Ánh Trăng Bên Cửa Sổ | Những Mẩu Chuyện Ngắn

Dương sợ phải về nhà một mình vào những lúc chiều tà. Cánh cửa mở ra- mà không có Ánh ở đó. Bếp không đỏ, nhà không lên đèn, từ ngoài phố nhìn vào chỉ là một khối tối um, kinh dị. Khác hẳn với những bữa tối ấm áp, đứng ở dưới gác cũng có thể nghe thấy rõ tiếng cười khúc khích ở bên trên.

Dương lần mò trong bóng tối, bật đèn lên, nhưng không cảm thấy thân quen. Không có mùi gạo đang chín, không có mùi hành tỏi thức ăn, và nhất là tiếng cười- tiếng cười là thứ gia vị đặc biệt mà ở nhà, Dương không thể nào sống thiếu nổi.

Không hiểu Ánh có buồn mỗi khi phải trở về nhà một mình?

Ánh bảo, mỗi khi cô đơn, Ánh lại giở sổ điện thoại và ấn hết một lượt những số thân thiết, cho đến khi nào tìm được người rảnh thì thôi. Ánh nói chuyện xởi lởi, và nhất là nụ cười, hay, đúng hơn là tiếng cười lảnh lót, duyên dáng như tiếng nhạc.

Dương không có nhiều bạn như thế, vả chăng, không phải bạn nào Dương cũng có thể nói chuyện được. Với một số người, cứ giữ một khoảng cách nhất định lại là hơn. Ví dụ như là viết thư, như là chat. Mỗi khi nói chuyện, Dương lại thấy mình cần phải chuẩn bị, và cái sự chuyện trò, nói cho cùng thì cũng không được thắm thiết cho lắm.

Như lúc này, bóng tối của buổi chiều bao trùm lấy cái thân hình nhỏ bé của Dương. Dương ngồi thừ trên bậu cửa sổ, nhìn ra đường phố, và cũng không thèm bật đèn. Ánh sáng ở ngoài kia, sự rộn rã ở ngoài phố như bị tấm kính trong suốt chặn đứng lại. Dương vẫn nghe thấy tất cả đấy, Dương vẫn biết cuộc sống không lẩn khuất mà phơi bày ngay trước mặt, nhưng sao Dương cảm thấy buồn. Dương thấy cô đơn như người tù bị đày đọa ở đảo. Ở trong một bộ phim nào đó, thành phố chỉ cách chừng tầm tay. Giữa nhà tù và thành phố là biển- và chấn song sắt. Bao nhiêu người vượt tù đều bị sóng cuốn trôi.

Dương thi thoảng lại log in vào một trang web. Lấy sự đông vui của người bù đắp cho sự cô vắng của mình. Thi thoảng chat vơi một vài người bạn họa chăng hay chớ. Nhưng hôm nay họ cũng không online. Dương ngẩn ngơ nhìn vài cái nick có đèn sáng mà không ấm. Dương không biết mình phải làm gì.

Ở ngoài phòng khách, ánh trăng kéo thành một dải rất nên thơ. Phòng khách có đàn piano, nhưng bàn tay thô vụng của Dương không tài nào tạo ra được tiếng nhạc. Trăng nhòm ngạo nghễ ở trên cao, một thứ ánh sáng huyền bí, lung linh, kéo thành một dải, nép vào rèm cửa, khiến chiếc rèm lung linh hơn.

Xe cộ ào ào chạy qua, không thưa, nhưng chẳng làm nên sự nhộn nhịp. Trăng thi thoảng nhấp nhô ngoài đám mây, ánh sáng vờn vật với đám rèm cửa. Không có gió. Nhà chắn cửa kính.

Tựa như là một cuộc độc thoại. Lời của trăng là tiếng xe ô tô ùn ùn chạy ngoài phố. Hình của trăng là ánh sang trên thảm và rèm. Bạn của trăng, là Dương, vì cô đơn, vì buồn chán, vì không có việc gì làm, thẫn thờ ngồi trên bậu cửa sổ.

* * * 

Con phố vắng thi thoảng có tiếng ô tô chạy. Mỗi khi rẽ về nhà, Dương đều âm thầm chờ đợi một chiếc ô tô màu đen. Nó sẽ dừng ở ngay giữa đường, đoạn có cửa sổ nhà Dương. Dương sẽ làm như mình vẫn không biết, sẽ bước thật mau, mở cửa thật vội, chạy ào vào nhà và kéo rèm cửa sổ lại. Đợi cho ai đó, vừa ngỡ ngàng, vừa bực bội, vài phút sau đấy vừa bấm chuông cửa vừa gọi điện thoại.

Dương thích nhìn anh đến từ bậu cửa sổ nhà mình. Bởi vì anh chẳng biết có Dương đang nhìn anh ở phía trên, vừa tò mò, vừa lén lút. Dương chờ đợi tiếng xe anh dừng bánh, loạng choạng tìm chỗ đậu, rồi tiếng cửa mở, cửa đóng sập, rồi ai đó lập rập bước ra.

* * *

Cánh cửa mở, rồi đóng sập, có tiếng ai líu ríu nói cười.

Nhưng Dương chằng còn nghe thấy tiếng chân ngập ngừng, thăm dò của người vừa đi vừa ngước nhìn lên cửa sổ. Chuyên của anh đã xa xôi lắm rồi.

* * *

Ở cái cửa sổ ấy, có đôi khi Dương đã nghĩ mình là Juliette, chờ một chàng trai Romeo nào đó tỏ tình dưới ánh trăng. Thật thế, khung cửa sổ rộng quá, trăng sáng quá, và phố thì quá vắng. Còn chần chờ gì nữa?

Nhưng chàng Romeo không bao giờ đến.

Có một vài chiếc xe dừng bánh, một vài tiếng mở cửa khiến trái tìm Dương xốn xang. Nhưng họ không dừng lại ở cửa sổ. Mà tiếng chân dần mất dạng.

Trái tim Dương sung sướng mỗi khi có ánh đèn xa le lói, của xe đang tìm đường và sắp chạy về hướng này. Nhưng không phải. Họ không đi tìm ô cửa sổ có ánh trăng rực sáng. 

* * *

Ánh về nhà.

Dương rời bậu cửa sổ, bật đèn, bật bếp. Hơi ấm như tỏa ra.

Một lúc thôi, Dương sẽ quên là đã có những phút ấy, đã có cái ngẩn ngơ ngồi chờ đợi bên cửa sổ, mà kết quả, lần nào cũng vậy, là ôm thêm sự hão huyền vào bản thân.

Dương nhớ ô cửa sổ ở nhà.

Có gia đình.

Những sự tha phương.

Chim về làm tổ.

Heo hút và cô may.

Dương sẽ đẩy ánh trăng ấy ra khỏi lòng mình, và lặng lẽ vào phòng, bật máy tính, viết thư cho mẹ.

“San Francisco, ngày giữa đông,

Thân gửi cả nhà, con vẫn khỏe.”

LT – 01/2008

 

Chia sẻ:

  • Facebook
  • X
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Truyện Ma ánh Trăng Bên Cửa Sổ