Bộ Ba Tiểu Thư Rắc Rối - Chương 36 (PHẦN II) - Wattpad

Hai ngày sau khi Tiểu Đan đi.

- chán quá, nhớ Tiểu Đan quá đi!_ Tiểu An nằm bẹp xuống bàn rên rỉ. Mấy ngày nay, từ khi Tiểu Đan lên máy bay, tai San sắp không chịu nỗi với tần số "chán" và "buồn" của nhỏ. Cô nghe cái tiêng rên la kia đầy cả lỗ tai. - thì kiếm gì đó chơi đi! - không nghĩ ra! Tiểu An lắc đầu trả lời. Cũng đã lâu rồi tụi nó chưa tái xuất giang hồ nhỉ. - sao lại không?

Tiểu San nhướng mài hỏi, nhìn vẻ mặt cô gian gian thì đoán chắc nguy hiểm đang gần kề, tuy tuynhiên chưa biết ai sẽ là kẻ xấu số. An bật đầu ngồi dậy như lò xo, tròn mắt chờ đợi Tiểu San. Giờ này tụi hắn vẫn chưa vào càng Thuận tiện chứ sao.

5" sau đó. Tụi nó có mặt tại phòng phát thanh của trường. Không khí vẫn như thường lệ, tiếng nói cười, trò chuyện xen lẫn vào nhau ồn ào nhưng không khó nghe.

- ALÔ ALÔ TÔI LÀ LƯU BẢO AN, CHẮC MỌI NGƯỜI ĐÃ BIẾT NÊN KHÔNG CẦN GIỚI THIỆU. SAU ĐÂY TÔI XIN NÓI VÀI LỜI. TÔI YÊU CẦU TẤT CẢ AI ĐÃ TỪNG GÂY HẤN, LÀM HẠI ĐẾN 3 NGƯỜI CHÚNG TÔI THÌ NHANH CHÓNG TẬP TRUNG TẠI SÂN TRƯỜNG PHÍA TRƯỚC LOA THÔNG BÁO CỦA TRƯỜNG. CHO MỌI NGƯỜI 5 PHÚT!!!

Tiếng Tiểu An vang vọng làm những người có liên quan bắt đầu run cầm cập. (Em hôm nay em khác xưa he he)

Lời nhỏ đánh đòn mạnh vào tâm lý những kẻ có tật giật mình. 5" phút sau khoảng 30 người có mặt tại điểm hẹn. Họ đều nhìn nhau thì thầm to nhỏ, nói chung là lo lắng không biết cô tiểu thư này sẽ tính toán nợ cũ như thế nào? Tiểu An cho người bố trí sẵn micrô để dễ dàng "tâm sự mỏng" với những ai có mặt ở đây. Tiểu San nheo mắt nhìn miệng mấp máy nói gì đó. chắc cô đang đếm số lượng hiện tại - đủ chưa nhỉ? Nếu ai trốn tránh hậu quả sẽ tự chịu, không đùa đâu nhé!_ Tiểu San bước lại micro nói. Tụi nó im lặng chờ đợi. Người ta bảo đợi chờ là hạnh phúc mà. Vài phút sau thêm khoảng 20 người nữa hòa vào đám đông. Môi Tiểu An nhếch lên một đường cong hoàn hảo. - chắc hẳn các người biết mục đích của tôi chứ? Nhỏ hỏi, ai cũng cúi gầm mặt. - tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ giàu lòng vị tha và khoang dung

Tiểu San tiếp tục khủng bố tinh thần người nghe. Tụi nó nháy mắt, đừng quên rằng tác giả đã giới thiệu rằng bộ ba rất thỏa thuê khi thấy người khác tàn tạ vì những trò quái đản của mình. - à... để nhớ xem nhỉ "các bạn" đã làm gì? Ném thức ăn, đồ uống vào người tụi này, xỉ vả,... có vẻ như nhiều quá không nhớ hết_ Tiểu An chầm chậm nói, ánh mắt đã thay đổi, sắc như dao! Như đang lâm le đâm vào ai đó. - cậu! nói cho mình biết, cậu đã làm gì!_ Tiểu San chỉ tay vào một nữ sinh đứng đầu. - tôi... tôi_ cô lắp bắp nói không ra lời. tất nhiên là vậy rồi, đứng trước mặt là hai chúa sơn lâm mà mình đã từng đắt tội. - NÓI!_ Tiểu San quát! Cô ta giật bắn mình. Trước khi họ làm có từng suy nghĩ đến ngày hôm nay. - ném... thức ăn! - hừ! Chưa ai từng thấy bọn nó thực sự tức giận, không ai biết rằng một khi đã đóng ác thì tụi nó sẽ đóng thật xuất sắc vai diễn vì cuộc đời vốn là vở kịch, phải diễn cho thật đạt mới dễ tồn tại - chúng tôi xin lỗi! chúng tôi biết mình sai rồi!

lũ người kia lao nhao, cái gọi là danh dự đã bay đâu mất, những gương mặt giễu cợt, hống hách ngày trước cũng không còn. Lúc này là những vẻ mặt sợ hãi, tái xanh. - ờ nếu lời xin lỗi có thể giải quyết tất cả, thì thằng Lê Văn Luyện nó đã không vào tù rồi...

Từ khóa » Bộ Ba Tiểu Thư Rắc Rối