Bông Cúc Nhỏ | Lạc Tâm | FULL - Chương 5 - Hoàn Chính ... - Wattpad

  • Browse
    • Browse
    • Romance
    • Fanfiction
    • LGBTQ+
    • Wattpad Originals
    • Werewolf
    • New Adult
    • Fantasy
    • Short Story
    • Teen Fiction
    • Historical Fiction
    • Paranormal
    • Editor's Picks
    • Humor
    • Horror
    • Contemporary Lit
    • Diverse Lit
    • Mystery
    • Thriller
    • Science Fiction
    • The Wattys
    • Adventure
    • Non-Fiction
    • Poetry
    • Wattpad Picks
    • Fate & Rebirth 💞
    • Goth Glam & Love 🖤
    • Reading Radar
    • WEBTOON Productions ⭐
    • Wattpad Contests
    • Premium Picks
  • Community
    • The Watty Awards
    • Community Happenings
    • Wattpad Ambassadors
  • Write
    • Create a new storyCreate a new story
    • My Stories
    • Helpful writer resources
    • Wattpad programs & opportunities
    • Writing contests
Try Premium Log in Sign Up Bông Cúc Nhỏ | Lạc Tâm | FULL

Bông Cúc Nhỏ | Lạc Tâm | FULL

by Xanhhhh
Bông Cúc Nhỏ | Lạc Tâm | FULL
Table of contents
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5 - Hoàn chính văn
New Reading List Vote

YOU ARE READING

Bông Cúc Nhỏ | Lạc Tâm | FULL

Short Story

Những bông cúc hoạ mi trắng mỏng, luôn tiêu biểu cho sự thanh cao trong veo... Tác giả:Lạc Tâm Thể loại:Ngôn Tình, Ngược Trạng thái: Full Số chương : 5 ---- Đọc đi rồi khóc ....

#bongcucnho #edit #ngontinh #nguoc #sẻ #xanhhhh

by Xanhhhh Follow Share
  • Post to Your Profile
  • Share via Email
  • icon warningReport Story
Send Send to Friend Share
  • Post to Your Profile
  • Share via Email
  • Report Story

