Bài Thơ: Thơ Cho Nhỏ (Du Tử Lê - Lê Cự Phách) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận 35.00Thể thơ: Thơ mới tám chữThời kỳ: Hiện đại3 người thíchTừ khoá: hoài niệm (47)
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng từ khoá

- Nhớ (Hồng Nguyên)- Khúc Thuỵ Du (Du Tử Lê)- Hoa trắng thôi cài trên áo tím (Kiên Giang)- Nghe tắc kè kêu trong thành phố (Nguyễn Duy)- Những ngày nghỉ học (Tế Hanh)

Một số bài cùng tác giả

- Khúc Thuỵ Du- Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển- Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi- Ai nhớ ngàn năm một ngón tay- Đêm, nhớ trăng Sài Gòn

Đăng bởi demmuadong vào 06/09/2006 04:49

Thân ngựa chạy một đêm sầu gió núi đứng nhìn theo ngọn suối đứng riêng trời hơi thở ngọt em một thời phong kín nhớ nhung gì em buộc tóc chia đôi Con sóc nhỏ mang hồn lên núi lạ ta chim rừng cánh đã mỏi thương đau hương cỏ dại mát chân người ngà ngọc em bảng đen vôi trắng giết đời nhau Trăm con bướm bay về chung một ngõ suối xôn xao suối phải tự xuống nguồn em áo lụa dáng gầy hơn bóng núi rừng ơi rừng cây đợi đã bao năm Em tinh khiết giữa đời ta bụi bặm gọi ta về trong bóng nắng thơ ngây em mới lớn nên tình như thác gọi thương dùm ta thân ngựa đã xa bầy

1971

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Em Tinh Khiết Giữa đời Ta Bụi Bặm