Bài Thơ: Tự Răn Mình (Nguyễn Minh Quang) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận Chưa có đánh giá nàoThể thơ: Lục bátThời kỳ: Hiện đại1 người thích
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng tác giả

- Ta về Châu Đốc- Ta về Quảng Trị- Mùa xuân và mẹ- Núi Bà Tây Ninh- Thầy ơi!

Đăng bởi Nguyễn Minh Quang vào 28/07/2009 04:53

Ta về đọc lại sách xưaThấy mình còn quá dư thừa lòng thamCửa nhà đủ ở chẳng camĐất công bòn rút để làm của riêngLời thề y đức thiêng liêngĐã quên từ thuở vào miền cửa quanCúi trên đạp dưới đã quenKhéo luồn khéo lách bon chen đã nhiềuHại người rồi lại cứu ngườiGiả nhân giả nghĩa vẫn ngời hiểm sâuCuối đời nào biết về đâuLưới trời lồng lộng mưu sâu phải đềnCha ông đã dạy sao quênÁc lai ác báo, nghĩa nhân muôn đời!

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Bài Thơ Tự Răn Mình