Bài Thơ: Gió Lùa Qua Kẽ Tay (Tenn) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận Chưa có đánh giá nào
  • Bình luận
  • In bài thơ

Một số bài cùng tác giả

- Áo nâu- Về thôi em- Em đừng buồn!- Rong ruổi- Chơi vơi Đăng ngày 25/01/2018 08:04, số lượt xem: 1568

Có những điều trên cuộc đời này chỉ đơn giản để yêu...rồi phải nuối tiếcChỉ đơn giản để chạm vào... rồi nhìn chúng vỡ tan raChỉ đơn giản để gần gụi... rồi mãi mãi chia xaNên ta chọn cách đứng nhắm mắt dang tay trên đỉnh núiHít một hơi mâyTa chọn cách ngồi lặng ngắm hoàng hôn buông xuống lòng biển mặnNghe đời sóng vỗNhưng có lần nào đó, ta buồn vì ngọn gióCó lần nào đó, ta hỏi khẽ: Gió bao giờ thôi lùa qua kẽ tay?Để những yêu thương đừng bay theo về nơi xa lắcCái khoảnh khắc cúi đầu chào mà thấy lòng thật xót xaTa nghe phía sau gáy lạnh toang những niềm sợ hãiRồi ai sẽ còn nhớ ai sau lần quay lưng này?Có lần nào đó, ta đóng vai người lãng kháchĐưa bàn tay lạnh ngắt chạm vào những ngọn cỏNhững ngọn cỏ suốt đời chỉ ở đó, đùa với gióNhững ngọn cỏ cắt đứt đi một quãng đời người lãng kháchGió lại lùa qua kẽ tayCho mỗi cái chạm trở thành một vết cắt vào da thịtCó lần nào đó, ta đưa tay vuốt lại lọn tóc nàyVà còn nhiều lần khác nữa, về những đôi bày tay khác nữaVuốt lại lọn tóc đầyNhững lọn tóc rối bời và tóc mây suôngNhững lọn tóc được búi cao và tóc xoã ngang vai gầyNhững lọn tóc còn xanh và tóc đã màu bạc trắngGió lại lùa qua kẽ tayCho mỗi sớm mai trở thành một thênh thang nỗi sợCó lần, ta thấy lọn tóc còn xanh mà đã quên nhanh lối vềCó lần, ta thấy lọn tóc bạc màu dáo dác tìm nối tiếp sợi ước thề...Và...có lần, ta thấy gió từ kẽ tay người này bay qua kẽ tay người khácNhững ngọn gió tách rời nhau, phiêu dạtRát rạt từng ngón tay đan.

Sài Gòn3H56P21/01/18

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Gió Lùa Qua Kẽ Lá