[BHTT] Tiểu Phu Nhân Của Nữ Chúa Tể - Chương 39 - Wattpad

Từ nay về sau, ngoại trừ ta ra, tuyệt đối không để bất cứ kẻ nào phát hiện ra vết bớt trên người ngươi...______________________________________

Đương nhiên, Âm Tế Nguyệt đã sớm đoán ra ý đồ của Lam Tiểu Nhu từ trước, tại khoảnh khắc cô muốn chạy đi, Âm Tế Nguyệt đã nhanh tay xách người lên, sau đó cười lạnh một tiếng, làm trái tim bé nhỏ của Lam Tiểu Nhu nhảy múa liên hồi.

" Tiểu sư muội, ngươi vội vàng như vậy là muốn đi đâu, lẽ nào ngươi không muốn gặp lại ta? ", Âm Tế Nguyệt chợt mỉm cười rạng rỡ nhìn cô, hoàn toàn khác xa với bộ dạng âm trầm vừa rồi.

Lam Tiểu Nhu vừa ngẩng đầu lên đã thấy khuôn mặt xinh đẹp của Âm Tế Nguyệt gần trong gang tấc, da đầu vô thức run lên :" Làm sao có... có chuyện đó chứ... Nguyệt sư tỷ nghĩ nhiều rồi. "

Âm Tế Nguyệt thấy cô đang giả ngu, cũng không hề tức giận, chỉ cười cợt nói :" Tiểu sư muội, có một số chuyện đừng để ta nhắc lại lần hai. "

Lần này Lam Tiểu Nhu không còn đường nào để chối nữa rồi, trộm nhìn sắc mặt nàng một lát rồi yếu ớt nói :" Thật ra... "

" Thật ra thế nào, Lam Tiểu Nhu, nếu ngươi thành thật nói rõ, ta sẽ xem xét lại việc giảm nhẹ hình phạt của ngươi. ", Âm Tế Nguyệt không chút lưu tình đánh gãy lời biện hộ của Lam Tiểu Nhu.

Lam Tiểu Nhu căng thẳng đến mức mặt đỏ bừng, lí nhí hỏi :" Thật... Thật chứ? "

Âm Tế Nguyệt thấy bộ dạng bị dọa sợ của Lam Tiểu Nhu mà tâm tình đột nhiên tốt lên, nhưng kĩ xảo trên mặt vẫn không hề thiếu, nàng nghiêm mặt nói :" Ta có lúc nào lừa gạt ngươi sao? "

Lam Tiểu Nhu rất muốn gật đầu nói có, nhưng nghĩ đến hậu quả, cô đành phải chìa ra cái mặt khổ sở vô cùng :" Vậy... vậy Nguyệt sư tỷ, tỷ có thể thả muội xuống rồi nói chuyện có được không? "

Nói xong, Lam Tiểu Nhu liền đưa hai mắt tràn ngập vô hại nhìn nàng.

Âm Tế Nguyệt mặt không đổi sắc buông cổ áo Lam Tiểu Nhu ra.

Vừa được thả tự do, Lam Tiểu Nhu đã vội vàng lùi ra sau kéo dài khoảng cách với Âm Tế Nguyệt.

Thấy vậy, khóe miệng Âm Tế Nguyệt khẽ nhếch lên, vừa đẩy cô vào góc tường, vừa dùng giọng điệu có thể gọi là vui vẻ nói :" Tiểu sư muội, có chuyện gì thì cứ nói, không cần phải cách xa ta như vậy đâu. "

Nét mặt của Lam Tiểu Nhu lúc này rất phức tạp, nhưng cuối cùng đành phải thở dài một hơi, có chút không cam lòng nắm chặt lấy tay nàng.

Ngay lúc Âm Tế Nguyệt còn đang nghi hoặc với hành vi của Lam Tiểu Nhu, thì đột nhiên phát hiện không gian xung quanh dần dần biến đổi.

