[A Crazy Mind] 4 Sự Thật Phũ Phàng Nhưng Sẽ Khiến Bạn Trở Nên ...
Tại sao bất cứ khi nào có người nói, “đối diện sự thật đi” thì bạn biết rằng bạn sẽ phải nghe điều mà mình không muốn? Có lẽ là bởi vì câu nói: “Sự thật mất lòng”.
Không ai khuyên chúng ta phủ nhận, và cũng chẳng ai khuyên chúng ta trì hoãn. Chúng ta thường có xu hướng làm cả hai điều đó. Phủ nhận chính là sự trì hoãn sự thật.
Nhưng những vấn đề sẽ không đáng sợ nếu chúng ta biết cách giải quyết chúng. Nó sẽ dễ dàng hơn để đối mặt với những sự thật phũ phàng nếu chúng ta biết rằng có một tấm bản đồ chỉ đường, và khi đó chúng ta sẽ vượt qua được và trở nên mạnh mẽ hơn.
Vậy, hãy cùng nhìn thẳng vào những khó khăn trong cuộc sống và học cách khiến những điều tưởng như hố sâu tuyệt vọng trở thành tấm bạt lò xo để đẩy chúng ta vươn xa hơn. Nghe thú vị đúng không? Chắc chắn rồi.
Hãy cùng tìm hiểu nào…

Đoán Xem Nào? Bạn Rồi Cũng Sẽ Chết
Bạn thấy vui chứ? Bạn sẽ chết. Chúng ta đều biết điều này nhưng lại không sống theo cách thể hiện rằng mình biết đến nó. Chúng ta cư xử như thế sẽ luôn luôn có ngày hôm sau hay năm sau, và rồi chúng ta thắc mắc không biết thời gian đã đi đâu. Bởi vì nghĩ về cái chết thực sự đáng sợ.
Những rất nhiều nhà tư tưởng bao gồm những người theo chủ nghĩa khắc kỷ (và ngay cả các chiến binh samurai) quả quyết rằng chúng ta sống tốt hơn khi có ý thức về cái chết.
Và khoa học cũng đồng ý với điều này:
Suy nghĩ về cái chết có thể là một điều tốt. Nhận thức về cái chết có thể giúp cải thiện sức khỏe thể chất và giúp chúng ta đánh giá lại các ưu tiên về các mục đích và giá trị, dựa theo một phân tích gần đây từ các nghiên cứu khoa học.
Đối diện sự thật(lại câu nói đó), bạn có thể hoàn thành được bao thứ mà khi mà không có deadline(hạn chót)? Ngày tháng có thể hơi mập mờ nhưng chắc chắn là có phải có một. Nếu chúng ta không phải chết, tất cả mọi người sẽ trì hoãn theo kiểu “Tôi sẽ làm việc đó vào thế kỷ sau.”
Bạn có khoảng 30.000 ngày trước khi trút hơi thở cuối cùng. Và bạn đã sử dụng hết một phần kha khá trong số đó. Cái chết giúp chúng ta tập trung hơn.
Chúng ta phớt lờ cái chết, và vì thế chúng ta đánh mất cả đống thứ quan trọng. Những mục tiêu hàng đầu. Những viễn cảnh to lớn. Những điều ý nghĩa. Chúng ta thậm chí còn mất cả niềm vui. Những người bạn lâu không gặp và những ngày nghỉ chưa được trải nghiệm. Chúng ta không thừa nhận rằng có điểm kết thúc, và vì vậy chúng ta trải đều mọi thứ và lãng phí thời gian của mình vào những thứ thậm chí chúng ta còn không thực sự thích thú. Chà, tôi nghĩ nó còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Khi Karl Pillemer (trường đại học Cornell) nghiên cứu 1200 người ở độ tuổi 70 tới trên 100, bài học quan trọng nhất mà những người lớn tuổi muốn truyền đạt tới tất cả những người trẻ tuổi kiêu ngạo và xấc xược là gì?
