Bài Thơ: Chùa Hương (Nguyễn Nhược Pháp) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 3

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận Quyet Ngo Van12/04/2024 09:57 Bài thơ hay. Tác giả Nguyễn Nhược Pháp cũng như tác giả Quang Dũng chỉ để lại số ít bài thơ trong nền thi ca Đất Việt, song hình ảnh của hai nhà thơ thì to lớn, đồ sộ trong lòng bạn đọc. Bài thơ EM ĐI CHÙA HƯƠNG, TÂY TIẾN, xứng đáng được trao giải VHNT cấp Nhà nước. Bài thơ hay. Tác giả Nguyễn Nhược Pháp cũng như tác giả Quang Dũng chỉ để lại số ít bài thơ trong nền thi ca Đất Việt, song hình ảnh của hai nhà thơ thì to lớn, đồ sộ trong lòng bạn đọc. Bài thơ EM ĐI… phạm thịnh14/01/2021 18:37câu : người đâu thanh lạ nhường chứ không phải lạ thường.Nguyen Thuan Thanh06/02/2020 15:37Hồi xưa mình nghe bài "Em đi chùa Hương" thì theo mình hiểu là đến lúc cuối cô gái không lấy chồng dù nhiều người theo đuổi mà đi tu nơi cửa Phật. Không biết mình hiểu vậy là có đúng không ta ? 414.07Thể thơ: Thơ mới năm chữThời kỳ: Hiện đại2 bài trả lời: 2 thảo luận22 người thíchTừ khoá: chùa Hương (58) con gái (238) thơ phổ nhạc (609) tình yêu (984)

Tuyển tập chung

- Thi nhân Việt Nam 1932-1941 (1942)- Thi nhân Việt Nam hiện đại - quyển thượng (1959)
  • Trả lời
  • In bài thơ
  • Tài liệu đính kèm 7

Một số bài cùng từ khoá

- Vội vàng (Xuân Diệu)- Tây Tiến (Quang Dũng)- Sóng (Xuân Quỳnh)- Đồng chí (Chính Hữu)- Đây thôn Vĩ Dạ (Hàn Mặc Tử)

Một số bài cùng tác giả

- Sơn Tinh, Thuỷ Tinh- Mỵ Châu- Giếng Trọng Thuỷ- Một buổi chiều xuân- Nguyễn Thị Kim khóc Lê Chiêu Thống

Một số bài cùng nguồn tham khảo

- Vội vàng (Xuân Diệu)- Đây thôn Vĩ Dạ (Hàn Mặc Tử)- Từ ấy (Tố Hữu)- Tràng giang (Huy Cận)- Nhớ rừng (Thế Lữ)

Đăng bởi Vanachi vào 27/08/2005 16:52, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 14/06/2007 22:35

Ngâm thơ

Đang tải...

Ngâm thơ

Đang tải...

Hoàng Oanh và Hồ Điệp ngâm thơ

Đang tải...

Em đi Chùa Hương - Phi Nhung biểu diễn

Đang tải...

Em đi Chùa Hương - Ái Vân biểu diễn

Đang tải...

Em đi Chùa Hương - Xuân Mai biểu diễn

Đang tải...

Em đi Chùa Hương - Xuân Hinh trình bày (1997)

