Bảy Ngày Ân Ái - Hồi 4 - Chương 4 | Docsach24
Có thể bạn quan tâm
Đòi hỏi trong phòng thay đồ
Dù sao Ngu Ngọc cũng đã theo hắn ba năm, hơi nao nao rồi tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay của hắn, nói: "Người ta không phải cố ý đâu, chẳng qua, chỉ là thấy mọi chuyện trước mắt, có chút tức giận mà thôi..."
Tuy là nói như vậy, nhưng trong lòng của cô ta tức giận đến muốn chết, chẳng qua chỉ là một bạt tai thôi mà, người phụ nữ nào bên cạnh Hoắc Thiên Kình ai lại không biết Ngu Ngọc nàng lợi hại?
"Nhận lỗi!" Hoắc Thiên Kình trầm giọng thốt ra hai chữ.
"Cái gì?" Ngu Ngọc cả kinh, cô không nghe lầm chứ? Hắn bảo cô đi xin lỗi, với con hồ ly tinh này ư?
"Thiên Kình, anh làm sao vậy..."
Hoắn Thiên Kình như vậy làm cô ta cảm thấy bất an, khẩn trương như vậy vì một người đàn bà, đây là lần đầu cô ta nhìn thấy, trước đây cho dù cô ta quá quắt như vậy, hắn cũng sẽ không để ý so đo.
Úc Noãn Tâm cũng ngẩn ra.
"Hoắc tiên sinh, không cần..." Ngu Ngọc đang là một diễn viên nổi tiếng, bắt cô ta phải xin lỗi? Chẳng phải là sau này nàng không có hoa quả ngon để ăn?
Hoắc Thiên Kình trái lại không để ý đến Úc Noãn Tâm, con ngươi đen hẹp dài đột nhiên nhíu chặt.
"Mau xin lỗi Úc tiễu thư!" Hắn thậm chí không có lớn tiếng, nhưng lại lộ ra một quyền uy không thể cự tuyệt.
Sắc mặt của Ngu Ngọc trở nên rất khó xem, nhưng rất hiển nhiên không thể cãi lại mệnh lệnh của Hoắc Thiên Kình, chuyển ánh mắt về phía Úc Noãn Tâm, giọng cực nhỏ nói một câu: "Xin lỗi."
"Không sao..." Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng trả lời, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn.
Trời sinh đàn bà lòng dạ hẹp hòi, nhất là Ngu Ngọc, cô ta làm sao có thể chịu để yên?
"Thiên Kình, anh tới nơi này nghỉ ngơi cũng không báo cho em một tiếng, làm người ta lo muốn chết." Ngu Ngọc thấy Hoắc Thiên Kình hơi nhíu mày, lập tức tươi cười rạng rỡ chủ động tiến lên, giang hai tay ôm lấy thân thể hắn.
"Không phải cô có việc phải làm sao?" Hoắc Thiên Kình cũng không đẩy cô ta ra, chỉ thản nhiên hỏi một câu, ánh mắt liếc về phía người đàn bà kia.
Dễ nhận thấy, vẻ mặt lãnh đạm của Úc Noãn Tâm khiến hắn phật lòng.
Ngu Ngọc cũng cảm thấy được đầu lông mày của Hoắc Thiên Kình hơi có chút biến đổi, sau khi kinh ngạc, vội vàng kéo sự chú ý của hắn về phía mình.
"Người ta thực có rất nhiều công việc phải làm à, thế nhưng người ta rất nhớ anh đấy, cho nên để cho trợ lý bỏ hết đi..." Cô ta than thở nói, nhưng không kém phần quyến rũ.
Quả nhiên, sau khi Hoắc Thiên Kình nghe vậy, đôi môi mơ hồ có ý cười, bàn tay to đặt lên gương mặt của Ngu Ngọc, nói: "Đàn bà thì phải biết rõ mình phải làm người khác vui vẻ, đặc biệt là những người đàn bà của ta, nếu được ta để mắt tới, thì muốn gì ta đều có thể cho được."
Đúng là hắn nói với Ngu Ngọc, nhưng ngụ ý cũng là nói với Úc Noãn Tâm.
Người ngu dốt đến mấy cũng có thể nghe được hàm ý.
Úc Nõan Tâm nao nao trong lòng, làm sao nàng lại đắc tội với hắn vậy?