Chỉ trong một cái chớp mắt, nàng và Lam Tiểu Nhu đã xuất hiện ở một khoảng không gian khác, linh khí bên trong nơi này vô cùng đậm đặc cùng tinh khiết, dồi dào tới mức chỉ cần hít vào một hơi đã có thể cảm nhận được một lượng linh khí đang tràn vào tứ chi bách hài, chỉ là với một lượng linh khí như vậy cũng không giúp ích gì nhiều cho tu vi của nàng.

Nơi này là một vùng không gian dị thường bất động, trên cao trời xanh may trắng, trong không khí tràn ngập mùi thảo dược thơm mát, phía dưới còn có một hồ nước óng ánh xanh biếc như gương, giống như cả bầu trời to lớn đều được khảm sâu vào bên trong.

Âm Tế Nguyệt có thể cảm nhận được, linh khí bên trong hồ nước này có nồng độ rất cao, giống như linh khí được nén lại đến tận cùng rồi hóa lỏng, hơn nữa, loại nước này vô cùng thuần túy, nếu so với các loại linh thủy nàng đã gặp qua, thì loại linh thủy này có thể xem là thượng đẳng.

Ngoài những đồ vật linh tinh ra, gần mép hồ còn có vài khối đất trồng đầy linh thảo vô cùng tươi tốt, đều từ cấp một đến cấp ba, hơn nữa tất cả đều đã thành thục hoàn toàn.

Chỉ còn một hai mảnh giống như chỉ vừa mới gieo trồng cách đây không lâu, đều mọc ra chồi non xanh mơn mởn, ngoài ra phía xa còn có một khối đất trồng hơn hai mươi cây linh quả cấp bảy đang ra hoa, cả một cùng linh thảo thi nhau tỏa hương khoe sắc.

Âm Tế Nguyệt chợt mỉm cười, xem ra bí mật mà nha đầu này giấu có vẻ cũng không phải bí mật bình thường rồi.

Lam Tiểu Nhu trộm nhìn Âm Tế Nguyệt một cái, nét mặt bình tĩnh như vậy là sao chứ?

Nếu người bình thường gặp phải trường hợp này, chắc chắn sẽ không giữ được bình tĩnh như vậy, nhưng đáng tiếc là Âm Tế Nguyệt từ khi sinh ra vốn không phải một người bình thường.

Âm Tế Nguyệt giống như phát hiện ra hành vi mờ ám này của Lam Tiểu Nhu, trên khuôn mặt không biểu cảm chợt hiện ra một nụ cười dịu dàng :" Tiểu sư muội, ngươi đang nhìn cái gì đấy? "

" Không có, đâu có nhìn gì đâu, muội chỉ thất thần một chút thôi. ", Lam Tiểu Nhu lắc đầu lia lịa, chẳng phải người ta thường nói nụ cười tỏa nắng sáng sao, vì cái gì nụ cười của Âm Tế Nguyệt lại đen thui đến đáng sợ thế này?

Lam Tiểu Nhu thật sự không muốn hiểu chút nào.

Âm Tế Nguyệt không nói gì, chỉ yên lặng đi về phía ruộng linh thảo, Lam Tiểu Nhu thấy vậy lập tức theo sau, Từ trong túi trữ vật lấy ra một lọ ngọc, vừa đi vừa nói :" Nguyệt sư tỷ,... Loại nước này chính là thứ muội dùng để khôi phục lại sức mạnh linh hồn và thể lực, muội có thể bế quan lâu như vậy đều nhờ vào chúng, hơn nữa thứ nước này còn có tác dụng thúc đẩy thời gian sinh trưởng của linh thảo, tỷ có biết đây là thứ gì không? "

Dứt lời, ánh mắt Lam Tiểu Nhu vô thức dính lên bóng lưng màu trắng ở phía trước, nhìn hành vi của vị đại nhân này, rõ ràng còn chưa nguôi giận, nếu cô nói một chút gì đó, người này chắc sẽ không tức giận nữa chứ?

Dù sao qua lần này, cô và Âm Tế Nguyệt đều đã buộc chung vào một con thuyền rồi còn gì.

