Cà Phê Quán Vắng/ Bài Thơ Hoa Tím/ Một Mình Ghế Đá...

  • Văn Thi Hữu
  • Thơ
  • Thơ Đường Luật
  • Văn
  • Âm Nhạc
  • Ngâm Thơ
  • Hội Hoạ
  • Thư pháp
  • Nhiếp Ảnh
  • Video
  • Góp Nhặt
  • Giới Thiệu
NGUYỄN TƯỜNG HOÀI Cà Phê Quán Vắng Cà phê quán vắng nửa khuya Rưng rưng lệ phố...đầm đìa sương giăng Bâng khuâng giọng hát Minh Hằng Ngàn lau bạt gió ghềnh trăng vọng về Cà phê giọt đắng cà phê Bao nhiêu kỷ niệm vọng về trong ta Bao năm biệt xứ xa nhà Nửa đời lận đận bôn ba quê người Cuộc đời tan hợp đầy vơi Người xưa bạn cũ cuối trời chân mây Tình đầu vụt khỏi tầm tay Chỉ còn nỗi nhớ vơi đầy khôn nguôi Cà phê quán vắng mình tôi Thuốc tàn mấy lượt...nghẹn lời nhớ mong Bài Thơ Hoa Tím Thẫn thờ đi dưới chiều hoang Hoa bằng lăng tím hai hàng rưng rưng Hoa rơi tím cả phố phường Tím tà áo tím con đường em qua Hoa bay tím cả chiều tà Nghe lòng vời vợi xót xa dặm trường Hỏi lòng ai có vấn Vương Chút tình thơ dại xót thương ngày nào Thế rồi ngày tháng qua mau Tình thơ màu tím đi vào lãng quên Cuộc đời chìm nổi lênh đênh Nhắc làm chi nữa thêm phiền người ơi Trải qua vật đổi sao dời Bài thơ hoa tím một thời còn đây Một Mình Ghế Đá Công Viên Công viên ghế đá ngày nào Mười năm mong đợi người sao không về Người đi biền biệt sơn khê Thả bay theo gió lời thề ngày xưa Mười năm hạ nắng thu mưa Hằn lên nỗi nhớ sớm trưa mỏi mòn Mây sầu nhuộm tím hoàng hôn Đèn hiu hắt bóng ngùi cơn phận mình Hàng cây nín gió lặng thinh Cảm thương chiếc lá lìa cảnh chao nghiêng Người đi bỏ lại công viên Ta và ghế đá muộn phiền trăm năm Trở lại chuyên mục của : Nguyễn Tường Hoài

Từ khóa » Bài Thơ Ghế đá Công Viên