Biển đỏ - Tuổi Trẻ Online
Có thể bạn quan tâm
Biển của buổi chiều tà thật đẹp, xa xa là ánh hoàng hôn trong mặt trời đỏ rực, biển như biến thành một dải lụa óng ánh mềm mại được các cơn gió dập dờn thêu dệt. Thình thoảng lại vùng lên mãnh liệt, rồi lại dịu dàng rì rào như muốn nói, như muốn cảnh báo một điều gì đó.
Sóng biển tràn vào nghịch ngợm với cát vàng rồi cuốn nó đi, bước đi dưới cát cũng là một điều thú vị. Có thể giúp ta xóa đi các nỗi buồn, bàn chân trần in trên cát, nhờ sóng vỗ vào cuốn đi các ưu tư, buồn phiền. Trời cũng gần tối, nó hít một hơi thật sâu, rồi đứng dậy. Cầu mong ngày mai bố và anh đi biển đánh cá sẽ gặp may mắn. Bước đi, trở về nhà, ngoảnh mặt lại nhìn cảnh biển lần cuối, nó thì thầm: “Sẽ mãi bình yên, biển nhé!”.
Sáng, nó dậy sớm cùng cả nhà. Bố và anh chuẩn bị lên thuyền ra biển khơi, chắc sẽ mất ba ngày. Ở làng chài này, cứ mỗi lần có thuyền ra biển là mỗi người ở nhà đều mang một cảm giác khá giống nhau - bồn chồn và lo lắng. Mọi người đứng trước thuyền, vẫy tay chào tạm biệt người thân và gửi lời hẹn sẽ còn gặp lại. Rồi tất cả lại tất bật với công việc của mình, chỉ còn nó, vẫn ngồi đó, trên tảng đá to quen thuộc. Nhìn mãi, nhìn mãi theo con thuyền cho đến khi khuất hẳn. Gió vẫn thổi nhẹ nhàng, biển vẫn dập dờn hiền dịu, sóng vẫn vỗ vào bờ nhịp nhàng đều đặn, nhưng nó có một cảm giác bất an, là lạ.
Buổi tối, chỉ còn mẹ và nó trong căn nhà tranh bé nhỏ, ánh điện mập mờ, nhỏ nhoi. Mẹ cũng có vẻ lo lắng, nghề chài nguy hiểm và quá bất an. Vậy mà dân ở làng này sống chết đều phụ thuộc vào nó, bố và anh có lẽ đang cùng “chiến hữu” vất vả lênh đênh trên biển cả rộng lớn trong màu đen của buổi tối. Nó bước lại gần mẹ, rồi ngồi xuống, nhỏ nhẹ nói: “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mẹ ạ!”. Hai mẹ con dựa vào nhau, chờ đợi...
Ngày mới lại đến, bố và anh đã gần về - ngày mai. Nó mong lắm được ôm bố và anh vào lòng, mong lắm những bữa cơm ấm cúng của cả nhà, mong lắm trong căn nhà sẽ vững vàng hơn khi có bố và anh bên cạnh. Chiều đến nhanh, mặt trời hôm nay đỏ rực một cách lạ lùng, khó hiểu. Một hiện tượng lạ, đẹp và thơ mộng lắm. Nó như bị chính cái màu sắc đó cuốn hút, sóng biển cũng biết ý dập dờn chơi một bản nhạc nhẹ nhàng nhưng có vẻ quá buồn tẻ. Mặt trời đỏ rực mang vẻ chói chang, đẹp thật đấy nhưng không còn cảm giác bình yên vốn dĩ. Có tiếng mẹ gọi, nó quay đầu chạy thật nhanh. Để lại không gian đỏ, biển in sâu một màu đỏ thắm, gió gào thét, sóng cuồn cuộn trở mình. Đất trời chao đảo...
Có bão, cả làng xôn xao. Không biết con thuyền có bị sao không? Không biết mọi người có thể bình an trở về. Từ rất sớm, tất cả mọi người trong làng đã tụ tập tại bãi biển chờ đợi bóng con thuyền trở về. Ai cũng mang một dáng vẻ mệt mỏi và lo lắng. Mẹ dựa vào người nó, tay của mẹ lạnh và tím tái, được đôi bàn tay bé nhỏ của nó giữ chặt như sợ mẹ sẽ biến mất. Vẫn chẳng có tin tức gì, những người có chức năng và trách nhiệm đã đến, hi vọng mong manh...
...Tai nạn đã xảy ra, tám người chết và rất nhiều người bị thương.
