Bài Thơ: Bắt đền Anh (Phạm Trường Giang) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận 15.00Thể thơ: Thơ mới năm chữThời kỳ: Hiện đại
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng tác giả

- Du ngoạn vịnh Vĩnh Hy- Trái tim yêu thương- Vòng tay mẹ - tình yêu vĩnh cửu- Bước chân em- Đôi bờ trăng ngọc

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 07/03/2021 21:59, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 08/10/2021 06:07

Bất chợt hay vô tình…?Nhận ra em sắc áoTrên phố bước một mình...Mà lòng trăng ảo nãoNhưng nào anh dám nóiTrái tim luôn mách khẽTình cờ thôi nhé nhỏ!!!Lặng lẽ niềm u mêRồi một hôm se lạnhGió từ phương bắc vềAnh một mình bên lềCà phê buồn chóng vánhBỗng dáng ai thon thảMột mình bước trên hè?Gió vô tình chạm nhẹGiờ người của người taNgắm về nơi cuối phốNào anh chẳng dám gọiChỉ một câu đơn giản:“Em à, anh lẻ loi!”Cứ thế thời gian trôiĐếm giọt mưa rơi vộiRằng đêm tối tràn vềTrong rét trời tăm tốiKìm nào nổi sự yêuChoàng vội, tay ôm lấyNgày ấy còn e ngạiMà nay thêm đoạ đàyGiận hờn em nũng nịu:“Anh ghét quá đi thôi!!!”Xưa sao chẳng nói gìĐể mình em đơn côiĐêm đông mưa lạnh lẽoEm về kẻo cảm lạnhBên tim yêu sưởi ấmSợ mình hoá môi xanh.

Sài Gòn, ngày 28/8/2014

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Thơ Em Bắt đền Anh