Bạn Cùng Phòng Roommate - Q.Thang Tran
Có thể bạn quan tâm
[1 Tháng 7 năm 2020]
Hôm nay lại tản mạn một chút về một danh từ mà đa số những bạn sống thuê trọ xa nhà gặp qua : BẠN CÙNG PHÒNG. Bài viết này được truyền cảm hứng bởi “người ấy”, người mà mới vừa khi nãy vừa ở gần thực tại nhất đối với mình mà giờ đã là rất xa. Bạn cùng phòng của tháng 7 năm 2020.
Khi nói chuyện với bạn bè, bố mẹ, anh chị, hầu hết đều người chưa gặp, chưa quen hay chưa có bất kì khái niệm nào về người ở cùng với mình, mình hầu như chỉ gọi “họ” bằng 1 danh từ – bạn cùng phòng. “Họ” ở đây là vì trong quãng đời của mình, họ có thể không quá nhiều đến nỗi không thể đếm được, nhưng cũng phải dùng đến 2 bàn tay để ghi nhớ hết. Và đôi khi, để cho họ có thêm danh phận hơn một chút, mình sẽ thêm vào những từ bổ nghĩa (chỉ từ lượng từ, trạng từ…) như cách gọi: bạn cùng phòng CỦA con, bạn cùng phòng thời cấp 3, bạn cùng phòng năm nhất. Thậm chí, có những lúc được hỏi ở một mình hay ở với ai? Đi với ai? Ăn với ai? Câu trả lời đơn giản chỉ là ” Với bạn cùng phòng”. Nghe hiển nhiên quá phải không?
Một danh từ thật thú vị
Mặt thứ nhất, sử dụng danh từ này đã giúp tối giản hóa thông tin cho những ai không biết về người ấy, chỉ cần nghe như vậy là đã đủ. Không cần một danh từ riêng cụ thể nào để hợp thức hóa, cụ thể hóa con người trong trường hợp này. Việc đưa ra một cái tên riêng nào đó cũng chỉ làm cho mọi người bỏ qua và thường là không nhớ, duy chỉ có một người luôn nhớ rõ người ấy là ai, BẠN!
Điều thứ hai, về cảm quan cá nhân, có những lúc, mình nhận thấy rằng cái danh từ ấy nó rất CẢM XÚC và THÂN THƯƠNG.
Nếu để gọi tên chính xác cho mối quan hệ đó, rất khó để đặt cho nó một cái tên duy nhất. Với mình, nó đôi khi là một mối quan hệ không tên, nhưng cũng chính nó có quá nhiều tên để gọi. Đó không phải quan hệ huyết thống, nhưng lại chung một nhà, cùng lớn lên, trưởng thành, học tập và dẫn thân lăn lộn trong xã hội cùng nhau cả một quãng đời. Mình và bạn nuôi lớn nhau, có những lúc ta “bao” bạn những bữa ăn, và bạn lại chiêu đãi ta như cách người thân vẫn làm. Hay rằng mối quan hệ này cũng không phải đơn thuần là tình bạn hay đồng chí thông thường. Có những góc khuất ta giấu cha giấu mẹ, chẳng dám kể với ai, nhưng bạn cùng phòng biết, nhất là những lúc xa nhà ốm đau bệnh tật. Có những lúc cảm xúc như một hỗn độn, không từ ngữ, không kể lể nhưng bạn cùng phòng bằng trực giác sẽ cảm nhận được. Họa có khi còn trút cơn giận đầy bực dọc lên đầu người đi xuyên tường ở với mình. Vậy nên gọi bạn cùng phòng bằng một cái tên riêng, lại làm cho sự phức tạp về vai trò của người bạn cùng phòng chẳng khác gì một mối quan hệ giữa A và B. Thiếu đi sự cụ thể hóa ràng buộc về không gian đang là nơi 2 người sinh sống, và thời gian diễn ra quá trình được sống cùng ấy.
Thực ra, chẳng có mấy khi quan hệ bạn cùng phòng hoàn hảo tới mức hơn cả tình thân hay tình yêu điên cuồng tuổi trẻ mà chúng ta vẫn hay đắm chìm đâu. Ừ, chắc vậy! Nhưng khi chúng ta lớn hơn, không cùng sống với nhau nữa, ai rồi cũng sẽ có không gian riêng, gia đình riêng. Nhưng khi gọi lại, chúng ta vẫn trân trọng và THÂN THƯƠNG gọi nhau dưới cái tên BẠN CÙNG PHÒNG. Nhắc đến là bao nhiêu kỉ niệm gắn với không gian và thời gian của quá khứ, hay chí ít là hiện tại của quá khứ.