Thiên ký sự của một cô bé ngày xưa.Hôm nay đi Chùa Hương,Hoa cỏ mờ hơi sương.Cùng thầy me em dậy,Em vấn đầu soi gương.Khăn nhỏ, đuôi gà cao,Em đeo dải yếm đào;Quần lĩnh, áo the mới,Tay cầm nón quai thao.Me cười: “Thầy nó trông!Chân đi đôi dép cong,Con tôi xinh xinh quá!Bao giờ cô lấy chồng?”- Em tuy mới mười lămMà đã lắm người thămNhờ mối mai đưa tiếng,Khen tươi như trăng rằm.Nhưng em chưa lấy ai,Vì thầy bảo người maiRằng em còn bé lắm,(Ý đợi người tài trai).Em đi cùng với me.Me em ngồi cáng tre,Thầy theo sau cưỡi ngựa,Thắt lưng dài đỏ hoe.Thầy me ra đi đò,Thuyền mấp mênh bên bờ.Em nhìn sông nước chảyĐưa cánh buồm lô nhô.Mơ xa lại nghĩ gần,Đời mấy kẻ tri âm?Thuyền nan vừa lẹ bước,Em thấy một văn nhân.Người đâu thanh lạ thường!Tướng mạo trông phi thường.Lưng cao dài, trán rộng.Hỏi ai nhìn không thương?Chàng ngồi bên me em,Me hỏi chuyện làm quen:“Thưa thầy đi chùa ạ?Thuyền đông, giời ôi chen!”Chàng thưa: “Vâng, thuyền đông!”Rồi ngắm giời mênh mông,Xa xa mờ núi biếc,Phơn phớt áng mây hồng.Dòng sông nước đục lờ.Ngâm nga chàng đọc thơ.Thầy khen: “Hay! Hay quá!”Em nghe rồi ngẩn ngơ.Thuyền đi. Bến Đục qua.Mỗi lúc gặp người ra,Thẹn thùng em không nói:“Nam vô A-di-đà!”Réo rắt suối đưa quanh,Ven bờ, ngọn núi xanh,Nhịp cầu xa nho nhỏ:Cảnh đẹp gần như tranh.Sau núi Oản, Gà, Xôi,Bao nhiêu là khỉ ngồi.Tới núi con Voi phục,Có đủ cả đầu đuôi.Chùa lấp sau rừng cây.(Thuyền ta đi một ngày)Lên cửa chùa em thấyHơn một trăm ăn mày.Em đi, chàng theo sau.Em không dám đi mau,Ngại chàng chê hấp tấp,Số gian nan không giàu.Thầy me đến điện thờ,Trầm hương khói toả mờ.Hương như là sao lạc,Lớp sóng người lô nhô.Chen vào thật lắm công.Thầy me em lễ xong,Quay về nhà ngang bảo:“Mai mới vào chùa trong.”Chàng hai má đỏ hồngKêu với thằng tiểu đồngMang túi thơ bầu rượu:“Mai ta vào chùa trong!”Đêm hôm ấy em mừng!Mùi trầm hương bay lừng.Em nằm nghe tiếng mõ,Rồi chim kêu trong rừng.Em mơ, em yêu đời!Mơ nhiều... Viết thế thôi!Kẻo ai mà xem thấy,Nhìn em đến nực cười!Em chưa tỉnh giấc nồng,Mây núi đã pha hồng.Thầy me em sắp sửaVàng hương vào chùa trong.Đường mây đá cheo veo,Hoa đỏ, tím, vàng leo.Vì thương me quá mệt,Săn sóc chàng đi theo.Me bảo: “Đường còn lâu,Cứ vừa đi ta cầuQuan Thế Âm bồ tátLà tha hồ đi mau!”Em ư? Em không cầu,Đường vẫn thấy đi mau.Chàng cũng cho như thế.(Ra ta hợp tâm đầu).Khi qua chùa Giải Oan,Trông thấy bức tường ngang,Chàng đưa tay, lẹ bútThảo bài thơ liên hoàn.Tấm tắc thầy khen: “Hay!Chữ đẹp như rồng bay.”(Bài thơ này em nhớ,Nên chả chép vào đây).Ô! Chùa trong đây rồi!Động thẳm bóng xanh ngời.Gấm thêu trần thạch nhũ,Ngọc nhuốm hương trầm rơi.Me vui mừng hả hê:“Tặc! Con đường mà ghê!”Thầy kêu: “Mau lên nhé!Chiều hôm nay ta về.”Em nghe bỗng rụng rờiNhìn ai luống nghẹn lời!Giờ vui đời có vậy,Thoảng ngày vui qua rồi!Làn gió thổi hây hây,Em nghe tà áo bay,Em tìm hơi chàng thở!Chàng ôi, chàng có hay?Đường đây kia lên giời,Ta bước tựa vai cười.Yêu nhau, yêu nhau mãi!Đi, ta đi, chàng ôi!Ngun ngút khói hương vàng,Say trong giấc mơ màngEm cầu xin Giời PhậtSao cho em lấy chàng.Thiên ký sự đến đây là hết. Tôi tin rồi hai người lấy nhau, vì không lấy được nhau thì cô bé còn viết nhiều. Lấy nhau rồi là hết chuyện.

