An Ca Ký Vi Từ (Chương 10.8.1-10.9.2) - Little Stella
Có thể bạn quan tâm
Chương 10.8.1
Thanh âm lạnh lẽo làm người nổi da gà. An Ký Viễn hiểu thấu ý nghĩa từng câu chữ, là tư thế hít đất quen thuộc, có chăng là chân đặt trên ghế xoay. Tư thế này đối với An Ký Viễn không khó, nhưng cậu đã nâng gia pháp quỳ gần ba tiếng đồng hồ, phải dùng bàn tay bị đánh sưng đến sắp rách da, còn phải phơi mông trần bị đòn, nói ra thật có chút khó khăn.
Nhưng cậu một chút tâm tư phản kháng cũng không có. Môi cắn chặt, nét mặt căng thẳng, từ từ khom lưng, thử đặt lòng bàn tay chạm xuống mặt sàn. Tay bị đánh ra tơ máu, chút chạm nhẹ liền theo bản năng rút tay lại, rốt cuộc dưới ánh nhìn chằm chằm của anh cùng sự xấu hổ mà nhẫn tâm đặt bàn tay xuống, cắn chặt răng đè lại sự phản kháng, chờ đến khi cơn đau dần tê dại mới bắt đầu thử đặt chân lên mặt ghế xoay. Chỉ một động tác này, mồ hôi đã chảy dài hai bên thái dương xuống tận gò má.
Quý Hàng ngồi xuống, roi mây đặt dưới sàn, cẩn thận điều chỉnh khoảng cách giữa hai bàn tay rồi lui về sau đỡ hai chân đặt lên mặt ghế ngay ngắn. Anh nhẹ nhàng kéo vạt áo sơ mi lên, bờ mông trần truồng theo tư thế đã nhô cao lên. Cả người An Ký Viễn thoáng chốc đỏ bừng lên.
Cậu thiếu niên có phần thẹn thùng nhưng đối với tư thế này không hề có sự khó chịu ngoại trừ cơn đau từ hai lòng bàn tay đang bị chèn ép. Quý Hàng đứng lên, bàn tay phải vừa cầm roi mây liền đặt lên đầu ghế xoay, không một lời mà đẩy ra xa.
Dựa vào ghế xoay chống đỡ hơn một nửa thân người, động tác bất ngờ làm các cơ bắp của An Ký Viễn căng cứng lên. Nhịp tim tăng vọt, mặt đỏ bừng, trong lòng nghĩ mà sợ, chỉ cần anh đẩy nhẹ ghế xoay thêm khoảng mười centimet nữa thì cả người cậu có thể sẽ rơi xuống, đập mạnh dưới sàn nhà.
“Sợ?”- Quý Hàng không đếm xỉa hỏi một câu.
An Ký Viễn lúng túng không lên tiếng.
“Chỉ có kiêng kỵ là không đủ.”
Thanh âm của Quý Hàng vang vang, trong trẻo như bầu trời sau cơn mưa.
“Em đối với anh càng phải có đầy đủ tín nhiệm.”- Chân chính trách phạt còn chưa bắt đầu, tinh thần của An Ký Viễn đã bắt đầu chùn xuống.
“Chống đỡ cho tốt. Rớt xuống một lần, hít đất 100 cái.” – Roi mây lạnh lẽo chạm nhẹ vào da thịt cho màn dạo đầu.
“Quy củ đã lập, nếu người bệnh phát sinh ra tổn thương gì, một cái sai, năm mươi roi.”
“Chát! Chát!”- Tiếng roi thanh thúy vang lên.
Ngọn roi như lưỡi dao sắc bén cắt vào da thịt, trong chớp mắt là một lằn sưng chói mắt. Cho dù có sự chuẩn bị tâm lý nhưng con số năm mươi hoặc là cơn đau xé da thịt vẫn làm cho An Ký Viễn rùng mình một cái.