  Một tuần sau, tôi ra viện.Lý Hoa Thành lái xe chở tôi về "nhà" chúng tôi.Tôi ngồi trên sô pha, đầu còn quấn băng, lạnh lùng nhìn anh ta rót ly nước nóng cho tôi."Tôi đã gặp con bé đó..." Vấn đề, vẫn phải giải quyết thôi...Người Lý Hoa Thành cứng lại, quay nhìn, hối hận và khổ sở vẽ lên trong mắt anh."Anh yêu nó chứ? Nếu thích thì, mang nó về đây... dù sao cũng là đứa con gái trong sạch."Tôi nhắm mắt, không muốn nhìn mắt anh nữa, sợ rằng nếu nhìn, nước mắt sẽ lại chảy ra...Anh trầm ngâm hồi lâu "Vì sao lại nói thế? Em không giận?"Anh bước đến trước tôi, đứng cúi nhìn tôi từ trên cao, tôi còn biết làm gì đây... khóc gào, làm mình làm mẩy, rồi treo cổ tự vẫn?"Em không muốn trở thành gánh nặng cho anh, nếu anh thích, anh cứ đi.""Vì sao? Vì sao em trở nên thờ ơ như thế?" Anh vứt cốc nước trên tay đi, quỳ xuống, gào lên giận dữ.Vì sao? Vì sao? Hỏi thật hay. Tôi thì vì sao ư?Tôi không kìm giữ được sự giận dữ trong lòng mình nữa, tôi đứng dậy, kéo tóc, rít lên sắc nhọn:"Vì sao? Tôi vì sao á? Tôi vì sao mà lại để tôi trở nên như thế này?""Tôi vì sao nhuộm tóc, tôi vì sao đục mười mấy cái lỗ trên tai? Tôi lại vì sao mà ăn mặc cho tôi thành hình người này?"Tôi đầm đìa nước mắt, đau đớn hét lên: "Tôi là vì anh đấy, Lý Hoa Thành, anh hiểu chưa? Vì, Anh, Đấy?""Vì tôi yêu anh, quá yêu anh, không muốn trở thành gánh nặng cho anh... không muốn một mình anh gánh vác trách nhiệm... không muốn làm anh mệt mỏi..."Mềm nhũn người, tôi quỳ sụp xuống đất, khóc lóc, để bao nhiêu nước mắt, sợ hãi, bất bình của từng ấy năm trút xuống trả cho anh.Lý Hoa Thành quỳ trước mặt tôi, gương mặt trống rỗng, rất lâu, anh đột nhiên gào lên một tiếng, đấm thật mạnh vào tường."Anh không hề yêu nó một tí nào, anh chỉ nhớ em... Bông cúc nhỏ, anh nhìn nó, anh tiếc nhớ em năm đó..."Bỗng nhiên, tôi nhìn thấy nước mắt của Thành đang chảy "Anh... rất nhớ... rất nhớ tiếc... em của hồi đó..."Anh bất lực ôm đầu, đau đớn khóc."Chính là anh đã hại em... anh lại... không dám đối mặt với... anh chỉ chạy trốn, càng chạy trốn càng bế tắc..."Đấm xuống nền nhà, như một con mãnh thú điên cuồng, gào thét không ngừng.Tôi khóc, chứng kiến sự bất lực của Lý Hoa Thành... Anh ta cũng có lúc phải khóc.Tôi... cũng lẽ nào không tiếc nhớ... ngày đó, đóa cúc đơn sơ ban đầu thánh thiện?Tôi ôm lấy Thành, nước mắt anh ướt áo tôi, nước mắt tôi rơi lên ngực anh....Tôi biết, chúng tôi đã từng đổ máu cùng nhau, máu chúng tôi đổ xuống quyện lẫn nhau, không phân chia.Giờ đây mới biết, hoá ra không chỉ máu, lệ của chúng tôi cũng đan nhau, cũng trộn vào nhau.Và cũng buồn bực đến thế kết vào nhau, "người đã giang hồ, thân nào còn là của mình đâu" (Nhân tại giang hồ, Thân bất do kỷ)Tôi nghĩ, tôi và anh, đêm nay đã cảm nhận được câu nói được khắc bằng máu và nước mắt đó, biết làm sao khác được, người thì đã giang hồ, nên ta nào còn thuộc về ta...***"Bông cúc nhỏ, đi, đi! Âu Cảnh Dịch, đưa cô ấy đi!" Lý Hoa Thành trở một dao, chắn cho tôi cú chí mạng."Đừng, đừng, Lý Hoa Thành, anh đừng bỏ em..." Tôi dãy dụa, Âu Cảnh Dịch cõng tôi lên, mang theo cả máu, vượt ra ngoài cửa."Âu Cảnh Dịch, bỏ tao xuống! Hoa Thành, Hoa Thành đang ở trong, ở trong kìa."Tôi điên khùng đá, gào, nhưng chỉ có thể đứng nhìn đám người, bóng dao loang loáng bao vây quanh Lý Hoa Thành."Lý, Hoa, Thành"Tiếng thê thiết từ miệng tôi, Lý Hoa Thành nhìn tôi một giây, thân người ngã xuống, máu xối xả."Đại ca!" Âu Cảnh Dịch ngoái lại, gào lên giận dữ, nhưng chỉ biết kéo tôi, chạy, trốn, bạt mạng tháo thân..."Dịch!" ngoài cửa, Hải Hổ dẫn theo một toán người chạy tới, đỡ lấy Âu Cảnh Dịch đang loạng choạng."Đại ca... bên trong... Đi mau." Hắn ngã sấp, nhưng vẫn không quên lấy thân che lên tôi."Đại ca!!!" Hải Hổ rút con dao bổ dưa hấu ra, mắt vằn đỏ xông vào trong, tôi đẩy Âu Cảnh Dịch ra, kéo thằng Béo."Mày trông nó!" Cướp lấy con dao rựa của nó, tôi chạy bổ vào.Lý Hoa Thành! Anh không được phép chết...Có nghe không? Không, được, chết... Anh là sinh mệnh của em. Không nhớ à? Sinh mệnh của em...Tôi gạt được người chắn đường, giữa biển máu tìm Lý Hoa Thành...Nước mắt rớt xuống, tôi thấy Lý Hoa Thành nằm gục giữa vũng máu... Tôi vực anh dậy, ôm lấy anh gào lên."Không cho anh chết! Không cho, không cho! Có nghe thấy không hả?"Tôi cõng anh lên, Hải Hổ chắn cho chúng tôi. "Chị Hai, đi mau"Tôi cõng Lý Hoa Thành lên, nghiến răng, từng bước từng bước cõng anh đi qua địa ngục nhân gian.

Promoted stories

You'll also like

Bông Cúc Nhỏ | Lạc Tâm | FULLWhere stories live. Discover now Log inSign Up

Từ khóa » Bông Cúc Nhỏ Wattpad