Beyond Evil (2021) | 괴물 – Ai Là “quái Vật”? - LEGLESS BIRD

Ai là quái vật thật sự? Cậu, tôi hay chúng ta?

(Spoiler Alert!)

Vừa được ra mắt ở tháng 2 và kết thúc vào tháng 4 năm 2021, trong thời điểm mà mọi người chỉ xôn xao bàn tán đến một tâm điểm duy nhất khi nhắc đến phim Hàn Quốc “Penthouse”, “Vincenzo”; “Beyond Evil” rất ít khi được nhắc đến dù hội tụ những gương mặt quen thuộc của điện ảnh và truyền hình Hàn Quốc – Shin Ha-kyun và Yeo Jin Goo.

Thật ra cũng lâu rồi mình chưa xem bất kì Series nào, cũng như chẳng theo dõi Series Hàn sau Hospital Playlist. Biết đến Beyond Evil theo một cách khá tình cờ trên Netflix. Ấn tượng đầu tiên là tên khá lạ, trailer lôi cuốn; casting không có “bánh bèo”, cũng dường như không hiện diện bất kì mối tình nam nữ nào mà chỉ đơn thuần là truy tìm những vụ án giết người hàng hoạt.

Mở đầu bộ phim khá gợi nhớ đến “Memories of Murder” của Bong Joon-Ho hoặc Gap Dong, một vụ giết người kinh khủng với những ngón tay bị chặt đứt lìa, ở cánh đồng hoang, hung thủ cột nạn nhân cẩn thận bằng dây và bịt bằng túi ni lông. Vụ án vẫn còn bỏ ngỏ thì 20 năm sau, chàng trai bị nghi ngờ năm nào đã trở thành Cảnh sát khu vực “điên khùng” nhất; và khi ấy, trung uý Han – “con nhà người ta, con ông cháu cha” thật sự – quay trở lại Man-yang để lục lại hồ sơ vụ án vẫn còn là bí ẩn năm nào.

Không cần phải nói cũng biết, nhân vật bị nghi ngờ năm xưa – Lee Dong Sik là tiêu điểm chính của vị trung uý trẻ, và anh cũng không che giấu sự nghi ngờ mà đưa ra vô số câu chất vấn để Dong Sik phải thừa nhận tội ác 20 năm trước.

Tóm lại, Beyond Evil cũng là mô tuýp cũ, chuyện xưa – vì đâu mà hấp dẫn đến thế?

Diễn viên

Shin Ha-kyun có diễn xuất cực kì tuyệt vời trong 16 tập của bộ phim. Đây là số ít lần mình cảm thấy thoả mãn với diễn xuất của diễn viên chính ngoài Ji-sung và Uhm Ki-joon (hoặc vai của Jung Woong-in trong I hear your voice). Shin Ha-kyun xuyên suốt khiến người xem phải sợ sệt, thương cảm, đau buồn. Trong những tập đầu, không thể biết được thật sự Dong Sik có phải là hung thủ hay không, chỉ biết được rằng đây hoàn toàn là một vị cảnh sát có tâm với nghề khi anh tuần tra cùng Han Joo-won. Nhưng những gì anh thể hiện khi vụ án được phát hiện, và khi anh chính là người mang ngón tay của Min Jeong tạo hiện trường giả; bản thân mình tự hỏi, Dong Sik là đang đi tìm thủ phạm, hay bản thân anh ấy tìm bản ngã thứ hai đang phạm tội của mình? Đây có phải là Dong Sik thật? Có lý do nào để Dong Sik giết hại những người thân thuộc xung quanh của mình, thậm chí ra tay với người mình vừa là cha vừa là mẹ để chăm sóc và yêu thương?

Sự thể hiện nội tâm của Dong Sik đã hoàn toàn có thể đẩy được diễn biến phim đến cao trào, từng ánh mắt, nụ cười, cử chỉ, hành động, những lời chất vất, những khi đau lòng và cắn rứt lương tâm. Như Jae-In nói, Dong Sik chỉ là có nhiều bi kịch xảy ra trong cuộc đời đến phát điên, chứ chẳng thể nào làm người xấu. Thật ra, Dong Sik là người có tâm hồn trong sạch nhất, không chút gợn sóng. Anh cố gắng hoàn thành nhiệm vụ của mình dù đó là việc nhỏ thế nào, tìm kiếm người già, hay dắt một người thiểu năng lạc đường trở về nhà. Dong Sik cho Joo-Won thấy rằng cảnh sát không nhất thiết lúc nào cũng phải làm những công việc phức tạp, điều tra những thứ quá khủng khiếp để lập công và thăng chức; mà đôi khi chỉ đơn giản là giúp đỡ người khác.

