Bài Thơ: Lệ (Xuân Diệu - Ngô Xuân Diệu) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận 94.56Thể thơ: Thơ tự doThời kỳ: Hiện đại1 người thích
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng tác giả

- Vội vàng- Đây mùa thu tới- Yêu- “Vì sao”- Thơ duyên

Đăng bởi Vanachi vào 11/08/2008 08:18

Tặng Cách mạng tháng Támvà Cách mạng tháng MườiITừng tuôn giọt lệ mấy muôn nămLấp cả con người bởi bụi lầm!Đựng nát là gan, rơi thấm đá,Vạch trời, từng đã xé hờn căm!Nghẹn ngào lên cổ, mắt mờ hoaTan vỡ trên môi một tiếng oà.Nếm mãi vị buồn ghê mặn, chát,Người ôi! lạnh đói gỡ không ra.Những đôi trai gái trước yêu đươngBiết mấy chia duyên lại cách đường!Cha mẹ nói oan, quan nói hiếp,Mực mài nước mắt gửi người thương.Thầm không tiếc nấc nỗi cô dâu,Nỗi gái buôn mình, nỗi vợ hầu.Áo chị nữ tì lau chẳng ráo;Gối người sương phụ thấm canh thâu.Có khi lai láng huyết ra tòngNước mất nhà tan hận chẳng cùng!Có lúc trải nhiều oan nghiệt quá,Mắt khô, lệ gạn chảy vào trong...Trăm ngàn kiếp lệ cuốn theo sông,Biển chứa long lanh sóng vạn trùng!Trái đất - ba phần tư nước mắtĐi như giọt lệ giữa không trung.IITrong khoảng đời đau khổ ấy, tôi sinh.Tôi lớn lên, cay đắng những tâm tình.Dân nô lệ ở trong vòng lưới sắt,Mỗi cử động, tôi thấy đều vướng mắc;Đi trong đời như một kẻ lột da,Rách đau thương ở giữa bọn gian tà.Nhìn dân chúng khổ vì đâu, chẳng biết!Vũ trụ tưởng tàn, thế gian tưởng hết,Không đấu tranh mà chỉ có thương tâm,Tôi thảm một mình, quẩn tháng quanh năm.Thuở đau ấy, sao dễ dàng tê tái!Một bóng trăng đi, một làn gió tới,Rụng lá trên cây, nhạt nắng trong chiều,Khóc còi tàu đem khuất mất người yêu,Khóc với nhạc sầu biệt người chín suối,Tìm can đảm trong vô cùng yếu đuối,Vẫy mùi soa đưa tiễn cả thời gian,Gắng ươm hoa trên những đống tro tàn!Sa mạc đời tỉ tê dòng suối khóc,Kho của cải chỉ còn hàng lệ ngọc!Khóc là ngôn ngữ để tỏ yêu đương,Khóc thấy êm đềm, lệ có mùi hương!Khóc mà khóc, chẳng vì sao nữa cả...Như đoàn kết những nỗi buồn thiên hạ,Như góp thu giọt lệ của muôn đời!*- Máu của linh hồn là nước mắtCòn rơi biết đến lúc nào thôi?IIIĐến bây giờ Cách mạng tuổi mười hai,Đã bốn mươi năm Cách mạng tháng Mười,Vui Khởi nghĩa, gian khổ cùng Kháng chiến,Chia với nhân dân cay đắng ngọt bùi,Như gỗ thuyền ăn chịu cùng muối biển,Cách mạng dần dần thay đổi hồn tôi.Tôi hãy còn những khi rơi lệ cũ,Nhưng cũng lạ! giữa mưa ngàn thác lũ,Bốn bề cây, sao chẳng thấy bơ vơ?Chân rớm máu, mồ hôi nhiều có đổ,Sao mắt tôi không thấy lệ hoen mờ.Tôi đã trải những đau lòng tột độ,Căm uất đốt đôi thái dương muốn nổ,Giặc giết bạn tôi, giặc bắn rụi nhà,Nhìn thóc cháy khi đồng bào đói khổ,Lệ tôi dàn; rồi đứng lại, không sa.Tôi ít khóc, hay khóc thì cũng ngắn.Mạch sầu thảm như dừng dừng cạn cạn,Mây buồn thương như lảng lảng xa xa,Mắt trong tỏ... - nhưng lạ lùng vô hạn!Bỗng một nguồn lệ mới lại tuôn ra.Một nguồn lệ từ bao la vĩ đại,Từ nghĩa lớn của nhân quần, sông núi,Từ tương lai, từ phơi phới trên cao,Ào ạt tới như mùa xuân đổ suối,Sương sớm mai trên mặt thắm hoa đào.Nói sao đây với ơn nghĩa đồng bào;Những lớp mở trong những làng, những bản,Một bó chè tươi, một rổ khoai lang,Các mẹ đến thăm với cả lòng vàng,Trời nắng nỏ, đi mười lăm cây số,Mặt nhăn nhíu như gốc già cổ thụ,Cười thương yêu như mầm biếc. Tôi vuiHai tay nhận quà, bỗng ở trong tôiLệ ùn đến - may nửa chừng ngừng lại,Cay sống mũi như là ăn rau cải!Ấm thay tình đồng chí giữa đêm đông;Họp chi bộ rồi, đèn dọc vẫn chong,Chúng ta kể những mẩu đời trước cũ;Bao nhiêu kiếp đầu thai qua cửa khổ,Đến bây giờ rộng mở cả mai sau;Những đảo cô đơn, Đảng nối nhịp cầu;Yêu nhau quá, ta để tràn tâm tưởng,Lòng càng khóc, càng nhẹ nhàng sung sướng!Khi một đoàn khăn đỏ thiếu niên qua,Khi quê vui như đón ruộng về nhà:Hoặc đỉnh đèo cao, nhìn trùm Tổ quốc,Có gì thương, gì mến ở xa xa...Khi ta muốn ào raVới non sông hay quần chúng chan hoà:Những lúc đó, lòng đầy vui khẽ thắt...Tôi đã biết rồi. Sắp dàn nước mắt.Ở sân bayBộ đội ta chào đồng chí Chu Ân Lai.Tôi thấy các anh ăn mặc sáng ngời,Mắt thẳng trước, họ bước đều như thép,Bỗng chạm vào tôi - một cái gì cao đẹp,Bất thần đâu nước mắt ứa tự nhiên,Tôi phải quay đi, sợ các bạn nhìn.*- Ôi thật dạt dào, đắm say, kỳ ảoNhững giọt lệ loài người vừa sáng tạo!IVHãy cảm ơn Đảng Cộng sản, lòng ta ơi!Hãy cảm ơn những người dựng con người;Hãy cảm ơn Hồ Chí Minh đồng chíĐã rèn luyện một nửa già thế kỷ,Xây dựng từng chi bộ, dành từng tấc non sông!Tôi cũng cảm ơn anh bộ đội anh hùng,Ơn anh thợ, ơn anh cày lao lực;Cảm ơn cả những vồng khoai, luống đấtNuôi tôi no để biết khóc vì thương,Khóc vì vui, và cả khóc vì buồn.Ta chủ động hồn ta sinh nước mắt,Đó là suối tưới cho hồn dịu mát;Xưa lệ sa, ta oán hận đất trời,Nay lệ hoà, ta lại thấy đời tươi!** *- Giọt nước mắt taChan chứa tình người.

1957 Thơ có nội dung liên quan:
  • Bức thư đêm giao thừa (Lưu Trọng Lư)

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Cười Là Tiếng Khóc Khô Không Lệ