Bài Thơ: Hà Nội Mùa Trở Gió (Trúc Linh Lan - Thạch Thị Liễu) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận 14.00Thể thơ: Thơ tự doThời kỳ: Hiện đạiTừ khoá: Hà Nội (726)
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng từ khoá

- Đất nước (Nguyễn Đình Thi)- Hà thành tức cảnh (Dương Khuê)- Hà Nội (Trần Đăng Khoa)- Thăng Long hoài cổ (Bà huyện Thanh Quan)- Hà Nội - phố (Phan Vũ)

Một số bài cùng tác giả

- Đêm trầm tích- Chuồn chuồn bay thấp bay cao- Đoá quỳnh không nở- Mai ta về Hà Nội chớm đông- Lung linh tóc dài ơi

Đăng bởi tôn tiền tử vào 19/01/2015 10:50

Tặng Hạ Long VũTôi đi trong lòng Hà Nội mùa trở gióCái lạnh se se đón gọi đồng bằngLy cà phê ấm nồng tiếng cười bè bạnCó thể là rất xa nhưng lại rất gầnHà Nội đón tôi bằng chút heo may muộn mằnChút mùa thu trên chiếc là vàng sót lạiLời yêu thương ai bỏ quên trong chiều nắng quáiTay chạm tay nồng nàn ánh mắt thân quenChiếc khăn choàng sương mỏng trong đêmNhớ hương phù sa Cần Thơ ngọt ngào quá đỗiThèm có ai đó cuối con đường đứng đợiPhố lạ một mình mới hiểu hết sự cô đơnKhăn mỏng bay trong sương chút dỗi hờnGói sao hết nỗi khát khao một tiếng yêu xa khuấtÁnh đèn nhà khách cùng tôi thao thứcHoa cỏ bâng khuâng điệu lý mong chờHà Nội ơi mai nhé ta vềMáy bay cất cánh chén rượu tiễn đưa chưa kịp cạnCó nói gì không? Một lời hò hẹn!Chút nắng ấm đồng bằng tặng bạn một trời Xuân...

Hà Nội, 02/12/014

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Bài Thơ Hà Nội đêm Trở Gió