Thế nhưng không phải Dong Sik là người không có năng lực. Anh là người hiểu rõ luật pháp như lòng bàn tay, có thể ghi nhớ mọi thứ diễn ra xung quanh, dù cho đó chỉ là một chiếc xe chạy vượt tốc độ. Ngoài ra, với khả năng phân tích và quan sát nhạy bén, Dong Sik có thể nhanh chóng nhìn nhận sự việc để phá án. Chỉ cần nhìn một vài chai rượu để trước nhà người khác cũng hiểu rằng có nhóm người tụ tập cờ bạc phi pháp.

Thật ra, Dong Sik không chỉ là cảnh sát ở tỉnh lẻ, anh cũng từng là thanh tra ở Seoul, chỉ là lại chứng kiến cảnh đau lòng của đồng đội mà quay trở về Man-Yang để tiếp tục công việc của mình.

Ai cũng nói rằng Dong Sik là một kẻ điên, khi đang phụ trách tuần tra trong khu vực cũng không ít lần bị gọi điện và trách mắng. Thế nhưng, Dong Sik luôn là người tỉnh táo nhất từ đầu đến cuối. Khi tìm được chứng cứ biết cháu gái bị giết, vẫn cố gắng hết sức bình tĩnh để tạo hiện trường giả, xoay hướng truyền thông vào kẻ sát nhân. Trong ván chơi này, Dong Sik là người trong cuộc, nhưng lúc nào cũng sáng suốt, thậm chí khi người bạn thân thiết 20 năm thừa nhận đã giết em gái mình, vẫn bình tĩnh để cậu ta trở về và vạch sẵn đường đi nước bước để thủ phạm thật sự phải được đưa ra ánh sáng.

Anh cũng là người có tâm hồn và suy nghĩ thiện lương nhất. Đến cuối cùng vẫn lo sợ Han Joo-won tổn thương, vẫn sợ những người khác phải chịu trách nhiệm cho việc của mình. Dù để phá án và điều tra nên phạm tội, vẫn chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Shin Ha-kyun đã lột tả Dong Sik rất rõ nét, cả những lúc vui mừng, run rẩy đến đau khổ; những khi dằn vặt, yếu đuối. Chắc có lẽ không ai quên được nụ cười của Dong Sik khi phát hiện ra ngón tay của Min Jeong và những khoảnh khắc hiếm hoi của niềm hạnh phúc suốt 16 tập Beyond Evil.

Về Han Joo-won, đây cũng là nhân vật có tâm trạng phức tạp. Do những nhân vật Jin Goo thủ vai không thường vui vẻ lắm, như trong Hotel De Luna còn mang một chút nghiêm túc, nên việc Yeo Jin Goo trở thành cảnh sát cũng có tạo hình khá hợp lý.

Tuy nhiên, tính cách của Han Joo-won đôi khi làm mình thấy khá mất kiên nhẫn. Vì Joo-won thuộc tuýp người cứng đầu, thường hay đưa ra giả định mang tính chất “chụp mũ” và không nghe bất kì ai giải thích. Một khi đã nghi ngờ thì dù họ có làm bất cứ thứ gì, có giải được oan, thậm chí có thể bắt được hung thủ thật sự rồi vẫn không chấp nhận buông tha. Joo-won lắm lúc hành động bốc đồng, không đoán trước được. Nói cho cùng, về độ tỉnh táo thì dù Joo-won mang vẻ ngoài sáng láng, trầm tĩnh; nhưng lại là người có tính cách khó để thuyết phục, nóng nảy và “tối” hơn Dong Sik nhiều. Thật ra, bố Joo-won nói rằng cậu ấy bị Dong Sik “điều khiển” về mặt cảm xúc và hành động cũng không sai.

