Bài Thơ: Cơn Giận (Hồ Dzếnh - Hà Triệu Anh) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận Chưa có đánh giá nàoThể thơ: Thơ mới bảy chữThời kỳ: Hiện đạiTừ khoá: giận (3)
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng từ khoá

- Khi con trai Hà Nội giận (Hoàng Anh Tú)- Cơn giận hợp lý (Bùi Chí Vinh)

Một số bài cùng tác giả

- Ngập ngừng- Trưa vắng- Cảm xúc- Màu cây trong khói- Xuân ý

Một số bài cùng nguồn tham khảo

- Bài thơ tặng vợ (Hồ Dzếnh)- Tư hương (Hồ Dzếnh)- Hoa xuân đất Việt (Hồ Dzếnh)- Mùa xuân mới (Hồ Dzếnh)- Cảm đề (Hồ Dzếnh)

Đăng bởi demmuadong vào 18/01/2007 18:54, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi karizebato vào 02/07/2010 23:57

Có những cơn điên xé được đờiNhững cơn quằn quại máu tanh hôiMà hồn rít lại rồi căng thẳngChờ nuốt không gian xuống khắp ngườiÔi! những bàn tay cấu lấy tayVà vò nát ngực, sóng lung layNghìn muôn tia lửa ngầu trong mắtRung cả thân mình, chuyển cả mâyRồi răng, rồi lợi, rồi tim huyếtTất cả xô dồn... tất cả run...Gió cát xông lên, mưa bão rít...Hằng muôn con thác trút căm hờn!Một phút điên cuồng phá thỏa thuêCho sông đau khổ bớt tràn trềAi hay hơi máu hồn khi tắtCả một trời thương lẳng lặng vềHối hận, cay, chua đứng sững bênGiọng cười mai mỉa buốt qua tim:Tôi mê, châm lửa cho nhà cháyLửa giận nguôi rồi, than tối đen

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Thơ Bớt Giận