Bài học đầu tiên mà hầu hết bọn họ đều tán thành và cũng là điều mà mọi người thường sẽ phản ứng khá kịch liệt là “cuộc sống rất ngắn ngủi”. Những người cao tuổi muốn ném thẳng mặt điều này vào mặt những người trẻ tuổi, không phải để khiến họ trở nên suy sụp mà là để giúp họ đưa ra những lựa chọn chính xác hơn. Trong lĩnh vực nghiên cứu về tuổi già và sự thay đổi của tuổi tác tới cơ thể, có một thuyết được gọi là “thuyết chọn lọc cảm xúc xã hội”. Điều mà họ kết luận được là thứ mà tạo nên sự khác biệt của những người từ độ tuổi 70 trở lên với những người trẻ tuổi là sự chú ý tới giới hạn thời gian. Bạn trở nên cực kỳ để ý nếu quãng thời gian còn lại chỉ của bạn chỉ còn có thể tính theo ngày. Thay vì trở nên suy sụp, trầm cảm, con người sẽ bắt đầu có những lựa chọn khôn ngoan hơn.
Khi bạn chú ý đến số lượng, bạn sẽ cải thiện chất lượng. Nhà triết học Seneca, đồng thời là người theo thuyết khắc kỷ, không cho rằng cuộc sống ngắn ngủi nhưng cũng đi tới kết luận tương tự với điều mà Karl tìm ra:
Vấn đề không phải là chúng ta có quá ít thời gian để sống mà là chúng ta lãng phí quá nhiều phần của con số đó. Cuộc sống đủ dài để chúng ta làm những điều to lớn hay tuyệt vời nếu ta biết sử dụng đúng cách. Nhưng khi nó bị lãng phí vì sự thờ ơ và đuổi theo vật chất, khi ta tốn thời gian vì những cảm xúc tiêu cực, đến cuối cùng chúng ta chỉ nhận ra rằng thời gian đã đi qua khi nó đã trôi đi mất. Cuộc sống được trao cho chúng ta không quá ngắn, chúng ta khiến nó trở nên như vậy.
Vậy chúng ta nên làm gì? Sống như thể là tháng ngày cuối cùng còn lại của bạn. Đó là cách mà nhà nghiên cứu hạnh phúc Sonja Lyubomirsky cho rằng có thể chính là giải pháp. Đừng tưởng tượng rằng bạn đang bị ung thư giai đoạn cuối, hãy tưởng tượng rằng bạn sắp phải đi xa, rời bỏ công việc, bạn bè và gia đình bạn, mọi thứ trong cuộc sống hiện tại của bạn. Khi để ý tới sự kết thúc, chúng ta hiểu rõ giá trị của nhiều điều khác nữa.
Nghiên cứu được nhắc tới ở trên ám chỉ rằng việc ý thức về sự kết thúc nhắc chúng ta nhận thức được điều chúng ta đang định từ bỏ quý giá cỡ nào. Khi chúng ta tin rằng chúng ta đang thấy( nghe, làm hay trải nghiệm) điều gì đó lần cuối, chúng ta sẽ thấy(nghe, làm hay trải nghiệm) nó như lần đầu tiên.
Biết rằng sẽ luôn có điểm kết thúc không hề đau đớn mà còn làm cho cuộc sống phong phú hơn.
Được rồi, những người bạn của tôi, chúng ta đang làm những việc đúng đắn vì chúng ta có một lượng thời gian hữu hạn. Nhưng sự thật tàn khốc mà chúng ta cần phải đối mặt với những điều này và với lượng thời gian “ít ỏi” này là gì?
Những Thứ Đáng Giá Sẽ Cần Nhiều Thời Gian Hơn Bạn Tưởng
Chúng ta đều đã nghe điều này cả tỉ tỉ lần: bạn cần bỏ ra 10.000 giờ đồng hồ để trở thành chuyên gia trong việc gì đó. Nhưng nó không chính xác. Nó thực ra còn tệ hơn thế…
Cần phải “luyện tập có chủ đích” trong 10.000 giờ để trở thành chuyên gia. Bạn đã tốn 10.000 giờ lái xe nhưng vẫn chưa sẵn sàng cho NASCAR. “Luyện tập có chủ đích” có nghĩa là bạn cần tới 10.000 giờ tập trung vào các điểm yếu và đẩy bản thân tới cực hạn để phát triển chúng. Điều này khó đấy. Rất khó.
