Bài Thơ: Một Người Lính Nói Về Thế Hệ Mình (Thanh Thảo - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 4

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận Thái Việt18/03/2023 16:43Thương nhà thơ Thanh Thảo, thương nhà văn Bảo Ninh những người lính nói về thế hệ mìnhNguyễn Hồ14/06/2021 16:36Đến giờ tôi vẫn không hiểu nôi tại sao bài thơ này bị đánh! Tôi đọc bài thơ này thấy có mình trong đó, thấy gương mặt mình dưới đáy nước hố bom.Mõ Tre02/06/2021 18:54 Tôi cũng lại là người đầu tiên mà Thanh Thảo đọc cho nghe bài thơ Một Người Lính Nói Về Thế Hệ Mình. Và cũng chính tôi báo hại hướng dẫn Thanh Thảo tìm đến cứ B2 văn nghệ R, để rồi bài thơ được trân trọng đăng lên báo Văn Nghệ R, và kết quả bị ông Tư Ánh bắt buộc phải xé mấy trang đăng bài thơ này trước khi được phép phát hành. Thanh Thảo bị trù dập ba chìm bảy nổi vì cái nghiệp văn chương. Và chính tôi cũng không ngoại lệ khi tôi trích bài thơ Après La Bataille của Victor Hugo đưa vào truyện ngắn Con Búp Bê Chú Hề Đánh Trống đăng lên số báo Văn Nghệ TPHCM vào tân niên 1981. "Mon père, ce héros au sourire si doux, Suivi d'un seul housard qu'il aimait entre tous..." Tôi cũng lại là người đầu tiên mà Thanh Thảo đọc cho nghe bài thơ Một Người Lính Nói Về Thế Hệ Mình. Và cũng chính tôi báo hại hướng dẫn Thanh Thảo tìm đến cứ B2 văn nghệ R,… Kim Thanh Ngô21/05/2020 15:02trung thực về lớp lính sinh viên thời ấy 65.00Thể thơ: Thơ tự doThời kỳ: Hiện đạiTừ khoá: chiến tranh (323) kháng chiến (204) người lính (198) tuổi trẻ (63)
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng từ khoá

- Việt Bắc (Tố Hữu)- Vội vàng (Xuân Diệu)- Tây Tiến (Quang Dũng)- Bếp lửa (Bằng Việt)- Đồng chí (Chính Hữu)

Một số bài cùng tác giả

- Đàn ghi-ta của Lorca- Khúc bảy- Thử nói về hạnh phúc- Dấu chân qua trảng cỏ- Gặp lá cơm nếp

Một số bài cùng nguồn tham khảo

- Đêm trên cát (Thanh Thảo)- Bến sông Hàn buổi trưa (Thanh Thảo)- Có một lần tôi nghe Bản giao hưởng số bảy (Thanh Thảo)- Thị xã Lạng Sơn (Thanh Thảo)

