Bài Thơ: Nằm Xuống Và Lắng Nghe (Nguyễn Phong Việt) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận Chưa có đánh giá nàoThể thơ: Thơ tự doThời kỳ: Hiện đại
  • Trả lời
  • In bài thơ
  • Tài liệu đính kèm 1

Một số bài cùng tác giả

- Đã đi qua thương nhớ- Bởi vì không thể quên...- Đừng trách- Nếu không muốn đi hết con đường...- Khi ta mỉm cười và nói...

Một số bài cùng nguồn tham khảo

- Không buông tay ra nữa đâu (Nguyễn Phong Việt)- Giữ lại (Nguyễn Phong Việt)- Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người... (Nguyễn Phong Việt)- Làm một chiếc chuông gió trong cuộc đời ai đó (Nguyễn Phong Việt)- Tựa lưng vào tường, và khóc... (Nguyễn Phong Việt)

Đăng bởi hảo liễu vào 10/10/2015 15:25

Đọc thơ

Đôi khi không còn đủ sức để đứng lâu được nữahãy nằm xuống và lắng nghe… Dưới mỗi bước chân của mình là những dấu vết đã quanhững yêu thương mà mình không biết cách gìn giữnhững lạnh lùng mà mình trao đi như một liều thuốc thửnhững tháng ngày mình sống như loài thú dữđầy rẫy bất an… Nằm xuống thật chậm và vòng tay ôm lấy chânđể biết mình cũng từng làm tổn thương bao nhiêu người khácích kỷ với bản thân trong những lần chối từ gánh vácmình đã lùi sâu hơn khỏi vùng ánh sángnơi từng muốn lao vào… Mạnh mẽ bao nhiêu lần rồi cũng bộc lộ một lần đauphơi bày hết con người thật từng lặng im che giấuchỉ là đứa trẻ con luôn cần tìm nơi nương náuthấy phía nào bình yên cũng cười, cũng giơ tay níu kéosợ mình bị bỏ rơi… Sợ một ngày nào đó nhìn quanh chỉ còn lại gió trờisợ một ngày nào đó nhìn quanh chỉ còn lại nước mắtsợ một ngày nào đó nhìn quanh chỉ còn lại không gian im vắngsợ một ngày nào đó nhìn quanh chỉ còn lại mình ngơ ngácgọi tên những yêu thương… Nằm xuống đi, nằm xuống một lần sẽ dễ dàng hơncho ngày sau đừng huyễn hoặc thêm nữalàm một người bình thường cho ngoài kia bớt đi những đổ vỡtin vào cái nắm tay đã đong đầy thương nhớcủa duyên may… Vì đã đến rồi cũng sẽ đi khỏi cuộc đời nàyvì không ai muốn cô đơn là định mệnhvì mở lòng ra có thể sẽ thêm vết thương nhưng có thể sẽ lành lặnvì thà đắng cay còn hơn là hối hậnđã không nắm chặt tay… Đôi khi không còn đủ sức để đứng lâu được nữahãy nằm xuống cho yêu thương đó biết mình đang hao gầy!

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn] Thơ có nội dung liên quan:
  • Đêm về khuya tối (1) (Nguyễn Phong Việt)
  • Trong những buổi sáng bình thường (Nguyễn Phong Việt)
  • Số phận (Trường Phi Bảo)
  • Và ai đang nói về những thằng mặt trắng (Nguyễn Thanh Hiện)
  • Về với em (Nồng Nàn Phố)

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Bài Thơ Hãy Lắng Nghe