Được rồi, nhưng bạn có lẽ không muốn phải vẽ một bức Guernica hay tạo ra một Google thứ hai. Tuy vậy bạn vẫn phải đối diện với những thử thách tốn nhiều công sức và thời gian đấy. Mọi người vẫn hay nói gì? “Kết hôn cần những sự cố gắng”. Còn những đứa trẻ? Bất kỳ bậc phụ huynh nào cũng sẽ nói với bạn, chà chà, rất nhiều sự nỗ lực.
Khi chúng ta nhìn vào những vĩ nhân trong bất cứ lĩnh vực nào, hóa ra họ cũng phải đối mặt với sự thật tàn khốc này. Đa số họ là những người điên cuồng vì công việc. Thất vọng phải không? Để có thể thực sự vượt trội người khác trong sự nghiệp hay là người bạn đời, một vị phụ huynh, có vẻ như bạn cũng phải trở nên “cuồng công việc”. Vậy là bạn sẽ bị stress, trở nên bất hạnh và chết trẻ?
Thực ra là không. Ít nhất là nếu bạn làm đúng cách. Sẽ không có chuyện đó nếu bạn đam mê và hết mình. Đam mê điều gì đó khiến cuộc sống của bạn trở nên phong phú hơn cho tới cuối cùng.
Những người lớn tuổi có thể cân bằng đam mê của mình đạt điểm cao hơn trong các thước đo điều chỉnh tâm lý, ví dụ như sự hài lòng, cuộc sống trọn vẹn, sức sống và thường ít có những dấu hiệu tiêu cực như lo lắng hay trầm cảm.
Và nếu bạn chấp nhận những thách thức, bạn sẽ không chết yểu. Nghiên cứu Terman, một dự án kéo dài 8 thập kỷ theo dõi cuộc đời của gần 1500 người từ khi còn nhỏ tới khi họ chết, tìm ra rằng khi làm việc chăm chỉ hơn, con người sẽ sống lâu hơn. Việc lăn lê bò toài và bỏ dở nhiều thứ sẽ giết chết bạn.
Những người thành công thường sẽ có tỉ lệ chết ít hơn ở bất cứ độ tuổi nào. Tham vọng không phải vấn đề và hời hợt với nó không tốt lắm cho sức khỏe. Thực tế, những người đàn ông hờ hững, không đáng tin cậy và không có tham vọng ở thời thơ ấu hay bị thất bại trong sự nghiệp có nguy cơ tử vong tăng rất cao.
Phải thừa nhận, việc gồng mình lên cố gắng không giúp ta có một cuộc sống trước mắt trở nên vui vẻ và hạnh phúc, nhưng nó sẽ giúp chúng ta có một cuộc sống ý nghĩa lâu dài.
Coi cuộc sống như một cuộc chiến đã từng bị liên hệ một cách tiêu cực với hạnh phúc nhưng sẽ giúp ta tới gần hơn với mối quan hệ tích cực và ý nghĩa. Người có cuộc sống ý nghĩa thường sẽ lo lắng và nhiều stress hơn với những người có cuộc sống ít trọn vẹn hơn. Lại một lần nữa, chúng tôi nghĩ điều này thể hiện rằng sự lo lắng chứng tỏ đó là những việc làm rất quan trọng.
Nhưng nếu bạn chưa từng có nguồn cảm hứng mãnh liệt nào và chưa “tìm thấy đam mê”? Giáo sư Cal Newport nói rằng toàn bộ những điều này là vô nghĩa. Dành cho hầu hết mọi người, các bạn không “tìm” hay “theo đuổi” đam mê - hãy tạo ra nó.
Nếu bạn nghiên cứu về những người có được niềm yêu thích với việc họ làm, đây là điều bạn sẽ thấy và nếu bạn thử nghiệm thì kết quả cũng sẽ tương tự: Sự hài lòng với nghề nghiệp trong thời gian dài cần nhiều điều, ví dụ như khả năng tự đưa ra quyết định, khả năng tác động tới thế giới, khả năng thành thạo những việc bạn giỏi, và khả năng kết nối các mối quan hệ với những người xung quanh. Giờ thì, điều cần chú ý của tất cả những điều trên là chúng không ăn khớp với những công việc đặc thù và chúng cũng chẳng có trách nhiệm phải như vậy để tạo ra thứ gì đó như kiểu đam mê ăn sâu trong máu hay có sẵn từ lâu cả.