Đăng bởi tôn tiền tử vào 19/12/2014 00:22

Ngày chúng tôi đi các toa tàu mở toang cửakhông có gì phải che giấu nữanhững thằng lính trẻ măng tinh nghịch ló đầu qua cửa sổnhững thằng lính trẻ măng quân phục xùng xìnhchen bám ở bậc toa như chồi như nụcon tàu nổi hiệu còi rung hết cỡvà dài muốn đứt hơihệt tiếng gã con trai ồm ồm mới vỡthế hệ chúng tôihiệu còi ấy là một lời tuyên bố *Một thế hệ mỗi ngày đều đụng trậnmà trách nhiệm nặng hơn nòng cối tám haivẫn thường vác trên vaimột thế hệ thức nhiều hơn ngủxoay trần đào công sựxoay trần trong ý nghĩđi con đường người trước đã đibằng rất nhiều lối mớinhững cái tên trên cây rừng khắc vộinhững chữ N chữ T vạch ở các bình-tôngba-lô đựng một bộ áo quầnvài gói mắm cùng nắm cơm nho nhỏbếp dã chiến cháy dọc bờ suối đátreo tòn ten mấy ống cóng canh chuanấu lá giang và mắm ruốctất cả những gì chúng tôi có đượcđều trải cho nhau trải ra đất thật tìnhvới quân thù - chi đến tối đavới bè bạn - phải chơi hết mìnhnếu chỉ nhìn da chúng tôi đen hơnnhìn cái vóc dạn dày trước tuổiđếm vết chai trên bàn tay, chưa đủcũng chưa đủ nếu chỉ tính cuộc đời bằng những chiến công *Ôi trảng dầu những chiếc lá khô congmỗi bước dưới chân rì rầm tiếng nóiđêm hành quân qua nhiều đống lửabùng tự nhiên ngay giữa lối mònthế hệ chúng tôi bùng ngọn lửa chính mìnhsoi sáng đường đi tớicó những đêm mưa quất bốn bềgiữa Tháp Mười không mái lá nương chenước đã giựt, phải đẩy xuồng băng trấplúc ấy chân trời là lưng người đi trướcvụt loé lên qua ánh chớp màn mưathế hệ chúng tôi trắng từng đêm lội nướcsình bết từ chân bết đến đầunên giọng nói có nhiều khi ngang dọcnên cái nhìn có lắm phen gai gócvì ngọn lửa chịu sình là lửa thựcđã bùng lên dám cháy tận sức mình *Nhủ điều chi ơi tiếng cuốc đêm sươngkêu da diết suốt một mùa nước nổibông điên điển mở cánh vàng nóng hổilà nắng chiều đẫm lại giữa lòng tayđất nước ngấm vào ta, đơn sơnhư Tháp Mười không điểm trang đầy im lặngtrên tất cả tình yêu - tình yêu này đi thẳngđến mỗi đời ta bất chấp những ngôn từ *tôi gặp thằng bạn thân trong một chuyến bất ngờđêm Mỹ Long hai đứa nằm lộ đấttrải dưới trời một tấm ni-lôngnơi khi chiều B52 bừa ba đợtnơi mấy năm rồi hố bom không đếm hếtnơi tôi chợt thốt niềm mơ giản dị của mình “chừng nào thật hoà bìnhra lộ bốn trải ni-lông nằm một đêm cho thoả thích”thằng bạn tôi đăm đămnhìn một ngôi sao mọc trong hố bom nhoè nướcđôi mắt nó lạ lùng mà tôi thấy đượcchứa đầy một hố bom và một ngôi sao… *Cơn lốc xoáy trên nóc rừng nguyên thuỷtiếng gió hú dài trong những bộng câyđàn dơi chấp chới baytrảng tranh hừng hực nắngchúng tôi qua cái khắc nghiệt mùa khôqua mùa mưa mùa mưa dai dẳngvõng mắc cột tràm đêm ướt sũngxuồng vượt sông dưới pháo sáng nhạt nhoàđôi lúc ngẩn người... một ráng đỏ chiều xaquên đời mình thêm tuổichân dép lốp đạp mòn trăm ngọn núimà không hề rợp bóng xuống tương lai *Những trận đánh ập về đầy trí nhớpháo chụp nổ ngang trời từng bựng khóinhịp tim đập dồn lần xuất kích đầu tiênbình tông cạn khô trên nóc hầm nồng khétnhững vỏ đồ hộp lăn lóccái im lặng ù tai giữa hai đợt bommột tiếng gà bất chợtbên bờ kênh hoang tànthế hệ chúng tôi không sống bằng kỷ niệmkhông dựa dẫm những hào quang có sẵnlòng vô tư như gió chướng trong lànhnhư sắc trời ngày nắng tự nhiên xanh *đoàn xuồng chuyển quân bơi rậm kinh Bằng Lăngbuổi chiều pháo bắnnhững cây bình bát gục ngãhoàng hôn đôi bờ như máu chảytrắng dòng kênh xác xăng đặc lều bềutôi bỗng thấy mặt mình trên mặt nướcmặt nước trôi những dề xăng đặcmặt nước trôi những trái bình bátmặt nước trôi quê hương không còn nguyên vẹnvà tôi thấytrôi qua mặt mình bao nhiêu gương mặtnhững bạn bè quen những bạn bè chưa gặptrẻ măngloang loáng theo con nướctủa về những đồng sâu hun hút buổi chiềuđó là những người qua trướckhông phải trước hai mươi nămđó là những người qua saukhông phải sau hai mươi nămmà vào buổi chiều ấytrên những dòng kinh ấypháo bắn và nước chảythế hệ chúng tôi - nhìn rất rõ - mặt mình.

1973[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Thế Hệ Chúng Tôi Bùng Ngọn Lửa Chính Mình