ đâu? tên các nhân vật trong câu chuyện là gì? diễn biến như thế nào? có những tình tiết quan trọng gì? kết thúc ra sao?... mà chỉ toàn là ca tụng Khang Hi, ca tụng phim hay đạo diễn…, biết đàng nào mà lần!’ (entry 267). 3. Tất nhiên là trong lịch sử, không thiếu gì những vị vua/thủ tướng/tổng thống… đi ‘kinh lý’ để nắm bắt tình hình thực tế của địa phương hay đời sống của người dân, nhưng đặc biệt, Khang Hi là một vị vua nổi tiếng nhất trong lịch sử Trung Quốc (hay lịch sử thế giới) về việc giả dạng thường dân, nó có các đặc điểm như sau: -vua giả dạng thường dân mà dân không biết (chứ không phải đi đến đâu là khua chiên đánh trống và hô ‘vạn tuế’ (hay ‘muôn năm’) ầm lên. -vua có buôn bán thuốc mới biết ‘thuốc giả’ gây hậu quả nghiêm trọng thế nào đối với dân, có bị quan trên ức hiếp mới biết thế nào là nổi khổ nhục mà dân phải chịu đựng, có sự cố không có tiền và mấy ngày không có gì trong bụng thì mới hiểu người nghèo đói khổ như thế nào... Nói nôm na như trên thế giới hiện nay là có bị kẹt xe thì mới biết người bị kẹt xe khổ như thế nào, có đi đút lót tiền cho cấp trên mới biết người đi đút lót bị sĩ nhục danh dự ra làm sao… -làm ‘lão bá tánh’ khó hơn làm ‘hoàng đế’ rất nhiều, vì lão bá tánh không có tiền cũng không có quyền và là những kẻ ‘thấp cổ bé họng’ nhất để cho quan lại tha hồ hà hiếp… -câu ‘quan nhất thời, dân vạn đại’ không đơn giản như ta thường hiểu. Dân muôn đời cũng là dân, dân luôn là ‘chân lý’, là ‘tốt’, mà nếu họ có muốn trở thành ‘không tốt’ cũng không được: họ không có điều kiện... Bức tranh chỉ ra rằng đa số quan lại dưới triều Khang Hi (hay các triều khác) đều thối nát. Khi người ta có tiền và có quyền, do tính ‘thị dục huyễn ngã’ và ma lực của đồng tiền mà họ rất dễ bị rơi thoái hóa, biến chất, hay nói rộng theo ngôn ngữ bác học, đó là bị ‘tha hóa’, còn nói theo ngôn ngữ bình dân, đó là bị ‘ma hóa’… Điều này nói lên rằng ‘đốt đuốc giữa ban ngày để tìm được một vị quan tốt quả không ra’, nó còn giải thích tính triết lý là tại sao Khang Hi (và Nghi Phi) rất nhiều lần cảm thấy bi quan, thậm chí… tuyệt vọng (‘Trà diệp ký’).
(Nàng là 'thiên đường' trong địa ngục của Khang Hi) Nói chung là nội dung phim ‘Khang Hi vi hành’ có tính nhân bản rất cao: ‘Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục đây!’ (một câu trong kinh Phật), mà trong cái địa ngục đó, nếu Khang Hi không quyết tâm, không có những quyết định sáng suốt và vô cùng nghiêm khắc, nhất là nếu không có sự đóng góp tình yêu trong sáng và cao cả từ các dân nữ hay lão bá tánh, thì có lẽ triều đại nhà Thanh sụp đỗ ngay từ thời ông rồi. Và triết lý cuối cùng của Khang Hi là ‘lão bá tánh không có ngu, nếu ta làm điều tốt cho lão bá tánh thì họ cũng sẵn lòng vì ta mà chết’... Người đăng: Nhà gom lá bàng vào lúc 22:06
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest Nhãn: Sa lưới tình Không có nhận xét nào:
Trang chủ Đăng ký: Đăng Nhận xét (Atom)
Giới thiệu về tôi
Nhà gom lá bàng Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi
Tổng số lượt xem trang
Danh sách Blog của Tôi
-
MIỀN NHỚ Hoa cải ngày xưa.. -
Muctim 1969 GIÁNG SINH LẶNG LẼ -
BÌNH ĐỊA MỘC Chùm thơ 5 bài hot nhất hiện nay -
MƯA RỪNG CHIỀU -
Ái Nữ Anh Báo sẽ mất con mồi? - Thái độ "Phật giới" bồi hồi đón trông -
NAD dsds frame allow="accelerometer; autoplay; encrypted-m -
Phố núi và bạn bè... Mùa ly biệt cũng là mùa gặp gỡ- Lê Thanh Hùng -
NGƯỜI NHÀ QUÊ Buồn ơi! Khi Tháng Tư về -
MƯA... XUÂN 2020......... -
HOÀNG ANH 79. CHÚA ƠI TÌNH ĐẰNG CAY -
Mai Thuý Lê Anh -
NHAT THANH HO NỢ -
nguyen thu Mai Này Còn Như Ri! -
Mùa thu vàng Thằng đàn ông trong ta -
Miền tím "Đốt chút lá khô riêng mình em thôi" -
Có khi nào ... Đợi Nắng -
Én Nhỏ Biết Nói Gì Đây !!! -
_giaolang trăng muộn -
Hồng Tâm VIẾT CHO TUỔI MỚI -
Gia Tuệ BÌNH YÊN GIA TUỆ NHÉ. -
BULUKHIN BÚT ĐÀM CUỐI NĂM -
Mùa Thu Buồn. Khg hiểu nguyên nhân vì sao ?? -
Lộc Vừng Lan man cua đồng -
OM LỘC VỪNG “VẼ” TRÊN “VỆT MÀU” -
Bằng Lăng Tím Trên những dấu vân tay… -
BẠCH MAI Chờ em nơi thềm trăng -
cuoocjsoongs CHA MẸ -
Nguyệt Cầm Về Với Mùa Thu -
Pet Minh Chính TÂM TÌNH CÙNG MẸ
Lời bình
Bài đăng phổ biến
- 306. Mạc Ngôn và ‘Phong nhũ phì đồn’ Em cứ đứng âu sầu nghe sóng biển Gió lạnh về gợi nhớ chuyện đôi ta Chuyện mình sao lại xót xa Chuyện mình sao lại chỉ là đớn đau ...