Bạn sẽ cần rất nhiều thời gian và sự nỗ lực cho điều gì đó trong cuộc sống. Bạn có thể bất mãn với điều đó, nhìn nó bằng nửa con mắt và mặc kệ nó, hoặc bạn có thể sống cùng nó, gây dựng nó và toàn tâm toàn ý với những việc làm đó và gặt hái được những thành quả lớn.
Đừng đối phó với những vấn đề, hãy tiếp nhận chúng. Hãy hướng chúng tới mục tiêu và tìm kiếm ý nghĩa bên trong.
Có lý chứ, đúng không? Nhưng một số người sẽ nói rằng tôi đã lảng tránh vấn đề hạnh phúc khi mà cứ nhấn mạnh vào ý nghĩa như vậy. Tất cả chúng ta đều muốn hạnh phúc. Và ngay lúc này, hạnh phúc rất lanh lợi và chỉ lộ diện khi nó muốn. Làm sao để chúng ta giữ nó được mãi mãi? Đó là điều chúng ta đều muốn, đúng chứ? Để đạt được hạnh phúc tuyệt đối và giữ ở trạng thái đó.
Và điều đó dẫn chúng ta tới sự thật cay đắng thứ ba…
Bạn Sẽ Không Bao Giờ Hạnh Phúc Tuyệt Đối

Này, ở tiêu đề đã nói rằng đây sẽ là “những sự thật mất lòng” và bạn vẫn cứ đọc - thế nên là đừng than phiền gì cả, thật đấy. Chúng ta đã dành tâm huyết cho nhiều thứ, và chúng ta cũng sẽ phải dành tâm huyết cho điều này. Hãy cùng tiếp tục nào…
Chúng ta thường xuyên tập trung vào viên đạn ma thuật này - Nếu tôi làm ra tiền, tôi sẽ hạnh phúc trọn vẹn mãi mãi…Chỉ cần tôi được gặp người tri âm tri kỷ… Chỉ cần tôi được thăng chức… Chỉ cần, chỉ cần, chỉ cần. Xin lỗi nhưng, không. Câu trả lời sai rồi. Sẽ luôn có những nỗi lo và sự khó chịu. Tại sao?
Rất đơn giản, bộ não của bạn không được lập trình cho việc hạnh phúc vĩnh viễn. Thực tế, nó được lập trình để chống lại điều đó. Đây là điều mà tác giả Robert Wright đã viết:
Sau cùng, chọn lọc tự nhiên không “muốn” chúng ta hạnh phúc, nó chỉ “muốn” chúng ta thật năng suất. Và cách để chúng ta trở nên như vậy là tạo ra những động lực từ các thú vui bùng nổ nhất thời nhưng không kéo dài lâu.
Nhưng chỉ vì đạt được đỉnh cao của nó là điều bất khả thi không có nghĩa niềm vui trọn vẹn và vĩnh cửu là thứ gì đó ảm đạm hay tệ hại.
Nghiên cứu Grant cũng là một trong những nghiên cứu theo dõi các cá nhân trong toàn bộ cuộc sống của họ. Những người thành công và hạnh phúc nhất được như vậy không phải vì “họ hạnh phúc mỗi ngày”. Họ ở trên đỉnh vì khả năng đương đầu của họ - khả năng đối đầu với những khó khăn không thể tránh khỏi mà cuộc sống ném vào mặt họ.
Ghi lại vào năm 1977, Vaillant cho biết, những người đàn ông bộc lộ “mature defenses”(tạm dịch: sự phòng vệ của người trưởng thành) đều hạnh phúc và hài lòng hơn với công việc và hôn nhân của họ, và chuẩn bị tốt hơn nhiều cho công việc và tình cảm so với những người cùng địa vị xã hội nhưng ít trưởng thành hơn. Họ có thu nhập tốt hơn, và cả những người bạn đáng giá, gặp phải ít vấn đề hơn về sức khỏe thể chất hay tinh thần, và thậm chí còn nhã nhặn với sự công kích, gây gổ của người khác hơn những người ít khả năng ứng phó hơn.
