Bài Thơ Nhớ Con Của Vương Trọng | BKTV

Mẹ nghề y nhiều đêm trực vắng nhà

Tròn một tuổi, gửi con về quê ngoại

Quê ngoại con là quê mẹ đấy

Sao bây giờ mẹ thấy xa xôi

Một con đường mờ mịt mưa rơi

Một con đường gió mùa nào cũng ngược

Một chuyến phà, người chờ hai bờ nước

Chiếc cầu phao, sóng nổi bồng bềnh

Con xa rồi, mẹ thức với mông mênh

Quờ cánh tay thấy giường chiếu rộng

Võng cởi rồi, còn dây buộc võng

Tiếng à ơi vương vấn ở hai đầu

Con xa tuần, mẹ tưởng tháng lâu

Con xa tháng, thấy năm dài đằng đẵng

Đâu mái tóc vàng hoe tơ nắng

Môi ngây thơ tập gọi: Ơi bà !

Nửa năm rồi con mới thấy mặt cha

Cha trở về, rồi cha đi, vội lắm

Đừng trách con ơi, cha là người lính

Người lính mấy khi được ở gần nhà

Mẹ đưa con về ở với bà

Tình thương mẹ san đều hai ngả

Nửa theo gió gửi đi miền đất lạ

Nửa hoà vào con sóng vỗ, lời ru

Nỗi lòng cha cũng hai nửa phân chia

Nửa nhớ con, nửa thương về nơi mẹ

Chỉ riêng con còn thơ dại quá

Có bao giờ con biết nhớ cha đâu

Có bao giờ con biết nhớ cha đâu

Nỗi nhớ ấy con giành về nơi mẹ

Cha đi suốt một thời trai trẻ

Vẫn nguyên lành trong mẹ buổi chia tay

Vẫn nguyên lành như nỗi nhớ hôm nay

Dáng cha đi trong điệp trùng đội ngũ

Đừng trách mẹ những đêm dài ít ngủ

Nhớ thương là hạnh phúc những ngày xa.

(*) Bài thơ Nhớ con của nhà thơ Vương Trọng , được trích dẫn nguyên văn từ các nguồn chính thống và đã kiểm chứng.

Từ khóa » Bài Thơ Thương Mẹ Của Vương Trọng