Bài Thơ: Nụ Cười Duyên Hải (Đỗ Trung Quân) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận Chưa có đánh giá nàoThể thơ: Thơ mới bảy chữThời kỳ: Hiện đạiTừ khoá: nụ cười (27)
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng từ khoá

- Nụ cười xuân (Xuân Diệu)- Nụ cười (Hàn Mặc Tử)- Nụ cười thương nhớ (Đinh Hùng)- Nụ cười thu (Nguyễn Thế Hoàng Linh)- Nụ cười giai nhân (Nam Trân)

Một số bài cùng tác giả

- Bài học đầu cho con- Mẹ- Chút tình đầu- Những bông hoa trên tuyến lửa- Không phải tơ trời, không phải sương mai

Đăng bởi Cam Sành vào 04/05/2008 04:54

Bạn vẫn vốn mang mồ hôi muốiVề vùng biển thắm mặn mà thêmNụ cười tươi, nhẹ như con gáiGặp một lần sẽ chẳng ai quên.Hải đảo sóng xô căng lồng ngựcBốn mùa sông nước kết thành hoaHẳn quen kéo lưới nên thành tậtBàn tay nắm lại ít xòe ra.Bây giờ hồn bạn như ngàn gióLồng lộng buồm căng thuyền ra khơiSợi đước nuôi hồn người mộc mạcCá về - câu hát tạ ơn đời.Bạn hát ta nghe lời của biểnLồng trong nhịp vỗ tiếng hò khoan...Ta vốn quen rừng quen tiếng suốiMà bỗng ngồi mơ sóng bạt ngàn.Duyên Hải, tên giống như con gáiMột vùng nước biếc, một vùng chimTình yêu hẳn cũng nên thơ lắmCó hải âu làm sứ đưa tin.Chia tay bạn khoác vai chiếc áoMuối trùng dương bạc trắng vầng lưngNụ cười miền biển mênh mông quáXứ mặn, mà nghe ngọt cả lòng.

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Cười Duyên Thơ