[Bình Luận] Hanabi | Fireworks - Le Monde D'isis

Tựa đề:  打ち上げ花火、下から見るか。 横から見るか。| Fireworks, Should We See It from the Side or the Bottom | Pháo hoa nên ngắm nhìn từ dưới hay từ bên cạnh

Đạo diễn: Shinbo Akiyuki

Diễn viên lồng tiếng: Hirose Suzu, Suda Masaki, Miyano Mamoru, etc.

Thể loại: Phim hoạt hình, drama, học đường, thanh xuân

Ngôn ngữ: Tiếng Nhật

Thời lượng: 90 phút

Đơn vị sản xuất: Studio SHAFT

Thông tin khác:

  • Công chiếu tại Nhật: 18.8.2017.
  • Bản remake từ bộ phim người đóng ra mắt năm 1993, dựa trên kịch bản của Iwai Shunji.

.

.

Pháo hoa nên ngắm nhìn từ dưới hay từ bên cạnh?

.

.

Pháo hoa… chóng tàn

.

.

.

d938d085d7e18465c7c307cb466462cb

.

.

.

Do trời mưa không về được nhà nên từ chỗ đang phân vân có nên xem Pháo hoa nên ngắm nhìn từ dưới hay từ bên cạnh? mà cuối cùng đành vì hoàn cảnh xô đẩy mà quyết định rút ví trả tiền. Thầm nhủ trailer cũng thú vị, bài hát chủ đề siêu hay, tóm tắt nội dung chính có nhiều điểm hứa hẹn. Nhưng cuối cùng, đọng lại tuy không hẳn là thất vọng hay chán ghét, thay vào đó lại là ấn tượng cực kì mơ hồ khi ca khúc Uchiage Hanabi của DAOKO vang lên và đèn phòng chiếu bật sáng.

Phim hết rồi hả?

Chuyện gì đã xảy ra?

Cuối cùng như thế là như nào?

Pháo hoa diễn ra tại một thị trấn ven biển vào ngày hè nào đấy, khi người ta như thông lệ hàng năm vẫn hẹn nhau đến lễ hội pháo hoa để gặp gỡ bạn bè, để quây quần bên gia đình hay tay trong tay với người yêu dấu. Norimichi bị cuốn vào vụ cá cược của đám con trai cùng lớp quanh việc pháo hoa bắn lên trời khi nhìn ngang mang hình dạng gì. Mấy cậu học trò đã lên kế hoạch kéo nhau lên ngọn hải đăng cao nhất thị trấn để kiểm chứng xem cuối cùng, chùm pháo hoa đủ màu phóng lên trời đêm sẽ mang hình tròn hay dẹt. Chuyện cá cược đầy tò mò và hơi nhí nhố của đám học sinh bị gián đoạn khi Norimichi và cậu bạn thân bị/được Nazuna lôi vào cuộc thi bơi với cô. Nazuna là người mà cả hai cậu nhóc cùng thầm thương mến nhưng chưa ai dám thổ lộ. Thế mà giờ cô lại nói với người thắng cuộc rằng: “Vì cậu chiến thắng nên hãy cùng đến lễ hội pháo hoa tối nay với mình nhé!”.

Từ thời khắc ấy, từng lớp câu chuyện của tuổi hoa niên được bóc tách. Như sự khó xử giữa những cậu bạn thân khi đùng một cái có được lời mời của người mình cảm nắng; nỗi buồn của Nazuna khi bố qua đời, mẹ tái hôn (đến lần thứ ba) đầy chóng vánh; cuộc chạy trốn hay trò trốn tìm khỏi thực tại với ước mong có thể dừng tất cả lại trong khoảnh khắc hạnh phúc nhất, khi có người yêu mến ở cạnh bên, để mơ tưởng đến những chuyến đi rời xa khỏi bất hạnh. Điểm xuyết vào những chiều cạnh cá nhân, thơ ngây, thuần khiết ấy, biên kịch và đạo diễn đã lồng ghép yếu tố khoa học viễn tưởng/phép thuật hay cái gì đại khái thế trong viên bi thủy tinh kì diệu mà Nazuna nhặt được bên bờ biển, biến nó thành vật giúp người sở hữu (trong trường hợp này người giữ nó là Norimichi) quay ngược lại thời gian theo ý muốn để sửa chữa những vụng về của bản thân, để giúp Nazuna trốn chạy khỏi chính nỗi buồn của cô. [Cũng phải nói thêm, nguồn gốc viên bi này cũng rất lấp lửng, Nazuna tìm thấy nó bên bờ biển, nhưng trong hồi tưởng thì bố của cô lúc chết cũng cầm trên tay vật này. Tình tiết này để ngỏ, không giải thích thêm.]