Một điều hay ho thú vị khác mà mình cảm nhận được khi sống với bạn cùng phòng đó là được phơi bày nhiều mặt cuộc sống của nhau cho nhau. Mình không nói đến kiểu thói xấu thói tốt, mà muốn nói đến những trải nghiệm về cuộc đời gia đình riêng tư, cho đến va vấp tuổi đời chuyện nghề với nhau. Chí ít bạn cùng phòng của mấy ngày hôm nay là vậy. Những câu chuyện luôn có một khởi đầu, và cũng dường như có một ý nghĩa nào đó.
Người truyền cảm hứng cho bài viết này là BẠN CÙNG PHÒNG của mình trong 4 ngày hôm nay. Ông ấy tên là Nam ( Nam Cuội ). Chuyện không biết đầy đủ tên thật của nhau chắc không hiếm, lần này thì cả hai chắc mới chỉ biết tên nhau như vậy. Mình sẽ kể một chút để thấy người đến và đi trong cuộc đời mình ắt đều có lý do.
Câu chuyện đằng sau tại sao 2 người lại trở thành bạn cùng phòng thì mình sẽ không kể ở đây. Bởi, chẳng ai biết, dòng đời xô đẩy, cứ thế va vào mặt nhau chào hỏi mấy câu ông – tôi thôi!
Bạn cùng phòng cũng bằng tuổi mình, nhưng quãng đời hàng tá năm về trước của hai người là hai hướng khác nhau. Nam không học thêm nhiều, đi làm từ sớm lâu rồi, gắn với cái nghề hiện tại là thợ cắt tóc ( barber). Còn mình thì, cứ sống mãi trên ghế trường, hay giảng đường chứ chả mấy khi ngoài đường.
Ấn tượng đầu tiên của mình về bạn cùng phòng là, ông này to tròn hơn mình. Bởi hiện tại mình thấp bé nhẹ cân. Thôi yên tâm, có ông này thì ngủ buổi tối đỡ sợ hơn. Mình khó ngủ, ngủ lại hay bị bóng đè. Bởi vậy một người ngủ cùng phòng vóc dáng to hơn mình chắc ma nó cũng sợ, thôi cũng làm mình yên tâm hơn. Rồi qua mấy ngày cũng câu lệ làm quen, cái việc mà bất kì ai sống chung cũng phải học, để thích nghi với sự hiện diện của họ, và để cùng chung sống. Mà mình thì ” cách nhanh nhất để đi đến trái tim của đàn ông là thông qua dạ dày”, nên mời ăn uống qua lại là xong bước khó nhằn ban đầu này. Việc tìm hiểu thói quen sinh hoạt, ngủ nghỉ cũng là thiết yếu, rất may là Bạn cùng phòng ấy cũng dễ tính, ngoan hiền kiểu giống mình. Vậy là đồng điệu rồi. Hôm nay Nam được cho nghỉ, thế là trưa nay hai tên mới ăn cùng nhau bữa ăn đầu tiên và cũng là cuối cùng (có lẽ vậy). Nghe bạc thế nào ấy, đời đối xử bạc với 2 tên chứ không phải bữa ăn đạm bạc. Cái cảm giác khi cái gì đó xảy ra vừa là lần đầu tiên vừa là lần cuối cùng mà không hề hay biết luôn khiến người trong cuộc lưu luyến. Vì nếu biết trước, ta đã…..
Sẽ chẳng có bài viết này nếu chẳng có vài dòng tin nhắn tối nay: -Nam: B ơi, Chắc tôi về quê luôn; B ở lại nhé-Mình: Về miền nam luôn á? SG? Sao gấp vậy?-Nam: Ừ, nhà tôi có việc. Hẹn gặp lại nha. … Ông ở lại giữ gìn sk nhé.…….