Cứ kiên quyết cho rằng cuộc sống phải có niềm vui vô tận chắc chắn sẽ đem lại cho bạn sự bất hạnh. Hãy làm việc vì những khoảnh khắc tốt đẹp. Chấp nhận rằng sẽ có những lúc tồi tệ. Và rồi tạo ra nhiều khoảnh khắc tốt đẹp hơn nữa.
Mong đợi rằng luôn cảm thấy hạnh phúc hay một phép lạ sẽ tới và giải quyết các vấn đề của bạn là những điều phi thực tế. Ít nhất bạn có thể dựa vào người khác để vượt qua những khoảng thời gian khó khăn.
Ừm, và đó là...
Những Người Sẽ Đẩy Bạn Xuống Đáy
Tôi đã nói là rất tàn khốc mà, được chứ? Chúng ta nói về điều xấu và rồi chuyển tới điều tốt. Bạn biết cách mọi thứ diễn biến rồi mà nhỉ? Thoải mái đi, trời ạ.
Tôi đã ở đâu? Bị phản bội bởi những người bạn quan tâm nhất. Vâng, chính là nó. Được rồi…
Phần lớn những bí mật mà bạn đã bảo người bạn thân nhất của mình đừng bao giờ nói cho ai giờ lại bị nói cho người khác.(Xin lỗi). Và nếu bạn thực sự muốn đảm bảo rằng họ “không giữ bí mật”, hãy nói rằng “hãy chỉ để tôi và bạn biết thôi”. Vì điều đó chỉ khiến con người dễ tiết lộ bí mật hơn thôi.
… trong một nghiên cứu, 60% người tham gia thú nhận rằng đã tiết lộ bí mật của chính những người bạn thân của họ, với người thứ ba. Một nghiên cứu khác phát hiện ra rằng 25% đối tượng chia sẻ những thông tin xã hội “tuyệt mật” của họ cho ít nhất ba người khác. Trong thực tế, thậm chí có vài số liệu chỉ ra rằng việc đơn thuần bắt đầu với yêu cầu giữ bí mật(ví dụ như “hãy giữ điều này trong đầu thôi” hay “hãy chỉ để tôi và bạn biết thôi”) thực sự có thể khiến người bạn tâm tình của bạn dễ phản bội niềm tin của bạn hơn, vì bạn đã nhấn mạnh thông tin sắp tới như chiến lược, một điều đáng đem ra tán gẫu, một kiến thức xã hội có giá trị lớn.
Vì vậy, rõ ràng là, phản ứng thích hợp chính là không tin ai cả và đề phòng tất cả mọi người, không bao giờ thân thiết hay dựa dẫm vào bất cứ ai
Bậy nào. Sai rồi. Hoàn toàn không đúng. Vâng, bạn thỉnh thoảng sẽ bị phản bội. Chào mừng đến Trái Đất. Nhưng về lâu dài, chúng ta trở nên hòa đồng hơn khi chúng ta tin nhiều hơn, chứ không phải ít hơn. Và thứ được nói tới ở đây không phải những bí mật nho nhỏ. Chúng ta thực sự đang nói tới những thứ to lớn, ví dụ như tiền bạc:
Nguồn thu nhập cao luôn thuộc về những ai tin người nhiều hơn, không phải ngược lại. Trong nghiên cứu có tên “Tin Vừa Đủ”, những người được hỏi họ tin người khác bao nhiêu trên thang điểm từ một đến mười. Những người trả lời “8” thường có nguồn thu nhập cao nhất. Còn những người có ít nhất? Chính là những có mức độ tin tưởng thấp nhất, họ có nguồn thu nhập thấp hơn 14,5% so với những người trả lời là 8. Con số đó tương đương với việc không học đại học.
Vậy là tin tưởng sẽ giúp bạn có nhiều tiền hơn. Bạn nên làm gì với số tiền có thêm này? Lại một lần nữa, câu trả lời là mọi người. Nghiên cứu của Michael Norton tại Harvard chỉ ra rằng chúng ta hạnh phúc hơn khi tiêu tiền cho người khác thay vì bản thân mình.