——————-
Chương 10.8.2
“Một”
An Ký Viễn bị đau, giọng hơi run.
“Anh, làm sao báo số?”
Quý Hàng dùng một roi ác liệt đáp lời:
“Chớ có lên tiếng.”
Chớ có lên tiếng nghĩa là không cần báo số, là âm thầm đếm. Nhưng lại cần ở ngay lúc đã đủ số lượng trách phạt kịp thời nói ra sai lầm, nếu như lên tiếng sớm hoặc chậm hơn thì trừng phạt vừa rồi phải làm lại từ đầu. Nghe qua có vẻ sẽ tiết kiệm được sức lực nhưng thực tế đối với trí não và định lực đều là khảo nghiệm cực kỳ lớn. Muốn trong lúc bị đánh còn thầm đếm số lượng, đồng thời phải suy nghĩ nguyên nhân bị phạt, rất dễ bị phân tâm.
“Chat!chat!chat!”
Từng roi phá vỡ sự tĩnh lặng, không có kẻ hở. Không phải tê dại, không phải bỏng rát mà là cơn đau thuần túy dai dẳng, An Ký Viễn luôn phải cắn thật chặt môi mới ức chế tiếng rên rỉ.
Dựa vào lực đạo, An Ký Viễn trong nháy mắt liền hiểu sự tức giận của anh đã vượt ra ngoài sự dự đoán của cậu.
Vị trí hạ roi, lực đạo tinh chuẩn, tần số không nhanh không chậm, vết thương ngay cả màu sắc cùng độ sưng đều tương tự nhau. An Ký Viễn không dám hở môi, sợ vừa mở miệng sẽ không nhịn được phát ra tiếng. Trong phòng chỉ còn lại tiếng thở nặng nề cùng tiếng vang của ngọn roi quất mạnh vào da thịt.
Hai mươi roi, trên ót đã thấm một tầng mồ hôi. Hai cánh tay ở thời điểm bốn mươi roi bắt đầu run rẩy kịch liệt, từng roi như cắt sâu vào da thịt, tác động mạnh đến thần kinh. Thật vất vả đếm đến năm mươi, anh dường như không cho cậu bất kỳ thời gian suy nghĩ nào lại giơ cao roi mây. An Ký Viễn hoảng sợ, thở hổn hển nói:
“Không thông thạo viết dặn dò sau phẫu thuật, hẳn nên hỏi sư huynh.”
Câu nói vừa dứt là một loạt roi như vũ bão quất xuống, bao nhiêu uất ức, cảm xúc đè nén đều bị cơn đau buốt bao phủ. Năm mươi roi sớm đã làm cho toàn bộ bờ mông đỏ bừng, không còn nơi gọi là lành lặng.
“Dặn dò một khi viết xuống sẽ có hiệu lực. Anh đã nói ở nơi này sẽ không thể có cơ hội bù đắp sai lầm.”- Thanh âm trầm bổng tác động mạnh vào tâm trí. Ngón tay An Ký Viễn bấu thật chặt xuống sàn, bàn tay trái như thép nóng làm trụ chống đỡ. Không biết có phải do đầu dốc xuống dẫn đến cảm giác muốn nôn, bên trong bụng lẫn bên ngoài đều đau nhói lên.
“Em sai rồi, sẽ không có lần sau.”- Thanh âm chứa đầy sự kiềm chế cùng xấu hổ.
Quý Hàng lần này không gấp đánh, mà gõ nhẹ đầu roi vào cái mông sưng cao.
“Em không thích Kiều Thạc?”- An Ký Viễn bị câu hỏi cùng xúc cảm từ phía sau làm run sợ, trên đùi thoáng vô lực, cảm giác chân ghế xoay giật giật, cả người căng cứng điều chỉnh tư thế, giọng điệu rõ ràng qua loa lấy lệ.
“Không… Không phải.”