Âm Tế Nguyệt xoay người nhìn Lam Tiểu Nhu đang lẽo đẽo theo sau, khi cô đi tới, nàng rất nể tình cầm lấy lọ ngọc rồi mở ra, một đám linh khí đậm đặc lập tức xông vào mũi :" Sinh Linh Thủy. "

Nhìn thứ nước trong tay, Âm Tế Nguyệt cũng khẳng định suy đoán trong lòng, ánh mắt nhìn Lam Tiểu Nhu càng tăng thêm vài phần hứng thú, không ngờ vị sư muội hờ này lại may mắn như vậy.

" Sinh Linh Thủy? ", Lam Tiểu Nhu ngơ ngác lập lại.

Âm Tế Nguyệt chỉ liếc mắt cũng biết cô lúc này chẳng hiểu gì về thứ linh thủy này rồi, không nhanh không chậm giải thích :" Sinh Linh Thủy là một loại linh thủy so với linh đan diệu dược còn trân quý hơn, đối với đan sư và tu luyện giả thì thứ này có tác dụng rất lớn, nhưng đã qua trăm tỷ năm,  số lượng Sinh Linh Thủy ngày càng không còn nhiều, nếu có thì phẩm chất cũng không cao phải qua quá trình tinh luyên mới có thể nâng cao được phẩm chất, nhưng loại Sinh Linh Thủy của ngươi là thứ linh thủy tinh khiết nhất mà ta từng thấy."

" Quý giá như vậy sao? ", Lam Tiểu Nhu đột nhiên thốt lên.

Khuông mặt Âm Tế Nguyệt không hề thay đổi mà nói :" Nếu không quý giá, vậy tại sao có nhiều người thèm thuồng nó như vậy? Hơn nữa, đây là một vùng không gian rất kỳ lạ, khác xa hoàn toàn với những loại không gian bình thường khác, có khả năng là có người cố ý lưu nó lại trên người ngươi, chờ đến thời điểm thích hợp mới kích phát, ngoài ra, việc kẻ đó đem vật quý giá như vậy lưu lại trên người ngươi, nếu đó không phải thân nhân thì không tài nào đoán ra được, tuy vật này có chỗ lợi, nhưng vẫn tồn tại điểm hại không ít."

" Điểm hại là gì? ", Khuôn mặt hớn ha hớn hở của Lam Tiểu Nhu lập tức ủ dột, quả nhiên người đời có câu, không có bánh nhân thịt nào từ trên trời rơi xuống mà.

Âm Tế Nguyệt ngồi xuống, nhẹ nhàng mơn trớn một đóa hoa :" Ngươi đoán xem, một thứ vừa có thể giảm thời gian phát triển của linh thảo, lại còn có thể nâng cao chất lượng của linh thảo đến mức độ thượng thừa, hơn nữa, nó còn có thể đề cao lại sức mạnh linh hồn, nếu có người biết, thử xem có bao nhiêu người không điên cuồng vì nó? Ngay cả những tông môn tự thừa nhận bản thân mình là chính đạo vô dục vô cầu cũng có thể giết ngươi diệt khẩu để đoạt nó làm của riêng. "

Âm Tế Nguyệt càng nói, càng có một bàn tay vô hình siết chặt lấy trái tim Lam Tiểu Nhu, cả người lập tức trở nên căng thẳng.

Kết quả có thể nói, Lam Tiểu Nhu lập tức run giọng hỏi :" Vậy muội phải làm sao bây giờ, Nguyệt sư tỷ, tỷ có cách gì không? "

Cô thật sự không muốn làm con ma mệnh yểu nữa đâu!

Âm Tế nguyệt suýt nữa thì bật cười, không biết lần đầu tiên gặp Lam Tiểu Nhu nàng có bị hoa mắt hay không, nhưng không thể không nói, nếu so với trước đó, nàng càng hứng thú với Lam Tiểu Nhu của hiện tại, càng đùa giỡn càng thấy nha đầu này vừa ngu ngốc vừa khả ái.