8-1934Bài thơ này đã được nhạc sĩ Trung Đức phổ nhạc thành bài hát Em đi Chùa Hương.Theo nhà văn Nguyễn Giang, Nguyễn Nhược Pháp “thầm yêu trộm nhớ” một tiểu thơ khuê các, lúc ấy được coi là “mỹ nhân đất Hà Thành” (bây giờ là hoa hậu) tên Đỗ Thị Bính, ở số nhà 67 Nguyễn Thái Học, Hà Nội, và sáng tác bài thơ này trong hoàn cảnh đó. Hôm nào Nguyễn Nhược Pháp cũng lặng lẽ đi qua số nhà 67 Nguyễn Thái Học. Tiếc rằng, số phận nghiệt ngã đã khiến ông sớm qua đời khi còn rất trẻ, tài năng đang ở độ chín. Nên đến khi ông mất cũng chưa được gặp tiểu thư Đỗ Thị Bính dù chỉ một lần.[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]Các nội dung nhắc tới bài thơ:
  • Giêng hai em và anh (Nguyễn An Bình)
  • Luỹ tre (Nguyễn Công Dương)
Thơ có nội dung liên quan:
  • Một buổi chiều xuân (Nguyễn Nhược Pháp)
  • Giêng hai em và anh (Nguyễn An Bình)
Xếp theo: Ngày gửi Mới cập nhật

Trang 1 trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)[1]

Ảnh đại diện

Cô gái chùa Hương

Gửi bởi @Lá@ ngày 13/07/2008 04:57

Nguyễn Vỹ kể lại: "Bài thơ Chùa Hương là bài khá nhất trong tập thơ Ngày Xưa, có một lai lịch kỳ thú không ngờ. Chuyến đi Chùa Hương ấy, Nhược Pháp đi với tôi và hai cô gái nữa, đều là nữ sinh cả. Hai cô mang theo hai máy chụp hình, còn Nhược Pháp và tôi đều đi tay không. Trèo lên đến rừng mơ bỗng chúng tôi gặp một bà cụ vừa bước lên đèo, đường gồ ghề lởm chởm, vừa niệm: "Nam mô cứu khổ cứu nạn Quán Thế âm Bồ tát...". Cô gái quê có lẽ là con của cụ, cũng đang niệm câu ấy nhưng nửa chừng trông thấy chúng tôi là hai chàng trai nhìn cô trân trân thì cô bẽn lẽn làm thinh không niệm Phật nữa. Cô đang đọc: "Nam mô cứu khổ cứu nạn..." rồi cô im. Đôi má cô đỏ bừng, cô cúi mặt xuống. Hai đứa tôi hỏi cô: "Tại sao trông thấy chúng tôi, cô không niệm Phật nữa?" Cô gái quê có vẻ đẹp ngây thơ bỗng tỏ vẻ bối rối muốn khóc. Không ngờ hai cô bạn nữ sinh lên chụp được tấm hình hai đứa tôi đang hỏi chuyện cô gái quê, rồi có lẽ không bằng lòng chúng tôi nên hai cô lén đi trước, và đi lúc nào chúng tôi không hay biết, cũng chẳng nói năng gì với chúng tôi cả, bỏ chúng tôi ở lại với cô gái quê. Chúng tôi mê nói chuyện với cô này, một lúc sực nhớ lại hai cô bạn, chúng tôi vội vàng đi theo nhưng không kịp. Hai cô đã lên đến chùa Ngoài, rồi lên đến chùa Tiên Sơn, lẫn trong đám đông người, biến mất dạng. Đêm ngủ trong chùa Hương, sáng hôm sau ra về, chúng tôi mới gặp lại hai cô bạn đồng hành. Tôi phải xin lỗi mãi, nhưng Nhược Pháp cứ tủm tỉm cười không nói. Về Hà Nội, hai hôm sau, Nhược Pháp đem đến tôi bài thơ Chùa Hương, mà trong bản chép ra đầu tiên Nhược Pháp đề là Cô Gái Chùa Hương. Nhược Pháp lấy cuộc gặp gỡ lý thú của chúng tôi với có gái quê làm đề tài và tưởng tượng thêm ra, thành bài thơ đẹp, giọng ngây thơ, y như cô gái chùa Hương hôm ấy..."