Dù vậy, cũng không phủ nhận Joo-won là người góp công khá lớn trong việc mang sự thật ra ánh sáng nhờ vào mối quan hệ với hung thủ thật sự. Ngoài ra, cũng là người vì chính nghĩa; công tư phân minh. Bản thân có tuổi thơ bất hạnh khi mẹ tự vẫn, bố luôn có lời mạt sát và ruồng bỏ, chính bản thân nghe thấy lời nói người thân duy nhất có thể thủ tiêu mình để “dọn đường”; tâm lý của cậu bị đè nén nặng nề suốt bao nhiêu năm, nhưng vẫn rất trong sạch. Đến cuối cùng, Joo-won chọn việc đi tìm người già hay người tâm thần – việc mà cậu không thích và khinh rẻ vào ban đầu bởi “thật hay vì có người nào đó tìm kiếm họ”.

Joo-won và Dong Sik là hai người có mặt đối lập cực kì lớn về tư tưởng, suy nghĩ, phong cách sống. Tuy nhiên, vẫn có một thứ duy nhất khiến hai người đồng hành là “chính nghĩa”. Trong toàn bộ phim, cho đến gần cuối cả hai vẫn không từ bỏ việc nghi ngờ, chất vấn lẫn nhau; nhưng xen lẫn đó vẫn là sự cảm thông, thương cảm. Có những lúc cũng khắng khít, gần gũi nhau như người thân. Đến cuối cùng, Dong Sik như một người bố, dặn Joo-won những điều mà mẹ vẫn dặn “ăn nhiều, không bỏ bữa; và đi vệ sinh đầy đủ”.

Chính chemistry của hai người góp phần giúp bộ phim trở nên sự hoàn chỉnh. Ban đầu Joo-won đầy sự nghi ngờ, muốn bằng đuợc bắt Dong Sik phải ngồi tù và phơi bày tội ác ra ánh sáng; thì cuối cùng phải bật khóc, van xin sự tha thứ của anh khi biết được kẻ thủ ác và còng tay anh trong nước mắt.

Những nhân vật khác cũng góp phần tạo nên nét đặc sắc của phim. Như Jae-In: xinh đẹp, tự lập, biết chăm sóc người khác. Jae-In cũng thuộc người chịu nhiều mất mát, một mình tìm mẹ suốt bao nhiêu năm tháng, vẫn có thể tự lo cho bản thân và vận hành cửa hàng một mình. Jae-In cũng có trái tim thiện lương, và là một trong số ít người có thể thấu hiểu cho Dong Sik.

Joong Je thuộc mẫu con trai được mẹ bao bọc thái quá, đến nỗi kí ức cũng không tìm cách tự ghi nhớ đuợc, trừ khi bị ép đến bước cuối cùng. Joong Je vừa là người có tội, vừa là người bị hại. Mẹ của anh cũng vậy, vì bao bọc cho con trai mà nhắm mắt làm ngơ với tất cả chuyện sai trái; từ đó, dùng lửa dập lửa mà làm cho ngọn lửa càng to thêm, không từ bất kì thủ đoạn nào để che giấu sự thật.

Các nhân vật khác như Oh Ji-hwa, bố của Joo-won Han Ki Hwan hay Lee Chang Jin đều được thể hiện vô cùng xuất sắc. Thật sự khó có thể tìm thấy một lỗ hỏng diễn xuất nào để làm “tuột mood” khi thuởng thức Beyond Evil.

Cốt truyện

Cốt truyện thu hút là một điểm cộng lớn của Beyond Evil. Phim kéo dài 16 tập nên vừa đủ và không hề đuối.

Tuy nhiên, đến khi những tưởng mọi thứ đã được vạch trần ở nửa đầu bộ phim, thì tội ác vẫn chưa ngừng ở đó ở các tập còn lại. Vì một tội ác khác đang còn được che đậy trong một vụ án oan khuất của Lee Dong Sik, mà vụ án giết người hàng loạt được khép lại tiếp tục được mở ra con đường mới.

Thủ phạm lần này không phải là một tên tâm thần, mà là người có địa vị tối cao nhất của Cảnh sát – bộ phận thực thi công lý của Hàn Quốc. Trong đó, để không ảnh huởng đến con đường vinh quang của chính mình, người đó sẵn sàng ra tay làm bất cứ thứ gì để chiến thắng.