Quý Hàng có chút hối hận khi hỏi đến vấn đề này. Bằng vào sự nhạy cảm của mình, anh không phải không nhìn ra điểm cân bằng vi diệu giữa hai người nhưng anh cũng cảm nhận được thái độ của em trai đối với Kiều Thạc có sự biến hóa, không giống như lúc đầu là sự tôn kính thông thường đối với sư huynh mà phát sinh thêm cả sự phòng bị.
“Đã biết gọi sư huynh thì nên học được sự tôn kính tối thiểu.” – Quý Hàng quất mạnh liên tiếp hai roi vào đỉnh mông.
Cơn đau bất ngờ làm An Ký Viễn run bật người.
“Thời điểm gặp khó khăn, anh hy vọng em có thể nghĩ đến Kiều Thác, không phải yêu cầu, chẳng qua là hy vọng.” – Lổ mủi An Ký Viễn giống như bị người vắt vào mấy giọt nước chanh, chua xót gật đầu một cái, nỉ non đáp ứng. Cho đến lúc này, cậu tựa như biết rằng, xét về năng lực chuyên nghiệp, sự tín nhiệm của anh đối với Kiều Thạc hoàn toàn vượt xa cậu.
–‐———————,
Chương 10.8.3
“Tiếp tục! Đếm hết!”- Thanh âm Quý Hàng có phần chèn ép.
Roi mây không ngừng rơi xuống, mơ hồ mang theo hỏa khí. Đau đớn cuồn cuộn dâng trào, mỗi một roi đều như muốn cắt đứt da thịt mà đánh sâu vào xương cốt. Thân người An Ký Viễn lay động ngày càng rõ ràng, muốn giữ ổn định ghế xoay, hai chân đều căng cứng, khớp xương toàn thân không thể buông lỏng.
“Eo hạ xuống, mông nâng lên. Đừng chờ anh nói thêm lần nữa lại hối hận.”
Bả vai An Ký Viễn run lên, trong lòng thầm đếm đến ba mươi hai, nào còn tinh lực đi điều chỉnh tư thế. Người khẽ động, mồ hôi liền theo cánh tay từ đầu vai rơi xuống. Đau đớn trong ngoài kết hợp, cậu cắn chặt miệng, dặn lòng không thể nôn ra.
Số lượng trách phạt gần như chưa thấy hồi kết, vậy chỉ có thể nhắm mắt cố gắng chống đỡ. Trên mông trải dài cùng một màu sắc, cùng một độ sưng, là bằng chứng rõ ràng cho mọi sự đau đớn của chủ nhân. An Ký Viễn hơi hé môi hít một hơi, cũng không biết có phải do hít thở quá mạnh mà bụng đột nhiên quặn đau, từ từ khuếch tán ra, giống như có trăm ngàn con sâu cắn vào ruột. Cậu hừ nhẹ một tiếng, không dám để anh chờ quá lâu.
“Em không nên vì ý nguyện của người nhà bệnh thân mà làm ảnh hưởng đến phán đoán chuyên môn. Phẫu thuật giảm áp sẽ ảnh hưởng đến khả năng tự thở, là em quá sơ suất.”
“Sơ suất?”- Roi mây quất mạnh xuống, Quý Hàng bị tức giận đến nói không thành lời. Vì vậy, tiếp theo là một loạt roi đánh không ngừng nghỉ, mỗi một tấc da thịt đều bị chà đạp, đau đớn dâng trào mãnh liệt. Từng vết bầm tím có thể thấy rõ bằng mắt thường nhưng Quý Hàng lại tựa như không nhìn thấy, lực đạo trên tay cũng không hề giảm bớt chút nào.
“Ưm”
Mông bị tàn phá nặng nề đã gần như không chịu nỗi nữa, tiếng kêu đau trong vô thức thốt ra. An Ký Viễn đau đến trước mắt chỉ còn một màu đen, thắt lưng hoàn toàn hạ xuống, hai cánh tay run run, đầu gối không chống đỡ được nữa, hai chân rơi mạnh xuống sàn.