Mọi người sẽ làm chúng ta thất vọng. Đó là cuộc sống. Đó là sự thật. Nhưng, mặc dù vậy, chúng ta sẽ làm việc tốt hơn trong tương lai nếu chúng ta tin tưởng và tha thứ cho người khác. Các mối quan hệ là điều quan trọng nhất để có cuộc sống hạnh phúc. Bạn không thể hạnh phúc mà không có niềm tin. Thí nghiệm Grant đã kết luận rằng “mức độ yêu và được yêu là khả năng duy nhất và rõ ràng nhất liên quan tới niềm hạnh phúc chủ quan của những người độ tuổi 80.
Vậy chúng ta kiểm soát bằng cách nào? Chúng ta không thể tránh khỏi việc thỉnh thoảng lại thất vọng. Điều đó là bất khả thi. Người đứng đầu trong việc nghiên cứu các mối quan hệ, John Gottman, nói rằng tất cả đều dựa vào tỉ lệ. Ví dụ như, 5 tác động tích cực cho mỗi tác động tiêu cực sẽ đưa tới một cuộc hôn nhân hạnh phúc.
Bạn có mong đợi mọi người hoàn hảo? Bạn có hoàn hảo? Không. Và nếu ai đó có vẻ hoàn hảo thì chúng tôi nghi ngờ sự hoàn hảo đó. Gottam cũng đã tìm thấy điều tương tự: 13 điều tích cực cho mỗi điều tiêu cực sẽ khiến con người người mất đi sự đáng tin. Khi thấy ai đó tích cực đến mức độ đó, chúng ta sẽ cho rằng có điều gì đó ám muội.
“Sự hoàn hảo”, hóa ra, không hoàn hảo, và “khá tốt” là vừa đủ.
Hãy cùng tổng kết lại - và kết luận rằng điều tốt đẹp nhất có thể đến từ nỗi đau lớn nhất...
Tổng Kết
Đó là 4 sự thật phũ phàng nhưng sẽ khiến bạn trở nên tốt hơn:
Bạn rồi cũng sẽ chết: Bạn có thời hạn. Đúng theo nghĩa đen. Vì vậy hãy tập trung vào những điều quan trọng. Và đảm bảo rằng bản thân tận hưởng những khoảnh khắc đẹp đẽ. Tôi thà có một cuộc đời ngắn ngủi mà tuyệt vời còn hơn là dài mà chẳng hề vui vẻ.
Những điều đáng giá cần nhiều nỗ lực hơn bạn nghĩ. Bạn từng lãng phí cả ngày Chủ nhật, không thực sự vui vẻ và chẳng làm được điều gì cả? Và rồi bạn nói, “Mình đã làm cái quái gì cả ngày vậy?”. Hẳn là bạn sẽ không muốn nói điều đó về cuộc sống của mình đâu. Chấp nhận thử thách và tìm ra ý nghĩa của nó.
Bạn sẽ không bao giờ hạnh phúc tuyệt đối. Và bạn không cần như vậy. Cứ cố để trở nên hạnh phúc mọi mặt là cách tốt nhất để trở nên bất hạnh. Hãy biết ơn mọi điều bạn có và chầm chậm đạt thêm từng chút một.
Nhiều người sẽ làm bạn thất vọng. Bạn được phép yêu cầu mọi người hoàn hảo nếu bạn là người hoàn hảo. Và điều đó là không tưởng. Mọi người sẽ mang rắc rối tới cho bạn, nhưng họ cũng mang tới nguồn vui vẻ bất tận. Tỉ lệ 5:1 là khá tốt rồi.
Cuộc sống là thử thách. Sống với sự chối bỏ chỉ khiến bạn thường xuyên gặp phải những tai nạn bất ngờ hơn. Bạn không việc gì phải tự nhủ bản thân rằng thế giới này hoàn hảo chỉ để hạnh phúc đôi chút.