Biên kịch phim đã dẫn dắt từng nút mở, nút thắt rất khéo léo; từng bước lật tung lại hồ sơ năm cũ và thêm vào những tình tiết mới để theo dõi xuyên suốt mà không nhàm chán. Đến cuối cùng, sau tất cả những suy đoán xuyên suốt bộ phim, hung thủ thật sự mới lộ mặt. Đó chính là hình ảnh của sự hèn nhát, sự tham lam, sự bao bọc thái quá và sự tàn ác của con người.

Toàn bộ mạch phim không rời rạc và chắp nối rất mượt mà, khi xem khán giả không cần phải quá “cáu bẩn” vì mãi chưa tìm đuợc nút gỡ hay cảm thấy đuối, cũng không quá dễ đoán đến mức giữa chừng đã thông hiểu và muốn dừng lại. Bất kì ai cũng có thể trở thành nạn nhân, và ai cũng có thể là hung thủ. Mỗi chi tiết nhỏ đều chính là chìa khoá giúp người xem hiểu hơn về góc khuất của nhân vật, những câu chuyện đằng sau.

Yếu tố khác

Điều đầu tiên, là một người thích cảnh điện ảnh thì phải nói rằng phim được quay dựng rất khéo léo. Cảnh quay và màu phim đẹp, không chê được. Những lúc mọi người vui vẻ, sum họp; cảm giác mang lại đều rất ấm cúng. Nhưng nếu giữa đó có sự nghi ngờ, sự nguy hiểm, sẽ mang cảm giác ngộp ngạt, đen tối. Bộ phim truyền hình dài tập nhưng được đầu tư góc quay đẹp không thua thước phim điện ảnh. Đặc biệt, không những cảnh đặc tả nhân vật; hành vi, ánh mặt, cử chỉ của diễn viên đều được trau chuốt và có chủ ý, khiến người xem khó có thể rời mắt khỏi màn hình.

Về phần nhạc, âm hưởng khi đau buồn tiếc nuối, khi dồn dập. “The night” vừa cổ điển, thu hút, vừa bí ẩn đau lòng; âm hưởng được đặc biệt “đo ni đóng giày” cho phim. Lời nhạc mang cảm giác đen tối, cao trào rồi lại nhẹ nhàng và chậm rãi. Nhạc đuợc lựa chọn cho phim đều mang tiết tấu thuộc dòng classic nhưng đôi khi lại là guitar bass hiện đại; cực kỳ thích hợp với diễn biến cũng như kết cấu của nội dung, cốt truyện. Âm nhạc là một điểm cộng cực kì lớn của Beyond Evil.

Kết luận

Thật ra lâu rồi cũng không xem phim hay không viết review, nhưng sau khi xem xong Beyond Evil, bộ phim mang đến cho mình khá nhiều cảm xúc. Có lẽ do được ra mắt cùng khoảng thời gian nhiều bộ phim “hot” khác lên sóng nên chưa được chú ý nhiều, rating cũng không kỉ lục; hoặc cũng có thể bộ phim khá kén người xem. Nhưng thật sự sau Defendant, đây là bộ phim khiến cho mình cảm thấy trọn vẹn về việc thưởng thức. Khi căng thẳng, hồi hộp, và cũng không thể nào dứt ra được với hàng ngàn câu hỏi được đặt ra trong đầu ở mỗi tập nên có thể nói là không ngừng được; cuối cùng phải bỏ hết hai ngày thứ 7 chủ nhật chỉ để xem hết 16 tập.

Thật ra dù nói rằng không thích phim có quá nhiều yếu tố nam nữ xen vào, nhưng nếu cuối cùng Joo-won với Jae-In đến với nhau thì tốt biết bao. Sau chemistry giữa ông chú trung uý già và anh trung uý trẻ thì chemistry giữa hai người vẫn cực kỳ chất lượng.

Về mặt tổng thể, bộ phim được đánh giá là tuyệt vời. Nếu đưa ra thang điểm thì có lẽ là 4/5 vì chỉnh chu về gần như mọi mặt (chỉ còn một chút phần về Han Joo-Won mình còn đặt ra dấu chấm hỏi).

Bộ phim có trên Netflix rồi, nên ai thích xem bản đẹp có thể đến Netflix để xem ngay nha. Đảm bảo không uổng phí.

Share this:

  • X
  • Facebook
Like Loading...

Related

Từ khóa » Tội ác Hay Không