Trời mưa gió rét kìn kìn Đắp đôi dải yếm hơn nghìn chăn bông 113.91Trả lời Ảnh đại diện

Bài thơ yêu thích

Gửi bởi Tịnh Mạc ngày 08/09/2008 01:19Đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Tịnh Mạc vào 08/09/2008 01:20Có 1 người thích

Trong đời yêu thơ và sáng tác thơ văn,cho đến ngày tôi nhắm mắt.Thì bài "Chùa Hương"này,sẽ là một trong những bài thơ tôi yêu thích nhất.Yêu thích vì sự bình dị mà trong sáng.Lãng mạn mà chân thực từng câu từng chữ.Bài thơ rất hay,sau khi phổ nhạc cũng rất hay (nhất là bài hát giữ nguyên bản của bài thơ).Đây là một trong vài bài thơ mà tôi thuộc lòng từ lâu,xin tưởng niệm Cụ Nguyễn Nhược Pháp,20 mấy tuổi thôi,sao cụ tài thế không biết.

VISEADO 84.75Trả lời

© 2004-2026 VanachiRSS

Trầm hương: Trầm hay trầm hương là phần gỗ chứa nhiều nhựa thơm sinh ra từ thân cây trầm, còn gọi là cây trầm dó, dó bầu, dó núi. Đây là loài cây thân gỗ, cao từ 8 đến 12m, hoa màu trắng, vỏ là nguyên liệu chủ yếu để sản xuất giấy dó, phân bố ở Đông Nam Á và đảo New Guinea. Tại Việt Nam, cây trầm phân bố ở Hà Giang đến Phú Quốc. Khánh Hoà là tỉnh nổi tiếng có nhiều trầm tự nhiên, nên thường được gọi là xứ Trầm Hương. Trầm thường được dùng làm hương đốt để lấy mùi thơm, hoặc làm các đồ mỹ nghệ. Trầm hương được hình thành khi cây dó bầu bị thương hoặc bị nhiễm nấm hoặc vi khuẩn, khiến cơ chế bảo vệ tự nhiên bên trong cây được kích hoạt và cây tạo ra một loại gỗ trầm có lẫn nhựa, tinh dầu, màu tối và thơm. Quá trình hình thành trầm có thể mất nhiều năm và sự hiếm có này khiến nó trở nên có giá trị.

Đốt trầm lấy hương thơmHình: Đốt trầm lấy hương thơm

Cây dó bầuHình: Cây dó bầu

Trầm hình thành trong thân cây dóHình: Trầm hình thành trong thân cây dó

» Có 23 nội dung dùng giải nghĩa:
  • Anh dựa hơi em như trầm hương mộc (Khuyết danh Việt Nam)
  • Anh ở làm chi cho cao vách khó nghe (Khuyết danh Việt Nam)
  • Cao Ly sâm tốt mấy cũng chẳng màng (Khuyết danh Việt Nam)
  • Cây quế Thiên Thai không xiêu lạc mà cũng là xiêu lạc (Khuyết danh Việt Nam)
  • Cây quế Thiên Thai mọc nơi khe đá (Khuyết danh Việt Nam)
  • Chiều chiều ra đứng ngõ sau (Khuyết danh Việt Nam)
  • Củi mục bà để trong rương (Khuyết danh Việt Nam)
  • Đêm qua đốt đỉnh hương trầm (Khuyết danh Việt Nam)
  • Hàng năm cứ tháng tư mồng chín (Khuyết danh Việt Nam)
  • Hương trầm bay ngọn thơm xa (Khuyết danh Việt Nam)
  • Hương trầm thoảng vị gió đưa (Khuyết danh Việt Nam)
  • Khánh Hoà biển rộng non cao (Khuyết danh Việt Nam)
  • Khánh Hoà là xứ trầm hương (Khuyết danh Việt Nam)
  • Lên non đón gió lấy trầm (Khuyết danh Việt Nam)
  • Lên non đón gió tìm trầm (Khuyết danh Việt Nam)
  • Lên non tìm quế, ra Huế tìm trầm (Khuyết danh Việt Nam)
  • Lửa nhen vừa mới bén trầm (Khuyết danh Việt Nam)
  • Mạt cưa anh tưởng là trầm (Khuyết danh Việt Nam)
  • Qua cầu, cầu yếu phải nương (Khuyết danh Việt Nam)
  • Thân em như lọn nhang trầm (Khuyết danh Việt Nam)
  • Thôi thôi dụi đuốc đi thầm (Khuyết danh Việt Nam)
  • Xa xôi chi đó mà lầm (Khuyết danh Việt Nam)
  • Kỳ nam

Từ khóa » Em đi Chùa Hương Tác Giả