[Băng Cửu] Oán! - Chương 1 - Wattpad
Có thể bạn quan tâm
Thẩm Thanh Thu hơi hơi cựa người, lại cảm thấy một cỗ đau nhức truyền khắp toàn thân. Y cười nhạt, tiếng xích lenh kenh vang khắp mật thất. Dù không cần nhìn y cũng biết bản thân bây giờ có bao nhiêu thảm hại. Hai mắt bị bịt lại bằng băng vải đen, tay bị xích lại treo lên. Trên người khoác lỏng lẻo một chiếc áo mỏng, một bên cũng đã trượt khỏi vai , công thêm Thẩm Thanh Thu bẩm sinh đã xinh đẹp hiến cảnh tượng bây giờ muốn bao nhiêu câu nhân liền có bấy nhiêu câu nhân.
Y đang quỳ trên một chiếc giường rộng, trên người trải đầy những vết xanh xanh tím tím, bên mệnh cũng có vài sợi tơ máu trào ra khỏi khóe miệng. Y cười tự giễu một cái, không ngờ bản thân cũng có lúc thảm hại đến mức này. Phía trước cách giường không xa là một dục trì lớn, nước vẫn ẩm ẩm tỏa hơi ấm khắp mật thất. Y đang định thả lỏng cảm nhận hơi ấm thì có vài tiếng 'cạch cạch' vang lên. Thẩm Thanh Thu mặc dù vẻ mặt vẫn bình thản, môi còn có chút cong lên tự giễu nhưng thật ra cả người đã có chút cứng lại.
Lạc Băng Hà lười nhác nhìn người đang quỳ trên giường lớn kia. Cười khinh bỉ đến nâng cằm y lên, cười gằn:
- Sư tôn có nhớ đồ nhi không a?
Thẩm Thanh Thu bị bóp đến đau nhức. Cũng không để lộ sự đau đớn ra bên ngoài, y 'ha' một tiếng rồi đáp:
- Tạp chủng...
Lạc Băng Hà nghe y chửi mình cũng không mảy may giận dữ, hắn nhướng mày áp môi đến vành tai y phả hơi ấm sau đó cười cười mà nói:
- Sư tôn hẳn là cũng chán rồi đi. Chi bằng chúng ta chơi một chút. Rồi sư tôn cũng sẽ phải nỉ non mà gọi tên ta~~!
Cả người Thẩm Thanh Thu run run. Trong khi đó Lạc Băng Hà đã đưa môi đến cần cổ trắng nõn của y mà cắn gặm. Thẩm Thanh Thu hơi thở bắt đầu dồn dập, y cắn răng chửi :
- Súc sinh, cầm thú...ngươi hành hạ ta vui lắm sao?
Lạc Băng Hà cười, đưa tay túm tóc y giật về phía sau khiến y phải thận theo mà ngửa đầu lên. Hắn vẫn tiếp tục gặm cắn cần cổ tinh tế , lại dần trượt xuống gậm hai điểm nhỏ trước ngực kia tiếp tục gặm cắn. Một bên tay lần mò xuống cặp mông tròn trại no đủ mà xoa nắn.
Thẩm Thanh Thu cả người run lên, cổ họng phát ra vài tiếng rên nhưng lại bị y cắn chặt môi chặn lại. Hơi thở ngày càng dồn dập. Thi thoáng sẽ lại mắng chửi Lạc Băng Hà là súc sinh, tạp chủng.
Thẩm Thanh Thu lưng áp sát vào tường, tay vẫn bị treo trên cao. Mắt lại bị bịt bằng băng vải nên chỉ nhìn thấy một màu đen như mực. Tấm áo vốn đã không chỉnh tề nay lại càng xộc xệch. Y dựa vào tường thở dốc, mặc cho Lạc Băng Hà trên thân mình gặm cắn các kiểu. Bỗng y cảm thấy dưới mông có cái gì đó chọc chọc vào. Cả người run lên, cánh môi run ru hé mở :
- Ngươi...không được....Ah...
Lời còn chưa nói song Lạc Băng Hà đã thúc mạnh , đem toàn bộ vật to lớn kia một lần tiến vào hết. Thẩm Thanh Thu gian nan hít khí, hai chân bị mở rộng hết cỡ có chút đau. Nay hắn lại không kiêng dè một lần đem toàn bộ nhét vào. Khiến những nếp nhăn nơi cửa huyệt bị căng hết cỡ, còn bị rách ra dòng máu đỏ tươi chảy xuống lớp chăn đệm phía dưới tạo thành một vài sợ tơ đỏ.
Thẩm Thanh Thu cắn chặt môi để không phát ra bất cứ âm thanh quái dị gì. Còn phía dưới kia Lạc Băng Hà bắt đầu luân động, mỗi lần thúc mạnh đều chạm đến điểm mấu chốn khiến một trận tê dại đến đỉnh đầu. Y cuối cùng không nhịn được, cánh môi hé mở phát ra vài tiếng rên rỉ, cùng chửi mắng:
- ân....a...tạp chủng.....ah...uh...súc sinh...a...~~
Lạc Băng Hà ghì chặt eo Thẩn Thanh Thu mà điên cuồng công kích. Nhìn cách môi nhỏ kia không ngừng phát ra tiếng rên cùng chửi rủa không nhịn được tiến đến chặn lại. Hắn cạy mở khớp hàm Thẩm Thanh Thu đưa lưỡi vào dây dưa không dứt. Y không cam chịu liền cắn vào lưỡi Lạc Băng Hà một cái, cảm nhận mùi máu tanh ngọt trong miệng Lạc Băng Hà mơi rời ra.
