Bài Thơ: Lời Mẹ Dặn (Phùng Quán) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 3

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận Nguyễn Thúy02/07/2023 10:00 Người ta cần những kẻ bồi bút để tô vẽ cho những thủ đoạn chính trị ( mà đã là những thủ đoạn chính trị thì làm sao chân thật được vì trong đó chứa đựng nhiều mưu mô, uẩn khúc) nhằm cướp trọn vẹn, tuyệt đối quyền thống trị xã hội mà các ông lại không phụ họa cho những thủ đoạn ấy để nó thành hoa, lá, cỏ, cây có hương, có sắc, có mùa bội thu thì họ không đánh các ông mới là lạ. Nỗi đau của các ông là nỗi đau muôn thủa của đạo đức xã hội khi nó yếm thế so với lũ gian tà, ma mãnh đầy dục vọng bất minh đang thả sức tung hoành khắp chốn kể cả các hang cùng, ngõ hẻm trong đời sống, hàng ngày! Người ta cần những kẻ bồi bút để tô vẽ cho những thủ đoạn chính trị ( mà đã là những thủ đoạn chính trị thì làm sao chân thật được vì trong đó chứa đựng nhiều mưu mô, uẩn khúc) nhằm cướp trọn vẹn, tuyệt… Trần Thành Long18/12/2019 09:34Thơ này co trong kỳ thi ở trường tôi nèDao MinhDuc14/04/2019 20:57 Bài thơ rất hay! Tôi đã được đọc cuốn "Vượt Côn Đảo" vào khoảng thời gian 1950 không rõ ai cho mượn, một người đọc, cả 3 bố con cùng nghe, sau này (1960) vào ĐH mới biết tác giả bị dính Nhân Văn GP tôi cũng tò mò tìm tòi đươc biết bài thơ này nhưng không đầy đủ nay vào Thi Viện Net tôi ngó xem Thơ Hoàng Cầm, Lê Đạt, Trần Dần.....thật thỏa mãn. Bài thơ rất hay! Tôi đã được đọc cuốn "Vượt Côn Đảo" vào khoảng thời gian 1950 không rõ ai cho mượn, một người đọc, cả 3 bố con cùng nghe, sau này (1960) vào ĐH mới biết tác giả bị dính Nhân Văn GP tôi… 414.66Thể thơ: Thơ tự doThời kỳ: Hiện đại2 bài trả lời: 2 thảo luận18 người thíchTừ khoá: dặn con (42) mẹ (493) Nhân văn - Giai phẩm (41)

Tuyển tập chung

- 100 bài thơ Việt Nam hay nhất thế kỷ XX (2007)
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng từ khoá

- Bầm ơi! (Tố Hữu)- Con cò (Chế Lan Viên)- Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ (Khuyết danh Việt Nam)- Mẹ ốm (Trần Đăng Khoa)- Mẹ (Trần Quốc Minh)

Một số bài cùng tác giả

- Hôn- Hoa sen- Tiếng hát trên địa ngục Côn Đảo- Đêm Nghi Tàm đọc Đỗ Phủ cho vợ nghe- Hoa cứt lợn

Một số bài cùng nguồn tham khảo

- Nhất định thắng (Trần Dần)- Bụi đời (Tô Thuỳ Yên)- Em đi (Tô Thuỳ Yên)- Hãy đi mãi (Trần Dần)- Bia chú (Tô Thuỳ Yên)

Đăng bởi Vanachi vào 05/03/2007 13:41, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyệt Thu vào 15/02/2009 20:22