Ai cũng từng nghe nhiều về sang chấn. Thứ chúng ta không bao giờ nghe thấy là “sự phát triển sau sang chấn.” Đúng là có một vài người (thực ra là rất ít) phải trải qua nỗi đau trong khoảng thời gian dài vô cùng. Điều mà chuyên gia nghiên cứu về hạnh phúc của trường đại học Pennsylvania tìm thấy là, thứ không hạ gục được bạn sẽ khiến bạn trở nên mạnh mẽ hơn:
Rất nhiều người cũng thể hiện mức độ trầm cảm và lo lắng nghiêm trọng sau những bất hạnh nghiệt ngã, và thường xuyên có biểu hiện của PTSD, nhưng rồi họ đứng dậy và vươn lên. Về lâu dài, họ có khả năng nhận thức tâm lý tốt hơn trước đây… Trong một tháng, 1700 người đã kể về ít nhất một sự kiện kinh khủng, và họ cũng làm cả bài kiểm tra hạnh phúc . Điều chúng tôi ngạc nhiên là, các cá nhân đã trải nghiệm một sự kiện tồi tệ có sức mạnh mãnh liệt hơn (và do đó là hạnh phúc hơn) những người không có. Những cá nhân đã trải qua 2 sự kiện bi thảm sẽ mạnh mẽ hơn những người trải qua 1, và những cá nhân trải qua 3, như là bị cưỡng hiếp, tra tấn và bị bắt giữ, sẽ mạnh mẽ hơn nhóm người trải qua 2 sự kiện bi thảm trong đời.
Việc né tránh khiến cho nỗi đau tồn tại mãi. Chúng ta không thể thay đổi những điều tồi tệ nếu không đối diện với nó. Những khi chúng ta khắc phục các vấn đề, chúng ta trưởng thành và sống tốt hơn.
Maya Angelou rất tâm đắc câu: “ Nhiệm vụ trong cuộc sống không chỉ đơn thuần là tồn tại mà là phát triển, và làm việc với một chút đam mê, một chút đồng cảm, một chút hài hước và một chút phong cách”
[A Crazy Mind là một tổ chức cộng đồng hợp tác với YBOX - Kênh Thông Tin Chất Lượng Cao Của Giới Trẻ & Sinh Viên Việt Nam nhằm nâng cao kiến thức tâm lý tới cộng đồng. Với sứ mệnh này, chúng tôi cung cấp cho bạn đọc những đa dạng chủ đề về tâm lý học giúp cho việc nhận thức về sức khỏe tinh thần trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết]
Dịch: Tuấn Ngọc
Biên tập: Zealous
Nguồn:https://www.bakadesuyo.com/2018/06/harsh-truths/
Ảnh: Bảo Trân
(*) Bản quyền bài dịch thuộc về A Crazy Mind. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ tên tác giả và nguồn là “Nguồn: A Crazy Mind - Ybox.vn”. Các bài viết trích nguồn không đầy đủ, đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.
(**) Follow Facebook A Crazy Mind để đọc các bài dịch khác và cập nhật các bài viết mới hằng ngày!
(***) Trở thành Cộng tác viên để rèn luyện tư duy ngôn ngữ và đóng góp kiến thức cho cộng đồng tại https://bit.ly/2EiflcL
Từ khóa » Sự Crazy
-
Nghĩa Của 'crazy' Trong Tiếng Anh - VnExpress
-
Crazy Hours – Chất “điên” Chẳng Giống Ai Của Franck Muller
-
Tag: A Crazy Mind - ICT Việt Nam
-
Học Tiếng Anh Qua Ca Khúc Crazy Love
-
Công Ty Crazy Socks - Tuổi Trẻ
-
Sự Trả Thù Của Người Nhật Bản - Meet The Teams - CRAZY RACCOON
-
Sự Nghiệp Tại Crazy Call Girls 0522618040 Hot Abu Dhabi ... - Glints
-
Crazy Bird - Sự Kiện - Chicago - Thực đơn, Giá, đánh Giá Nhà Hàng
-
[A Crazy Mind] - Sự Kiện
-
“Há Hốc Mồm” Trước Sự QUÁI DỊ Của CRAZY HOUSE Đà Lạt
-
CÔNG TRÌNH CUỘC ĐỜI - CRAZY HOUSE
-
Nguồn Gốc Của Sự Cô Đơn - A Crazy Mind
-
Golden Gate Restaurant Group - My Crazy Sếp Đỉnh Cao Của Sự "tào ...