Thẩm Thanh Thu nuốt xuống ngụm máu rồi cố gắng hít thở. Trong khi đó Lạc Băng Hà thấy y nuốt xuống ngụm máu khóe miệng lại cong lên, ghé tai y cười tà mị:
- Sư Tôn a~~... Bây giờ nếu ta lốn ngươi nỉ non gọi tên ta..... Ngươi lại phải nhất định làm theo a~~...
Thẩm Thanh Thu còn chưa hiểu hết câu nói của hắn đã cảm thấy bụng quặn đau dữ dỗi. Y cắn răng hỏi :
- ngươi...ah...thế nào ...lại...ưm...có thể.....
Lạc Băng Hà lại không trả lời câu hỏi của y, vẫn chuyên chú làm chính sự mà ra vào bên trong y. Thẩm Thanh Thu ngửa mặt thở dốc. Cơn đau dưới bụng dần biến thành một cỗ nhiệt dâng trào làn ra khắp người:
- ...ah...ưm....sâu...sâu quá....uh...súc sinh....a.....ân...
Lạc Băng Hà hiện giờ cũng mồ hôi khắp người, hắn cúi xuống cắn gặm hai nhũ châu trước ngực y. Lại ngước lên hỏi:
- Sư tôn có thích không a?
Thẩm Thanh Thu hai chân quấn chặt lấy hông Lạc Băng Hà. Gấp gáp thở dốc :
- ...tạp chủng....a....ân....ngươi....ưm....a....mau...đi ra....ư....đau....ưm...ah~
Lạc Băng Hà cười tà mị :
- Hảo a!
Sau đó liền đem vật kia rút ra. Thẩm Thanh Thu thở ra một hơi , nhưng một nhiên hỏa nhiệt vừa rồi lại càng mãnh liệt chiến lấy y. Cả người khó chịu mà ưỡn lên một đường cong. Y cắn răng căm phẫn :
- ngươi...ưm...khó chịu...
Lạc Băng Hà nhìn y hai chận cọ sát vào nhau, cả người hơi uốn éo một chút. Mặt một tầng mây hồng như đang phẫn nộ cùng uất hận. Khóe miệng tràn ra vài sợi chỉ bạc trông thập phần kiều diễm.
Mà Thẩm Thanh Thu hiện tại vô cùng khốn khổ. Cả người nóng rực khó chịu, phía bên dưới lại cảm giác thiếu thốn muốn được lấp đầy. Y cắn răng hướng Lạc Băng Hà chửi :
- súc sinh... Ngươi.....là muốn....cái gì...?
Lạc Băng Hà cong lên khóe môi, đưa vật kia đến trước tiểu huyệt cọ cọ lại không chịu tiến vào. Thẩm Thanh Thu ưỡn người, bởi vì hắn chỉ chệ đùa bên ngoài mà không tiến vào làn y càng khó chịu, hơi thở dồn dập gần như đánh mất tia thanh tỉnh cuối cùng. Y nỉ non kêu lên:
- ưm...cho ta....ân....cho ta.....
Lạc Băng Hà bên này cũng gấp gáp không kém, nhưng cũng không cho y toại nguyện. Hắn tiến đến bên tai y thì thầm:
- vậy sư tôn gọi ta Băng Hà..ta liền cho sư tôn a!
Thẩm Thanh Thu cắn chặt môi. Y không định mở miệng nói thế nhưng hắn ở phía dưới lại tiếp tục chơi đùa cọ cọ phía ngoài tiểu huyệt. Thẩm Thanh Thu thở dốc, chân quấn lấy hông Lạc Băng Hà cất tiếng nỉ non mời gọi :
- Băng Hà....ưm...cho ta...Băng Hà....
Lạc Băng Hà hơi nhếc môi liền lập tức thúc mạnh đưa toàn bộ tiến vào sau đó mạnh mẽ luân động. Thẩm Thanh Thu bên trong được lấp đầy, từng trần khoái hoạt lan khắp thân thể, y ngừa cổ rên rỉ thành tiếng :
- . ah....ưm....chỗ đó....ân....ah....ưm...
Khắp mật thất mờ ảo có hai thân thể quấn quýt lấy nhau, vang lên tiếng thân thể va chạm cùng tiếng rên rỉ kiều diễm khiến người ta phải đỏ mặt.
------- the end chương 1-----
Hmmm....ta có vài điều muốn nói. Băng ca trong lày có thể tính cách không quá tàn bạo mà lại có chút ôn nhu. Còn Thẩm Cửu cũng có thể sẽ không cay nghiệt như nguyên tác
.nên các vị ném đá nhớ nhẹ tay! "^"
Từ khóa » Băng Cửu Wattpad
-
Băngcửu Stories - Wattpad
-
Băng Cửu - Traanle19 - Wattpad
-
Băng Cửu - Lincherryon - Wattpad
-
Băngcửu Truyện - Wattpad
-
Băng Ca Cửu Muội - NhanCau - Wattpad
-
Băngcửu Stories - Wattpad
-
【 Băng Cửu 】 Nhập Thanh - Phần 1 - Wattpad
-
[Băng Cửu] (Edit) Hành Trình Tự Cứu Của Thẩm Cửu - Min - Wattpad
-
Băngca Truyện - Wattpad
-
【 Băng Cửu 】 Nhập Thanh - Phần 14 - Wattpad
-
【 Băng Cửu 】 Từng đến Một Người Tâm - Chương 5 - Wattpad
-
Băng Cửu đồng Nhân _Sau Khi Trọng Sinh Ta Vẫn Yêu Người - Wattpad
-
Băng Cửu - 19 - Wattpad