Tôi mồ côi cha năm hai tuổiMẹ tôi thương con không lấy chồngTrồng dâu, nuôi tằm, dệt vảiNuôi tôi đến ngày lớn khôn.Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớNgày ấy tôi mới lên nămCó lần tôi nói dối mẹHôm sau tưởng phải ăn đòn.Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồnÔm tôi hôn lên mái tóc- Con ơi - trước khi nhắm mắtCha con dặn con suốt đờiPhải làm một người chân thật.- Mẹ ơi, chân thật là gì?Mẹ tôi hôn lên đôi mắtCon ơi một người chân thậtThấy vui muốn cười cứ cườiThấy buồn muốn khóc là khóc.Yêu ai cứ bảo là yêuGhét ai cứ bảo là ghétDù ai ngon ngọt nuông chiềuCũng không nói yêu thành ghét.Dù ai cầm dao doạ giếtCũng không nói ghét thành yêu.Từ đấy người lớn hỏi tôi:- Bé ơi, Bé yêu ai nhất?Nhớ lời mẹ tôi trả lời:- Bé yêu những người chân thật.Người lớn nhìn tôi không tinCho tôi là con vẹt nhỏNhưng không! những lời dặn đóIn vào trí óc của tôiNhư trang giấy trắng tuyệt vời.In lên vết son đỏ chói.Năm nay tôi hai mươi lăm tuổiĐứa bé mồ côi thành nhà vănNhưng lời mẹ dặn thuở lên nămVẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.Người làm xiếc đi dây rất khóNhưng chưa khó bằng làm nhà vănĐi trọn đời trên con đường chân thật.Yêu ai cứ bảo là yêuGhét ai cứ bảo là ghétDù ai ngon ngọt nuông chiềuCũng không nói yêu thành ghétDù ai cầm dao doạ giếtCũng không nói ghét thành yêu.Tôi muốn làm nhà văn chân thật chân thật trọn đờiĐường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôiSét nổ trên đầu không xô tôi ngãBút giấy tôi ai cướp giật điTôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.

1957[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn] Thơ có nội dung liên quan:
  • Mới (Lê Đạt)
  • Ông bình vôi (Phan Khôi)
Xếp theo: Ngày gửi Mới cập nhật

Trang 1 trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)[1]

Ảnh đại diện

Viếng Nhà thơ Phùng Quán

Gửi bởi Khoi Dinh Bang ngày 16/12/2009 14:32

P.Q sinh1/1932 ở xã Thuỷ Dương,huyện Hương Thuỷ,tỉnh Thừa Thiên-Huế;mất lúc 14 giờ 30 phút ngày 22/1/1995 tai nhà riêng ở khu tập thể Trường PTTH Chu Văn An(Vợ P.Q dạy học ở đó)-Số 10Thuy Khuê,Ba đình,Hànoi.An táng tại nghĩa trang thôn Kiều Mai,xã Phú Diễn,huyện Từ Liêm,Hànoi. Thế là hết!chàng thần đồng tội nghiệp Một tài thơ sớm gió táp mưa sa Cái anh chàng dám nghe "Lời Mẹ dặn" Sớm biết hôn làm phật ý ông bà. Thế là hết!Con người thơ như nhất Hiểu lẽ Đời cặm cụi Viết dâng Đời Nhớ "Tuổi thơ" có một thời "dữ dội" Sống hết mình vì Huế,Huế yêu ơi ! Thế là hết !Ôi chàng Thi sĩ trẻ Cứ như Gaverot rất hồn nhiên Và như thể Pavel...luôn mới mẻ Một hồn thơ dành cho tuổi thanh niên Hànoi 24-1-1995 Nguyễn Khôi -Kính viếng

94.00Trả lời Ảnh đại diện

Bài thơ "vVếng Nhà thơ Phùng Quán" đã được "tập cổ"

Gửi bởi Khoi Dinh Bang ngày 27/01/2010 14:11

Trong tuyển tập "THƠ-thi đàn thứ bảy' tập 4,nxb Hội Nhà Văn-2010 trang 56 có in bài thơ: NHỚ PHÙNG QUÁN Nhân kỷ niệm 15 năm ngày mất nhà thơ Phùng Quán 22-1-1995-22-1-2009Thế là hết-Chàng thần đồng tội nghiệpMột tài hoa sơm gió táp mưa saRất yêu Mẹ sao quên "lời mẹ dặn"Sớm biết "Hôn" làm phật ý ông bà ? Thế là hết-một đứa con của Huế Hiểu lẽ đời-cặm cụi"viết dâng đời" Nhớ "tuổi thơ" có một thời "dữ dội" Sống hết mình vì Huế,Huế yêu ơi !Thế là hết-một tài năng lận đậnTrót sinh ra-chẳng đúng thế đúng thờiMười lăm năm-một nén hương tưởng niệmHồn thơ ông còn đọng mãi trong tôi. 20-1-2009 Vương Trọng Chi (sinh 1939) Quê Hoài Đức - Hà Nội Hiện ở:45 Nguyễn Thượng Hiền-Hà Nội Điện thoại:0982221031

34.33Trả lời

© 2004-2026 VanachiRSS

Nguồn dẫn: “giây”, đã sửa lại cho đúng chính tả.

Từ khóa » đọc Hiểu Lời Mẹ Dặn Có Lần Tôi Nói Dối Mẹ