-
488. Những câu chuyện nhân ngày sinh nhật NGLB CHÚC CÁC THẦY CÔ GIÁO NGÀY 20/11 VUI VẺ VÀ AN BÌNH. --------------- LB sẽ kể chuyện cho các bạn nghe trong entry này đến ngày 25/11 ngh... -
1046. Phò cái, phò đực và phò thịnh, phò suy (Thư giãn) Ngày nay, em ơi, thiên hạ rối bời* Ngày nay, em ơi, anh... giận lắm rồi! Ngày nay, em ơi, những Háng cùng gian Ngày nay, em ơi, dân kh... -
1335. Từ điển tiếng Quảng... và vụ Hán Việt (Sưu tầm và mở rộng) Tôi vô tình lụm được một số từ tiếng Quảng hình như là của nhà văn Nguyễn Tuân! (xem đường dẫn bên dưới), sau đó tôi có giải thích và bổ sun... -
328. Vô thường là gì? Hư vô là gì? Anh biết rằng mình đã chết lâu nay Nhưng trái tim - một tinh cầu rực lửa Nó vẫn tìm, một nửa quá xa xôi Nó vẫn rung, trong tình ái nh... -
273. Lã Bất Vi là ai? Em ơi, đừng giết người trong mộng Để chiều chiều gió lộng mát da Để lâu lâu có tiếng ‘Em à!’ ‘Nhắm mắt lại, anh thơm một cá... - 484. Bao Thanh Thiên và linh khí trời đất Chiều tà rơi xuống êm đềm Bóng ai rơi đọng bên thềm xót xa Tiếng ai rơi vọng diết da Hương ai rơi ngự trong ta suốt đời! (NGLB) 1. M...
-
1018. Phượng hoàng gãy cánh! (Thư giãn) Trọng Thủy được phong cấp ... phượng hoàng Nhập thành Âu Lạc phá tan hoang Ngày nay lắm kẻ theo 'giặc biển' Ngàn năm u uất Mỵ ... - 304. ‘Cánh hồng Trung Quốc’ và thế giới âm nhạc 1. Đáng lẽ entry này có tiêu đề là ‘Cánh hồng Trung Quốc và bước chân đầu tiên vào thế giới âm nhạc’, nhưng Lá Bàng không muốn tiêu đề qu...
-
828. Các đại ma đầu xưa và nay Đại ma đầu là gì? Là một ‘thuật ngữ’ kiếp hiệp Tàu, dùng để chỉ những tên thường thoát thai từ ‘lão bá tánh’, nhưng khi thành công - lên...
Nhãn
- Bài giảng (23)
- bình luận xã hội (568)
- kể truyện (237)
- kim dung (24)
- Sa lưới tình (85)
- sưu tầm (119)
- tâm sự (488)
- thân phận con người (23)
- Thiền-phật-chúa (24)
- thơ (146)
- thư giãn (841)
- triết lý (342)
Lưu trữ Blog
- ▼ 2012 (153)
- ▼ tháng 11 (13)
- 282. Ái lực âm dương kỳ lạ!
- 281. Tình yêu của loài người có phát triển không?
- 280. Chùm thơ ‘Tím buông tay’
- 279. Bài viết 'CHÚC MỪNG SINH NHẬT'
- 278. ‘Thái hoa đạo tặc’ là gì?
- 277. Tại sao Hemingway lại tự tử?
- 276. Chùm thơ ‘Miền nhớ’
- 275. Việt Nam qua các thời kỳ
- 274. Vương Chiêu Quân là người Việt Nam!
- 273. Lã Bất Vi là ai?
- 272. Vài nhận xét về chuyện ‘Khang Hi vi hành’
- 271. Tôi đã thấy gì?
- 96. Đêm Noel không thể nào quên
Người theo dõi