" Tiểu sư muội, nếu không muốn chết, thì từ giờ trở đi, ngươi phải ngoan ngoãn nghe lời của ta, ngoài ta ra, đừng cho bất kì ai biết được trên người ngươi tồn tại không gian, hiểu chưa? ", Âm Tế Nguyệt nén cười, sung sướng nói.

Lam Tiểu Nhu liều mạng gật đầu, dù sao thì cả hai đều đi chung một con thuyền, hơn nữa mạng cô đều nằm trong tay nàng, muốn không hiểu thì cũng cố mà hiểu.

Âm Tế Nguyệt đột nhiên chuyển sang thái độ nghiêm túc, nói :" Ngoài ra, ngươi sau này tốt nhất không nên nộp linh đan quá sớm, chí ít phải trì hoãn thêm vài ngày, hơn nữa, linh thảo trồng trong không gian có thể mang ra ngoài, nhưng số lượng phải hạn chế, tránh những kẻ có quỷ trong lòng chú ý đến. "

Nói xong nàng còn gõ đầu cô một cái, chỉ trong nháy mắt, cái biểu hiện nghiêm túc hồi nãy giống như ảo cảnh vậy.

Lam Tiểu Nhu ôm đầu mở to mắt, dù rất muốn chất vấn nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định giữ kín trong lòng thì tốt hơn.

" Có hiểu không?!", Âm Tế Nguyệt đột nhiên hỏi.

" Hiểu rõ!", Lam Tiểu Nhu gật đầu lia lịa.

Lam Tiểu Nhu có ngu ngốc đến thế nào thì vẫn có thể hiểu hết ý tứ của nàng dù không cần giải thích rõ ràng, lần trước cô lĩnh một ngàn năm trăm cây linh thảo, vậy mà lại luyện xong trong vòng sáu ngày, dùng tốc độ này đúng là quá nhanh, nhất là có liên quan đến loại đệ tử tư chất chẳng ra gì như cô, dù có dùng đầu gối để suy nghĩ cũng có thể nhận ra, vấn đề này thật sự không bình thường chút nào.

Thấy cô đã hiểu, Âm Tế Nguyệt cũng không dặn dò thêm, nàng liếc mắt về phía mảnh ruộng trồng đầy linh thảo trước mắt, hờ hững nói :" Diện tích đất trong không gian không nhỏ, ngươi chỉ định dùng vài mảnh đất kia để trồng linh thảo thôi à? "

Lam Tiểu Nhu ngượng ngùng gãi đầu :" Thật ra là không phải, muội muốn dùng tất cả đất để trồng linh thảo, nhưng mà cỏ dại quá nhiều, muội nhổ hoài không hết. "

Cô bỏ ra khá nhiều thời gian để nhổ, nhưng cô chỉ có hai tay mà cỏ dại quá nhiều, bình thường cô còn phải luyện đan, thời gian còn dư lại không đủ để nhổ cỏ.

" Với tốc độ này của ngươi, cho dù ngươi có dùng mười năm cũng chưa chắc đã nhổ xong. ", Âm Tế Nguyệt cười nhạo, diện tích trong mảnh không gian này không hề nhỏ, chỉ riêng hồ Sinh Linh Thủy kia đã lớn hơn quảng trường tại Thất Tinh Thành rồi.

Lam Tiểu Nhu cũng không phản bác lại, mảnh không gian này thật sự rất lớn, dù cho mười năm hay có cho thêm mười Lam Tiểu Nhu, cô cũng không thể nhổ hết đám cỏ dại này được.

Nghĩ đi nghĩ lại, Lam Tiểu Nhu ngẩng đầu cẩn thận hỏi :" Vậy Nguyệt sư tỷ sẽ giúp muội nhổ cỏ sao? "

Nếu nàng chịu làm culi không công thì tốt quá!

" Năm mươi viên linh đan loại tốt nhất. ", Âm Tế Nguyệt không hề xấu hổ chút nào mà đưa ra yêu cầu.