Mọi người trong làng như không còn đứng vững, ai cũng phấp phỏng cầu mong trong tám người đó không có người thân của mình. Mẹ và nó ôm nhau khóc, nó không thể mạnh mẽ hơn nữa. Đến lúc phải nhận dạng người chết, nó gạt nước mắt, lấy hết can đảm mà mình có được. Điều không may nhất đã xảy ra, biển cả độc ác đã lấy đi hai người thân của nó. Mặt trời đỏ rực lạ thường, phải chăng là một lời cảnh báo về những điều xui xẻo, cảnh báo trước về những việc đã xảy ra...
Chỉ còn mẹ và nó. Cuộc sống tiếp diễn trong đau khổ, tuổi 19 cũng trở nên vất vả, khổ cực. Từ cái ngày định mệnh đó, nó chưa một lần ngắm cảnh hoàng hôn, chưa một lần thưởng thức tiếng biển, gió và sóng hào quyện vào nhau, chưa một lần.
Bà Tám hàng xóm - người giàu nhất làng chài, đến nhà nó, bàn việc gì với mẹ. Nó đưa nước lên, nghe từng lời nói của bà như sét đánh bên tai. “Con bé nhà chị cũng đến lúc lấy chồng được rồi, thằng Phố nhà tôi cũng ưng nó lắm. Chị cứ suy nghĩ rồi nói cho tôi sau. Có gì hai gia đình cùng bàn chuyện cưới xin, nhà tôi cũng sẽ đỡ đần nhiều cho nhà chị”. Nói rồi bà Tám “ùn ùn” ra về, nhìn thấy nó, tia một cái nhìn rất xăm xoi.
Nó đợi chờ cái ngày mẹ nói với nó lời đề nghị của bà Tám, đợi chờ để được vùng lên phản đối, đợi chờ để được khóc lóc, rên rỉ. Nhưng mẹ vẫn im lặng, không nói một lời nào. Nhà nó cũng gần hết gạo, rồi lại cái cảnh hai mẹ con nhìn nhau không lối thoát, ước mơ của nó cũng đã không còn ý nghĩa gì nữa khi phải nghỉ học. Mẹ dạo này lại hay ốm đau, nó lại tự nhủ lòng mình phải lấy can đảm để nói với mẹ rằng, nó đã nghe hết những gì bà Tám nói với mẹ, rồi gật đầu. Mẹ khóc khi thấy nó gật đầu, nhưng biết làm sao, giọt nước mắt của mẹ nặng trĩu mang vẻ tội lỗi. Nó không nói gì, ngoảnh mặt nhìn xuống đầy cam chịu
Chiều tối, nó lê từng bước nặng nhọc ra tảng đá bên bờ biển. Ngồi xuống nhẹ nhàng, thở một hơi thật dài như một thói quen. Đã lâu lắm rồi nó mới trở lại tảng đá này, biển vẫn không thay đổi, mặt trời vẫn giữ màu đỏ nhưng không kỳ lạ như cái ngày định mệnh ấy. Nó nhớ về bố, về anh, nhớ về những câu chuyện cổ tích của bố.
Bố thường nói, cổ tích không chỉ gặp được chàng hoàng tử đẹp trai mà điều quan trọng nhất vẫn là hạnh phúc ta cần biết nắm giữ. Tất cả đều đã đi vào dĩ vãng, hoàng tử của nó lại là đứa nó ghét nhất - thằng Phố con bà Tám. Tự nhiên nó cười - nụ cười như mếu, làm vợ ở tuổi 19, như thời phong kiến vậy. Bầu trời tối mịt, biển lại vang lên khúc nhạc quen thuộc của người dân làng chài...
Áo Trắng số 5 (ra ngày 15-7-2007) hiện đã có mặt tại các sạp báo. Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. |
Từ khóa » Dập Dờn Gió Cuốn Diều Lên
-
Nhà Xuất Bản Giáo Dục Phản Hồi Thắc Mắc Trong Sách Tiếng Việt Lớp 1
-
Dập Dờn Hay Rập Rờn? | .vn
-
SGK Nhà Xuất Bản Giáo Dục Việt Nam: Bao Giờ Hết “sạn”?
-
Điều ước Trên Cánh Diều - Bài Văn Hay Lớp 7
-
Từ điển Chính Tả... Sai Chính Tả - Giáo Dục Việt Nam
-
Phân Tích Bài Thơ Đàn Gà Mới Nở - Phạm Hổ - Diễn Đàn Chia Sẻ
-
[Sách Giải] Bài 35C: Ôn Tập 3
-
Chủ đề: Thơ Đường Luật - Nguyễn Phương Nam - Trang 13 - Thi Viện
-
Giải Bài 6: Đọc: Mùa Vàng SGK Tiếng Việt 2 Tập 2 Kết Nối Tri Thức Với ...
-
Trong Veo Ngày Chớm Hạ - Báo Nam Định điện Tử
-
Những Trang Sách 'vỡ Lòng' Không Thể Nào Quên (Kỳ 2) - PLO
Phóng to