Quý Hàng nhìn đứa em giống như vừa mới được vớt lên từ vũng nước sâu lên, chợt dừng tay lại. Anh lúc này mới chú ý đến phần da thịt kia đều đã sưng cao, có mấy chỗ tụ máu nghiêm trọng, không lâu nữa có thể rách da.
“Lúc quyết định rút ống, em có nghĩ đến có thể phải đặt lại lần thứ hai hay không?”- Tầm mắt mơ màng, đầu óc An Ký Viễn trống rỗng.
“Chát!Aaaa!”- Tiếng kêu tê tâm phế liệt muốn khản cả cổ.
An Ký Viễn hoảng sợ gọi một tiếng “Anh!”
“Không nói?” – Quý Hàng quất một roi tạo thành một vết bầm tím.
An Ký Viễn run bật, đau đớn kịch liệt lan tỏa toàn thân, yếu ớt nói:
“Có… nghĩ đến…”- Sau khoảng lặng vài giây chính là một loạt roi quất liên tiếp kèm theo mệnh lệnh nghiêm khắc.
“Chống đỡ tốt!”
——————————–
Chương 10.9.1
Thanh âm lạnh lùng kia đã đem mọi đau đớn hóa thành tuyệt vọng, An Ký Viễn hoảng hốt quay đầu nhìn anh.
Mồ hôi rơi xuống thành vũng trên mặt sàn, An Ký Viễn cố sức dịch chuyển bàn tay khỏi vị trí ướt át kia, nhịn đau giữ vững hai chân. Nhưng đau đớn quá mức từ phía sau truyền đến làm hai cánh tay trở nên mềm nhũn, cứ thế té nhào xuống sàn.
Cứ như thế vài lần, đầu óc trở nên trống rỗng, tầm mắt mơ hồ, thính giác còn vài phần nhạy bén bắt được câu nói của anh:
“Không chống nổi thì quỳ đi.”
“Không muốn! !”
Tiếng gầm nhẹ theo bản năng, gần như dùng hết khí lực toàn thân, cậu ngẩng đầu nhìn anh, hốc mắt không biết bởi vì kích động hay đau đớn mà đỏ ửng một vòng.
Quý Hàng lạnh giọng hỏi:
“Muốn nát miệng?”
Roi mây nâng cao không lưu tình quất mạnh lên sóng lưng. An Ký Viễn trơ mắt nhìn, đôi mắt ửng đỏ đếm không hết ưu tư. Hồi lâu không nói lời nào, nhưng đột nhiên cúi người cắn chặt răng bày lại tư thế, tuy không đủ chuẩn nhưng vẫn là chống lên ghế xoay.
Mồ hôi chảy xuống như thác. Cho dù từng lời của anh như lưỡi dao nhọn cắm sâu vào đáy lòng nhưng An Ký Viễn biết rõ do mình làm sai, không có gì chối cãi được. Cho nên, dù có đau đớn đến thế nào cậu cũng phải cố sức chống đỡ.
Roi mây mềm dẻo được Quý Hàng phát huy đến trình độ cao nhất, không rách da nhưng đau đớn thấu tận xương, từng tấc da thịt đều bị tàn phá không thương tiếc, đau đớn ấy cũng là vật kích thích lớn nhất đối với tuyến lệ buộc phải hoạt động.
Chat!”
“A!”
Tiếng rên khàn khàn hòa cùng tiếng khóc nức nở, đối với tâm lý hay sinh lý đều đã bị dồn ép đến cực hạn, sắp bị đánh nát bét, nào còn khí lực để đối kháng.
