Bùi Sim Sim Lời Yêu Muộn Màng - Văn Học Sài Gòn

VHSG- Tình yêu đầu tiên anh không dành riêng em/ nụ hôn anh trao em không là thứ nhất/ em nhận nơi anh trái tim chân thật/ lời yêu muộn màng…/ Ðừng trách em nếu có lúc ghen hờn/ ánh mắt buồn xa vắng…

Sau cơn mưa này

Sau cơn mưa này mình gặp nhau, nhé anh Em lại nói lời nồng nàn xưa hơn trái đất Em yêu anh!

Mỏng mảnh vậy thôi mà em mang nặng nhọc Nỗi nhớ hay cơn giông nghẹn ứ chân trời Chực tức tưởi!

Sau cơn mưa này mình gặp nhau, nhé anh Tia chớp xiên qua số phận chúng mình Đòi phát sáng!

Đất không đủ rộng cho mình trú chân Đời không đủ bao dung cho mình ấm Thì tình yêu chắp cánh

Sau cơn mưa này mình bay lên, nhé anh!

Lời yêu muộn màng

Tình yêu đầu tiên anh không dành riêng em nụ hôn anh trao em không là thứ nhất em nhận nơi anh trái tim chân thật

lời yêu muộn màng…

Ðừng trách em nếu có lúc ghen hờn ánh mắt buồn xa vắng… trái tim trung trinh tươi màu trang giấy trắng biết những gì thiếu vắng đang đợi em!?

Anh đi qua những năm tháng có bình yên? em – nguyên sơ màu nắng đến với tình yêu anh hồn nhiên trong trắng sợ một ngày gặp bão tố cuồng phong

Em thơ ngây run rẩy nép vào anh gửi trao và trông cậy em dâng tặng anh tình yêu nồng cháy và xin nhận nơi anh tình yêu đến muộn màng.

Về bông hoa nở với bình hoa

Chỉ là bông hoa nở với bình hoa Giản đơn thế mà cũng khiêm nhường thế Hương sắc hoa một thì thoáng nhẹ Rực rỡ phút giây để lặng lẽ phai tàn

Và bình hoa như thể vô tình Chẳng nỗi sẻ chia, chẳng niềm an ủi Trước những bông hoa đang rã rời ủ rũ Nỗi niềm nào làm đau nặng cách hoa

Ðem tận cùng đổi lấy phút vinh hoa Chút ngọt ngào dẫu nghìn đời mỏi mòn khắc khoải Nhưng không có bình hoa làm sao hoa đứng nổi Dù phút giây kiêu hãnh trước cuộc đời

Mai xa rồi – căn phòng nhỏ của tôi Vẫn ấm áp chiếc bình hoa với những bông hoa

không còn hương sắc Nếu một ngày anh quay về xa lắc kỷ niệm một thời

Thì hoa và bình ấy sẽ vẫn đợi anh thôi!

Tự cảm

“Biết chẳng thể níu thời gian ở lại” Ta lặng nhìn… ngần ngại lá vàng rơi Giọt nắng chiều cay ướt mắt người Và đêm xuống… chỉ còn ta với cỏ!

Hoang vắng quá điệu nhạc buồn của gió Ðiệp khúc ru một nỗi đau thầm Thôi Dế cứ  “dắt bài thơ đi học” Mặc ta ngồi canh giữ nỗi… lặng câm!

Giờ xa lắm lời yêu Người thoảng lại Bến hẹn xưa – huyền thoại nỗi đợi chờ Hoa lục bình tím gai gợn câu thơ Chìm im ắng… ầu ơ… chiều khản giọng.

Nhà thơ Bùi Sim Sim 

Ảo ảnh

Chẳng có gì, chẳng có gì đâu Ðừng hy vọng, đừng giận hờn như thế Anh như thế… ôi làm sao có thể Cơn giông chiều… ngần ngại cuối trời xa

Suốt đời anh là giấc em mơ Như bảy sắc cầu vồng thoáng hiện Kỳ ảo, lung linh và tan biến Lời thì thầm… chìm loãng thinh không

Thôi anh cứ vô tình. Thôi em cứ bâng khuâng Cứ thảng thốt mỗi ban mai thức giấc Anh viên mãn làm sao anh biết được Cỏ và em thao thức suốt đêm dài

Mưa mưa hoài… Vâng! Mưa có hề chi Em quen đợi, biết rằng anh chẳng đến Ảo – ảnh – anh trong em luôn ẩn hiện Cánh cửa im lìm thăm thẳm nỗi không anh…

Em đợi

Em đợi, nhưng anh đừng đến! Cho em mãi phút bồn chồn Nhớ nhung, ngóng trông, khắc khoải Một mình, một bóng, cô đơn

Em chờ, thôi kệ nghe anh ! Đừng đến cho tim thương nhớ Nắng chiều dùng dằng không ngủ Bâng khuâng mong ngóng một người

Mặc em, đừng đến anh ơi! Cô đơn lòng em trống trải Gió mùa trở mình tê tái Nhận biết tim em chơi vơi

Hôm nay cho đến trọn đời Em đợi, nhưng anh đừng đến…

BÙI SIM SIM

Xem thêm:
  • Những trang viết xúc động và hóm hỉnh tuổi thơ Sài Gòn
  • Tiểu luận của Nguyễn Chí Hoan: Luận đề “Gia đình có bốn chị em gái”
  • Truyện ngắn Hoàng Thanh Hương: Nơi chốn
  • Truyện ngắn Vũ Thị Thanh Hòa: Khuất sau bóng tối
  • Thơ 1-2-3 Lê Tuyết Lan: Quá nhiều người sợ thất nghiệp hơn cả bệnh đau

Từ khóa » Cõi Lặng Bùi Sim Sim