Bài Thơ: Im Lặng (Nguyễn Phong Việt) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận 23.50Thể thơ: Thơ tự doThời kỳ: Hiện đại
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng tác giả

- Đã đi qua thương nhớ- Bởi vì không thể quên...- Đừng trách- Nếu không muốn đi hết con đường...- Khi ta mỉm cười và nói...

Một số bài cùng nguồn tham khảo

- Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con… (Nguyễn Phong Việt)- Tôi nhớ tôi của năm tháng đó! (Nguyễn Phong Việt)- Năm chúng ta 20 tuổi… (Nguyễn Phong Việt)- Đừng dừng lại… (Nguyễn Phong Việt)- Hôm nay mình mệt lắm… (1) (Nguyễn Phong Việt)

Đăng bởi hảo liễu vào 02/07/2017 23:24

Sẽ không nói gì nữa đâuvì dòng nước ấy trước sau vẫn chảy dưới chân cầu…Mỗi một giấc mơ đều có một đoạn kết lúc người thức dậy để làm lại từ đầuđưa bàn tay để đẩy ra một ô cửanắng ở ngoài cuộc đời kia chắc chưa bao giờ biết đến đau khổvì có bao nhiêu lầm lỡcon người đã trót mang…Ở bên trong này, tim mình đang đợi tàn một nén nhangrồi cúi xuống chắp tay xin đời cho được sốngđể lãng quên một con người mà hơi ấm vẫn cần mẫn thắp lên hy vọngdù bao nhiêu là khó nhọctha thứ vẫn chực chờ…Có những câu hỏi mình không còn dám hỏi với mịt mờsợ cứ quẩn quanh với ngày xưa tháng cũnếu đến một ngày nào đó yên vui hãy cho mình nằm im xuống ngủchỉ cần vậy thôi là đã đủsau chặng đường dài…Rồi một sớm kia bàn chân của mình phải mang vào những chiếc giàyđể trở lại với đám đông tất bậtnhững ai đó chào mình, mình cũng sẽ chào như chưa từng đánh mấtniềm vui của một con người sau giọt nước mắtluôn ngại ngùng…Sẽ không nói gì nữa đâukhi lòng người lạnh đến vô cùng…

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn] Thơ có nội dung liên quan:
  • Chỉ là lòng không muốn nói ra thôi... (Nguyễn Phong Việt)
  • Chúng ta chưa bao giờ có cơ hội nói với nhau... (Nguyễn Phong Việt)
  • Có những ngày chỉ cần thức dậy thôi (Nguyễn Phong Việt)
  • Đôi khi mình với lòng mình xa lạ quá... (Nguyễn Phong Việt)

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Bài Thơ Im Lặng