Tiếng gào thét đến khàn giọng, mang theo sự nức nở làm cho người không thể không động dung, bao gồm cả Quý Hàng. Nhưng anh vẫn như cũ lạnh lùng quét mắt, anh cũng biết rất đau, anh cũng đã từng trải qua. Chính những đau đớn này được dùng để đổi lấy những thành tựu không đủ khoe khoang, càng chưa nói tới rực rỡ, nhưng anh lại cảm thấy vô cùng thực tế, bất cứ lúc nào đều có thể ngẩng đầu nói rằng bản thân chưa bao giờ phải hổ thẹn với bất kỳ một người bệnh nào.
Cho nên, nếu đã quyết định muốn cho một người khắc cốt minh tâm thì không có đạo lý nửa đường lùi bước, An Ký Viễn không thể, anh cũng không thể.
“Em không phải sơ suất, không phải lỗ mãng, em đây là ngây thơ, tự phụ, tự cho là đúng.” – Quý Hàng cao giọng, khí thế bức người.
“Em cảm thấy bản thân sau khi hoàn thành chức trách vẫn có khả năng cân nhắc đến ưu tư của người nhà bệnh nhân. Em đã làm qua rất nhiều lần đặt nội khí quản, những ca cấp cứu như vậy càng không xa lạ gì. Sự mạo hiểm không phải là chuyện sẽ đặt nội khí quản lần hai mà là sẽ trấn an được người nhà, tránh được sự xung đột có khả năng xảy ra.”
“Nhưng em lại dựa vào cái gì muốn người bệnh phải mạo hiểm cùng với em?” – Một câu này đi kèm một roi mây cực mạnh.
An Ký Viễn nghe rõ ràng tiếng thét của bản thân hòa cùng thanh âm trầm trầm nghiêm nghị của anh vang trên đỉnh đầu:
“Thân là bác sĩ phải tuân thủ đúng phân công nhiệm vụ của bác sĩ, không cho phép xen vào tình cảm và đắn đo chuyện sinh tử. Đây là thứ hai anh nhắc nhở em, nếu như em còn tiếp tục dùng tầm nhìn hạn hẹp ở sai lầm trong quá khứ để làm mất đi sự phán đoán khách quan, bình tĩnh của một bác sĩ, anh sẽ không động thủ nữa, hãy tự mình cởi xuống tấm áo blouse trắng này đi.”
Đỉnh mông dày đặc vết roi sưng cao từ đỏ đến bầm tím. Phía sau là cảm giác nóng rát như bị lột một lớp da. Mỗi một câu của anh đều như phá vỡ mọi phòng tuyến làm cậu không còn đất dung thân. Cậu áy này vì tâm tư mà anh đã dành cho cậu, vì hàng loạt câu vấn đáp trong ca phẫu thuật, vì những lần bị dụng cụ đánh vào mu bàn tay, vì những bài phân tích nộp mỗi tuần.
Nhưng mà
“… Em sẽ không cởi.” – Một lời khẳng định kiên cường trong sự nức nở.
Quý Hàng hạ roi mây xuống bên người, cúi đầu nhìn đứa em trai duy nhất này, nhớ đến nó ngày xưa chỉ là đứa nhỏ mang tâm hồn mong manh, nhìn thấy con vật nhỏ bên đường cũng không nhẫn tâm bỏ mặc. Nó của hôm nay dù chưa đến mức phúc vũ phiên vân cũng đã có thể tự đảm đương một phía. Quý Hàng không hề nghi ngờ em trai vẫn mang bản tính lương thiện của ngày xưa, nó chính là con người có tràn đầy lòng bác ái cùng sự phấn đấu không ngừng nghỉ.
Vì vậy, anh lại hỏi một câu:
“Uất ức sao?”
‐———————
Chương 10.9.2
Cơn đau nóng bỏng len lỏi vào từng tấc da thịt, tác động mạnh đến thần kinh. An Ký Viễn cố cắn chặt răng, tự gây mê bản thân mình.
Quý Hàng đương nhiên không nuông chiều, trầm giọng ra lệnh:
“Nói chuyện.”
