Cái Roi Mây Bố Không Đánh Bao Giờ - TKaraoke

    • Trang chủ
    • Thơ mới đăng
    • Thơ xem nhiều
    • Thêm bài thơ
    • Diễn Đàn
    • Lời Nhạc
    • Phần mềm TKaraoke
Menu
  • Trang chủ
  • Thơ mới đăng
  • Thơ xem nhiều
  • Thêm bài thơ
  • Diễn Đàn
  • Lời Nhạc
  • Phần mềm TKaraoke
Guest|Đăng ký| Đăng nhập Poem logo Poem logo

cái roi mây bố không đánh bao giờ

Tác giả: Đoàn Văn Nghiêu Tuổi trẻ vô tư quên ăn, quên sợ Đi học quên bút, vở Một thời chăn trâu tắm truồng Dầm trong nắng trong mưa. Quê hương với bao dòng sông xanh, đỏ Bao dòng đục dòng trong, không dòng nào không ngụp lặn vẫy vùng Những trận giả công đồn hoá thân những anh hùng Nghe náo loạn cả một vùng sông nước. Giữa buổi gặt đồng Đoài bố về bắt được Ra đầu làng bố đứng vẫy tôi Ngoi dưới sông lên mà trán vã mồ hôi Tim như nhịp trống đập loạn chiều sợ hãi. Mẹ vắng nhà bởi đang mùa gặt hái Mong mẹ về để đỡ trận đòn roi Bố nhẹ nhàng: Tắm gội rồi mang sách ra coi Rồi bố vác đòn càn* ra đồng gánh lúa. Bố đi rồi tim tôi như nhảy múa Sách giở ra nhưng lòng nghĩ vu vơ Sẵn bút mực rồi vẽ rồng phượng, viết thơ Thoả nỗi mừng vui, che đậy điều sợ hãi. Tối. Cơm nước xong bố chậm rãi: Mang sách ra học bài! Tôi mừng thầm ngồi ngậm bút, gãi tai Và tự hỏi: Bố có đánh mình không nhỉ? Mới đó mà kẻng ba phòng** đã điểm Bố bảo: Soạn sách bút đi mai sớm đến trường Rồi lên đây nằm sấp xuống giường Tôi hỏi tội ai cho đi dầm mình sông nước. Chiếc cặp tuột khỏi tay, sách văng ra xuôi ngược Tôi nhẩn nha nhặt từng quyển xếp vào Chiếc roi mây giắt trên mái nhà cao Bố rút Ro..ạt, nghe buốt xương lạnh tuỷ. Giường bên mẹ vẫn chưa ngủ Ngồi trong màn lặng lẽ dõi theo Mẹ dục tối: Xin lỗi bố đi con Và mai nhớ đừng leo trèo, bơi lội. Tôi nằm úp mặt xuống gối Hai tay rối rít che mông Nước mắt chảy ròng ròng Bố bảo: Đã đánh đâu mà khóc. Rồi bố vụt mạnh roi xuống giường, nghe nhói lên trong óc Nay cho nợ đòn mai cấm được tắm sông Cấm leo trèo, con nhớ hay không Nếu tái phạm lần sau đừng có trách. Bố lặng lẽ đi ra gài roi mây lên mái nhà Giường bên mẹ thở phào nhẹ nhõm Suốt cả tuổi thơ tôi bố không đánh roi nào Nay khôn lớn trưởng thành, nhìn roi mây xưa vẫn y nguyên nỗi sợ. Chiếc roi mây để một đời tôi nhớ Như báu vật cuộc đời bố dạy lớn, khôn Nay qua muôn dặm hải hồ đến rừng thẳm thâm sơn Luôn vững bước bởi thấu tình Phụ tử. 07.09.06
info poem link share poem Thêm vào danh sách bài thơ yêu thích
Bài này đã được xem 4531 lần
Người đăng: Trung Thạch
Hình 1 | 2 | 3 | 4

Ý kiến bạn đọc

Xem bai tho nay dung Tieng Viet khong dau
Copyright © 2008-2026 T Software Solutions LLC. All rights reserved.
  • Advertising
  • |
  • Privacy Notice
  • |
  • Contact Us
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
--Tìm tất cả-- Tìm Lời Tựa Tìm Lời thơ Tìm Tác giả
Tìm kiếm

Từ khóa » Cái Roi Mây