Lúc này tự dưng mới thấy thấu hiểu hơn chẳng ai biết trước được điều gì, chẳng ai biết ngày mai chính xác sẽ ra sao. Có đi theo quỹ đạo như dự định hay bỗng buộc phải bẻ lái hướng theo ngã rẽ khác. Giờ tự nhiên thấy lòng trống trải, phòng vừa mới quen có một bóng người khác, ngủ cùng mới 3 tối, đỡ sợ cô đơn. Mai lên về phòng MỘT mình, mà mình nhạy cảm, sống tình cảm, sợ ma, rất cần có người, miễn có người là đỡ sợ, ngủ bị bóng đè thì trong đầu ít nhất còn có một cái tên thân thương bên cạnh để gọi lên trong lúc dường như bất động vô vọng. Tự nhiên cảm thấy cuộc đời đôi lúc thật chán, trong lúc mình đang phí thời gian, đôi lúc cả tài chính, thì tự nhiên gặp một anh chàng giản dị như vậy, số phận lênh đênh, vừa ra Hà Nội làm theo sự phân công cái nghề cắt tóc mà ở Việt Nam chả mấy khi được xã hội coi trọng. Vừa được mấy hôm ngoài Hà Nội, vẫn dự định ” Mấy hôm nữa gửi xe ra rồi tôi với ông lên phố đi bộ, chưa có dịp đi( vẫn chưa biết nhớ rõ tên), mà giờ nhà lại như vậy phải về, rồi tương lai cũng bất định không biết đâu về đâu. Âu cũng tự nhiên mình nảy lòng thương cảm số phận đồng niên.
Những ý tưởng dang dở, những khoảnh khắc thời gian còn trống cả người lẫn cảnh…chìm vào trong kí ức bầu trời hoang hoải. “Người ta vẫn hối tiếc về những điều mình chưa làm nhiều hơn những điều mình đã làm”Có một điểm chung giữa những bạn cùng phòng mà mình trải qua, là chưa hề chụp chung tấm hình nào lưu giữ kỉ niệm nào cả. Cứ thế sống cùng nhau mà không biết lỡ ngày mai xa cách. Vậy nên nếu có thể, hy vọng sau này chúng ta hãy cố gắng nhớ về nhau và ai chưa chụp thì chụp lại cái mặt của nhau lại đi, Please! Đến đây mình cũng muốn gửi lời cảm ơn đến Hiếu, Mẫn, Thành, Tuấn, và cả Nam của mấy ngày ngắn ngủi những không vì đó mà mất đi vẻ đẹp của BẠN CÙNG PHÒNG. Chúng ta, đã từng là quá khứ đi qua nhau. Chỉ là chưa có THỜI GIAN…
Học được cái điều gì đó mới mẻ để hoàn thiện bản thân, mặc dù nếu không có thì vẫn tốt hơn, vẫn là giá như, và ước gì….
Câu chuyện của những người anh em… Bạn cùng phòng….
Gửi lời chúc đến Nam Cuội, bài viết này cảm hứng dành cho ông. Dù tương lai phía trước có bất định, có khó khăn, nếu xem nhau từng là quá khứ, đừng ngần ngại chia sẻ. Chúng ta của quá khứ một ngày cũng là tương lai của biết đâu mấy mươi năm bạn bè. Lạc quan và sớm tìm được bến bình yên nhé!
Hà Nội, 19 37 VH,
“Người ta bảo sẽ ngược nắng, ngược đườngNgược phố tan tầm và cả chiềugió lộng,Để yêu em không hờn, không trách móc,Còn anh đâu có gì,Chỉ có mùa đông”– Sài Gòn Cứ Vội – Ngọc Hoài Nhân –
Chia sẻ:
- X
Có liên quan
Từ khóa » Bạn Cùng Phòng Là Gì
-
Bạn Cùng Phòng - Wikimedia Tiếng Việt
-
BẠN CÙNG PHÒNG - Nghĩa Trong Tiếng Tiếng Anh - Từ điển
-
BẠN CÙNG PHÒNG Tiếng Anh Là Gì - Trong Tiếng Anh Dịch - Tr-ex
-
Bạn Cùng Phòng Trong Tiếng Tiếng Anh - Tiếng Việt-Tiếng Anh | Glosbe
-
Bạn Cùng Phòng Trong Tiếng Hàn Là Gì? - Từ điển Việt Hàn
-
▷ Bạn Cùng Phòng Là Gì? »
-
10 điều Cần Lưu ý để Có Mối Quan Hệ Tốt Với Bạn Cùng Phòng
-
Muốn Yên Bình Trải Qua Sinh Hoạt Tập Thể, Hãy Nhớ Kĩ Những Quy Tắc ...
-
Trở Thành Một Người Bạn Cùng Phòng Tốt Không Quá Khó Như Bạn Nghĩ!
-
7 Dấu Hiệu Của Một Mối Quan Hệ Bạn Cùng Phòng Xấu - EFERRIT.COM
-
Làm Thế Nào để Hòa Hợp Với Bạn Cùng Phòng Khi đi Du Học?