Cả người An Ký Viễn thoáng chốc cứng đờ, buộc mình hé môi nhưng thật sự đau đến không nói thành lời. Cậu cố sức hít thở thật sâu, nuốt nước miếng mấy lần mới thốt ra được mấy chữ:
“Không có uất ức.”
Roi mây đột nhiên giơ cao quất mạnh vào đỉnh mông, giọng Quý Hàng đầy nghiêm nghị:
“Tiểu Viễn, em là em trai của anh, nếu em không có đủ năng lực sinh tồn, anh đều có thể nuôi em cả đời. Nhưng anh sẽ không cho phép em vì giữ vững bước chân của mình mà tạo thành uy hiếp sinh tử đối với người khác, nếu như không nghĩ cởi xuống chiếc áo này thì càng phải làm cho bản thân trở nên mạnh mẽ.”
An Ký Viễn thở một cách nặng nhọc, cơ bụng sau thời gian dài trong trạng thái kéo căng quá mức được hơi thả lỏng liền mơ hồ cảm nhận cơn quặn đau đang hoành hành, nội tạng bên trong cũng có cảm giác nóng rực nhưng cậu nào có tâm lực để ý đến, một lòng cố gắng giữ vững tư thế, eo hạ xuống, mông nâng cao, dù lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi.
“Em biết. Anh đánh đi.”- Thanh âm yếu ớt mang theo mấy phần thường ôn hòa cùng dửng dưng.
Quý Hàng trầm mặt, lần nữa cao roi mây.
“Tiếp tục. Năm mươi.”
Mỗi một roi đều là một lằn đỏ chói mắt. An Ký Viễn bắt đầu thấy phía trước là một mảng mơ hồ, mồ hôi từng giọt rơi vào hốc mắt, lông mi ướt đẫm, trên mặt như bị tạt qua một lớp nước bóng bẩy vẫn không che giấu được sự ẩn nhẫn khổ sở.
Đôi mông trắng noãn trước đó đã hoàn toàn biến sắc. Mọi nghị lực đều không ngăn được thân thể run mạnh sau mỗi một roi đánh xuống, hai cánh tay khó khăn lắm mới chống đỡ được sức nặng của toàn thân, Quý Hàng mỗi lần chỉ là dùng đầu roi không nhanh không chậm giúp đứa em điều chỉnh tư thế, giọng trầm thấp không cho phép kháng cự.
“Chống đỡ tốt.”
Gương mặt trầm tĩnh trước đó đã thay bằng nét thống khổ cùng sợ hãi, cơn đau trên da thịt đang khiêu chiến với thần kinh của chính cậu
Sự sợ hãi nhất lúc này là cơn đau kéo dài từ dưới bụng truyền đến, có cảm giác như ruột bị ai đó xoắn chặt lại. Cơn đau có chút không tầm thường này làm cậu thậm chí quên mất cả số lượng trách phạt.
Cảm giác roi mây ở phía sau chợt dừng lại khá lâu, An Ký Viễn chấp nhận đánh một canh bạc, lên tiếng nói ra sai lầm, thanh âm khàn khàn:
“Em không nên tự ý đưa ra quyết định lớn như vậy, hẳn nên kịp thời báo cáo với cấp trên, cùng nhau thảo luận.”
Thanh âm có phần rét lạnh vang trên đỉnh đầu.
“Sớm. Chỉ mới bốn mươi.”
Như sét đánh ngang tai, An Ký Viễn cảm giác bản thân như bị ném vào vũng bùn, thể lực của cậu đã chạm đến cực hạn, đành mặc cho người dày vò trong tuyệt vọng.
Quần áo ướt đẫm mồ hôi, cánh tay không ngừng run rẩy, đến hô hấp cũng không có khí lực, cơn quặn đau ngày càng rõ ràng, cậu thật sự khủng hoảng, cái này hình như không chỉ là cơn đau cơ bụng bình thường.