Khóe miệng Lam Tiểu Nhu giật vài cái, điều kiện này quả thật không thấp, nhưng hiện tại tất cả linh thảo trong không gian đều đã thu hoạch hết, mà cô cũng không cần mỗi ngày đều tới Đan Nhất Phường để nhận thêm linh thảo, thời gian dư dả khá nhiều, năm mươi viên linh đan kia đoán chừng cô phải vất cả luyện đan hơn một ngày.

Cuối cùng, Lam Tiểu Nhu đành phải chấp nhận dùng năm mươi viên linh đan loại tốt nhất để giao dịch với Âm Tế Nguyệt.

Chỉ là hình ảnh phía sau quá là hãi hùng rồi, trong nháy mắt, một vài khối đất mọc đầy cỏ dại đã bị cơn lốc của Âm Tế Nguyệt gọi ra tàn phá đến ngay cả gốc rễ cũng chẳng còn, đất đai cũng không cần Lam Tiểu Nhu ra tay can thiệp.

Còn chưa tới thời gian uống cạn một chén trà, ngoài nơi bọn họ đang đứng và vài mảnh ruộng linh thảo ra, tất cả đất đai trong không gian chỉ còn lại một đống hỗn loạn.

Lam Tiểu Nhu ban đầu còn sợ hãi quá chừng, nhưng lúc nhận được món hời nho nhỏ thì không kiềm được vui mừng, vội vàng chạy qua đào bới rồi gieo thêm hạt giống linh thảo.

" Đừng coi tui chỉ là một chú cừu, cừu nhỏ thông minh thật không tưởng tượng được... Mỗi ngày tâm trạng đều vô cùng vui vẻ, mỗi ngày đều chạy theo mặt trời...~♪"

Lam Tiểu Nhu vừa gieo hạt giống vừa vui sướng ngâm nga.

Âm Tế Nguyệt ngồi trên cái ghế dựa mà Lam Tiểu Nhu hay nghỉ ngơi, không một tiếng động nhìn người nào đó đang làm nông dân đi cấy.

Một canh giờ qua đi, Lam Tiểu Nhu cuối cùng cũng gieo hết hai gói hạt giống cấp một, lau đi lớp mồ hôi trên trán, Lam Tiểu Nhu len lén nhìn Âm Tế Nguyệt ở phía xa. Nữ với nữ cũng không cần phải thụ thụ bất thân đâu nhỉ, dù sao từ lúc nhỏ cô cũng tắm chung với Lam Tình nhiều lần rồi mà.

Nghĩ vậy, Lam Tiểu Nhu liền cởi hết quần áo bẩn trên người, nhảy xuống hồ tắm lại lần nữa, sau đó đi lên thay một bộ quần áo sạch được treo trên giá gỗ.

Toàn bộ quá trình bị Âm Tế Nguyệt thấy rõ mồm một, chỉ là nàng không có hành vi gì đặt biệt, chờ Lam Tiểu Nhu mặc đồ xong liền kêu cô qua.

" Nguyệt sư Tỷ, có chuyện gì thế? ", Lam Tiểu Nhu vừa chạy tới đã tò mò hỏi.

Ánh mắt Âm Tế Nguyệt khó hiểu mà lưu luyến lại trên phần xương quai xanh trắng nõn của Lam Tiểu Nhu, sau đó tỉnh bơ mà nói :" Từ nay về sau, ngoại trừ ta ra, tuyệt đối không để bất cứ kẻ nào phát hiện ra vết bớt trên người ngươi. "

Lam Tiểu Nhu gật đầu như băm tỏi, vết bớt này chính là thứ đã đưa cô vào không gian, hơn nữa hình dáng và màu sắc của nó lại vô cùng quỷ dị, dù Âm Tế Nguyệt không nhắc nhở thì cô cũng tự biết bản thân phải làm gì.

______________________________________

Từ khóa » Tiểu Phu Nhân Wattpad