Người đàn ông này tính khí thay đổi thất thường làm nàng có chút phản cảm, không biết lúc nào vui, không biết lúc nào buồn, trở mặt nhanh như lật trang sách vậy.
Ngu Ngọc cũng nghe được ý tứ của Hoắc Thiên Kình, nhưng sở dĩ cô ta có thể ở bên hắn trong ba năm, chủ yếu là bởi vì cô ta giỏi giả ngu, một người đàn bà thông minh là một người đàn bà giỏi giả ngu.
"Thiên Kình, người ta đương nhiên là nhớ rồi, người ta có được như ngày hôm nay cũng là nhờ anh cho thôi, nào, ngày hôm nay chúng ta thư giãn một chút đi."
Bất ngờ, Hoắc Thiên Kình tự nhiên bỏ cánh tay của cô ta ra.
"Thiên Kình?" Ngu Ngọc sửng sốt.
"Cô." Hoắc Thiên Kình lạnh nhạt nhìn về phía dáng dấp đang xem kịch của Úc Noãn Tâm, giọng điệu không hài lòng nói: "Thay quần áo cho ta!"
"A?" Úc Noãn Tâm ngây ngốc một chút.
Thay quần áo cho hắn? Hắn có tay mà không tự mình thay sao? Hiện giờ cả người nàng đều đau nhức.
Ngu Ngọc nhìn về phía Úc Noãn Tâm, trong mắt mang theo hận ý, nhưng ngay sau đó thì khôi phục lại dáng vẻ ngập tràn tươi cười, dựa vào Hoắc Thiên Kình: "Thiên Kình, anh xem cô ta vụng về như thế, làm sao biết cách hầu hạ cho anh được, cứ để em."
Lời của nàng còn chưa dứt, Hoắc Thiên Kình lập tức đi về phía cửa, đi ngang qua bên cạnh Úc Noãn Tâm, giọng điệu lãnh đạm nhưng có thể làm cả phòng sụp đổ:
"Theo ta vào phòng thay quần áo!"
Úc Noãn Tâm thầm thở dài một hơi nặng nề, không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn đi theo phía sau hắn.
Khuôn mặt mỹ lệ của Ngu Ngọc trở nên tái nhợt, cô ta tức giận đến muốn nắm chặt tay lại, đúng lúc đó Hoắc Thiên Kình ngoảnh đầu lại.
Ngụ Ngọc trước mắt sáng ngời.
"Cô đã tới, thì lập tức theo chúng ta ra biển!" Giọng điệu không có mảy may gì là bàn bạc, trước sau như một là mệnh lệnh.
"Được." Ngu Ngọc vui mừng chấp nhận.
>>>>>>Hoa lệ lệ phân cách tuyến
Từ khóa » Hoắc Thiên Kình Ngu Ngọc
-
Bảy Ngày ân ái - Chương 33: Không Hiểu Vì Sao Lại Không Vui
-
Bảy Ngày Ân Ái - Chương 51: Bất Ngờ đồng ý - Truyện
-
7 Ngày Ân Ái Chương 52 - Truyện Plus
-
7 Ngày Ân Ái - Chương 31 - Truyện Full TRUYENFULL COM
-
Bảy Ngày Ân Ái - Chương 98 : Nỗi Sợ Hãi Trong Bóng Đêm
-
7 Ngày Ân Ái - Chương 66 : Chương 66: – Tình Cờ Gặp Gỡ - Truyện 5z
-
Bảy Ngày Ân Ái - Chương 32: Đòi Hỏi Trong Phòng Thay đồ
-
Bảy Ngày ân ái - Ân Tầm ~ Chương 65 # Mobile
-
Đọc Truyện 7 Ngày Ân Ái Chương 66
-
7 Ngày Ân Ái - Chương 20: – Quyết định Của Ngu Ngọc
-
RẢNH LÀ ĐỌC - Sau Ngày Hôm đó, Hoắc Thiên Kình Thật Sự Thực ...
-
Chương 92: Lòng Tốt Của Úc Noãn Tâm - Bảy Ngày ân ái - Wattpad.VN
-
7 Ngày Ân Ái - Chương 115 - Truyentr
-
7 Ngày Ân Ái Chương 117 - Ngàn Truyện Vạn Sách