Tất cả bắp thịt rã rời, toàn bộ thân thể giống như lò xo bị kéo dãn rồi co rút ngược lại, hai chân trượt xuống, cả thân người đập mạnh xuống sàn nhà.
Quý Hàng cau mày đứng chắp tay, lạnh lùng nhìn An Ký Viễn quỵ xuống, một tay chống dưới sàn, cả người co rút. Trong tâm niệm của anh, em trai là người đỉnh thiên lập địa, khi phạm lỗi luôn chủ động mời phạt, thời điểm bị phạt cũng có thể thản nhiên chịu đựng.
Dù là quy củ do mình nghiêm khắc đặt ra nhưng từ trước đến nay anh đều chưa từng có ý dồn ép hay thúc giục, chẳng qua lúc này nhìn An Ký Viễn mấy lần muốn từ tư thế quỳ chuyển sang tư thế hít đất một lần so với một lần càng khó khăn hơn. Càng về sau, dùng một tay chống cũng không nổi, từ từ biến thành sử dụng hai chùi thỏ, giống như mỗi khớp xương đều không còn sức để làm bất cứ cái gì.
Cùi chỏ làm sao chống đỡ nổi sức nặng của toàn bộ cơ thể, trán đập mạnh xuống mặt sàn, hai chân run lên. Trong lòng Quý Hàng nảy sinh mấy phần nghi ngờ, lui về phía sau một bước, hơi nghiêng đầu, mới thấy bên dưới thân người co rút kia, tay đứa em đang bấu chặt trên bụng, trong lòng lộp bộp, đôi mày nhíu chặt
Cánh tay đang bấu chặt bụng bị một lực mạnh kéo ra, khi nhìn rõ gương mặt tái nhợt của đứa em, Quý Hàng bất chợt cảm giác như động mạch chủ của mình bị kiềm cầm máu kẹp chặt, toàn thân chết lặng.
Quý Hàng ném đi roi mây, hai tay nâng lấy An Ký Viễn, cả thân người nó mềm nhũn bám chặt người anh, anh đành phải tránh đi chỗ đau, để mặc nó vùi đầu vào trong lòng mình, cảm nhận cả thân thể lạnh băng, đưa tay chạm vào gương mặt ướt đẫm mồ hôi mới càng thấy rõ gương mặt trắng như trang giấy kia.
Trong lòng Quý Hàng bất chợt nhói đau.
An Ký Viễn theo bản năng cắn môi quay đầu, lúng túng nghĩ muốn che giấu mấy vết cắn trầy da nhưng lại bị anh đỡ lấy cằm, tròng mắt đen láy sâu thẩm phát ra mấy tia u ám làm lòng người hoảng sợ, theo bản năng lại cứng cổ nghiêng đầu, cả người co rút lại.
“Đừng động, anh nhìn một chút.”
Từ khóa » đánh Roi Mây Vào Mông Trần
-
Roi Mây – Wikipedia Tiếng Việt
-
Roi Mây Quất Mông Trần - Hội Những Người Thích Ăn Roi Vào Mông
-
Tìm Kiếm Truyện đánh đòn Vào Mông Trần Của Con Gái Bằng Roi Mây ...
-
Có Thể Bạn Chưa Biết - CÂY ROI MÂY GIỮ NGHIÊM LUẬT Ở ...
-
Đánh Đòn Vào Mông Trần - Truyện Của Con Gái Bằng Roi Mây ...
-
Truyện Nằm Sấp đánh đòn Bằng Roi Mây Vào Mông Trận
-
[PDF] VẾT TÍM
-
Video đánh đòn Vào Mông Trần Bằng Roi Mây - Tử Vi Khoa Học
-
Những Trận Đánh Đòn ( Huấn ) - Chap 1 : - Wattpad
-
Roi Mây Quất Mông Trần
-
Top 13 Hình Nằm Sấp đánh đòn Vào Mông 2022