Pháo hoa nói đến nỗi buồn giấu kín của Nazuna khi đối diện với cuộc hôn nhân thứ ba của mẹ đẻ ngay sau cái chết của bố cô bé bên bờ biển. Cô không sẵn sàng, không muốn từ bỏ sự gắn bó với thị trấn này. Tiếc rằng, tất cả cảm xúc ấy lại bị chính người mẹ phủ nhận, rằng chẳng sao đâu, rằng Nazuna không có nhiều bạn bên chuyển nhà, chuyển trường chẳng phải điều gì nghiêm trọng. Pháo hoa cũng nói đến những rung động trong veo của tuổi học trò, đến máu phiêu lưu hơi bồng bột của tuổi trẻ khi Nazuna lôi kéo Norimichi vào cuộc chạy trốn của mình. Nhưng dù có dùng viên bi thủy tinh màu nhiệm bao nhiêu lần, đến cuối cùng, kế hoạch của họ đều thất bại, để lại một vẻ đẹp chân thực nhưng lại kèm theo tiếc nuối vô bờ trong ánh pháo hoa đủ màu tàn lụi giữa trời. Pháo hoa mùa hè, một năm chỉ một lần nên khi kết thúc, cái con người có thể làm là chờ đợi, đợi đến lần sau lại cùng hội ngộ. Vậy là, tương lai kia phải chăng sẽ còn chờ đợi điều gì hạnh phúc, dù thật nhỏ bé thôi?

Nếu cố gạn đục khơi trong, bới ra trong đống lộn xộn về tình tiết, về xây dựng tính cách nhân vật, giải quyết tình huống không đến nơi, không gọn gàng, dứt khoát của nhà sản xuất, người xem có thể thấy được một vài thông điệp như thế thông qua tác phẩm rất được trông đợi làm nên một điều gì đó sau Your name này. Câu hỏi lặp đi lặp lại về hình dạng của pháo hoa cũng chính là câu hỏi dành cho cách con người nhìn nhận những gì xảy đến với mình, với người khác. Có điều, nếu một tác phẩm khiến người xem phải cố hợp thức hóa, cố sắp xếp lại những mảnh ghép rời rạc, vụn vỡ để cố hiểu cái người làm phim muốn nói, tôi cho đấy là một thất bại trong việc truyền đạt ý tưởng. Tôi không hiểu NorimichiNazuna thích nhau từ lúc nào. Tại sao, cái gì và từ bao giờ Nazuna lại để ý đến Norimichi, lại tin cậu sẽ cố gắng chiến thắng trong cuộc thi bơi với cô. Tại sao cậu bạn thân của Norimichi lại từ chối và khiến Nazuna leo cây? Tại sao Norimichi lại đánh người bạn ấy sau khi biết được mâu thuẫn giữa Nazuna và mẹ cô?… Tôi có thể miễn cưỡng đoán nhà sản xuất muốn nói đến sự khác biệt trong quá trình trưởng thành của con trai và con gái. Bởi ở thời điểm dậy thì, các cô bé thường chín chắn hơn, thường có những suy tư mà đám con trai tồ tẹt không thể nào hiểu nổi. Nhưng, một lần nữa phải nhắc lại, việc sắp xếp, cắt gọt tình tiết (từ tình tiết phụ diễn ra trước làm nền để nút thắt xuất hiện), sử dụng thoại trong phim đều có vấn đề. Và hơn cả, giữa NazunaNorimichi không có chemistry, quan hệ giữa hai cô cậu thiếu niên ấy là sự gượng ép nhiều khi sống sượng trong mạch phim bị dồn nén trong khoảng thời gian chỉ một ngày. Nói cách khác, đạo diễn và biên kịch đã chọn việc lặp đi lặp lại thời điểm ngày diễn ra lễ hội pháo hoa để từng bước làm rõ những thông điệp họ muốn truyền tải, khắc họa nhân vật, nhưng sự chuẩn bị làm tiền đề cho sự bùng nổ ấy là quá sơ sài, cẩu thả.

Khâu hình ảnh của Pháo hoa thực sự làm tôi không thể đánh giá cao được. Phong cách mỹ thuật xuyên suốt bộ phim không hề thống nhất, có quá nhiều thứ chọi nhau trong cùng một khung hình, làm nên một cảm giác lộn xộn, không ăn nhập, không nhuần nhuyễn. Đơn cử rõ nhất là hình ảnh viên bi, nó đẹp nhưng không kết dính với khung cảnh xung quanh hay nhân vật. Nước được thể hiện rất tệ, cùng với nền cảnh nhà cửa, turbin gió, đôi lúc tôi thấy nó có cái gì đó hơi 3D nên lạc quẻ với toàn bộ hình thức 2D sáng, phẳng xung quanh. SHAFT cố gắng làm cho mỗi khung cảnh đều hàm ẩn thông điệp, nhưng bản thân cốt truyện yếu và hổng làm cho những cảnh đó chỉ mang vẻ bắt mắt bề ngoài, nhưng bên trong lại trống rỗng và hoàn toàn vô ích, điển hình như việc lặp lại chi tiết cầu thang xoắn dẫn lên phòng học. Pháo hoa – thứ xứng đáng có một vị trí cao hơn, mang tính biểu tượng hay phô diễn vẻ đẹp đồ họa – cuối cùng lại tắt ngúm, không hề tạo ra một ấn tượng mơ ảo kì diệu nào, càng không nghẹn ngào hay ngơ ngẩn ngắm nhìn.

Cuối cùng, điểm duy nhất cứu vớt toàn bộ tác phẩm này chính là nhạc phim. Tất cả đều rất hay, đều vang lên đúng lúc với ca từ đẹp. Vì Pháo hoa làm cho isis quá mệt mỏi trong việc cố gắng cắt nghĩa để khỏi phí tiền xem phim nên dừng lại ở đây thôi, không cần có thêm bất kì một kết luận nào nữa.

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Tóm Tắt Uchiage Hanabi