Cái Tên Khắc Sâu Trong Tim Người – Your Name Engraved Herein
Có thể bạn quan tâm
Tôi đã cực kỳ muốn xem bộ phim này kể từ lúc nó ra trailer và OST, đủ buồn đủ ngược. Một bộ phim đề tài đồng tính của Đài Loan, diễn xuất đảm bảo, nội dung đảm bảo, nhạc phim cũng đảm bảo, sao có thể bỏ qua cơ chứ? Kể cả có những ý kiến chê bai ngay từ khi phim mới ra, tôi cũng vẫn muốn thử thưởng thức bộ phim này. Đến hôm nay có cả hai bản vietsub ver chiếu rạp và ver Netflix, tôi đã dành thời gian xem hết. Không biết tại sao nước mắt cứ rơi. Công nhận là tính triết lý nhân văn sâu sắc như phim Đài Loan thường có, nhưng nó buồn quá. Không phải là dạng ngược gay gắt ngược thê thảm, mà là kiểu ngược giằng xé cắn nuốt từng cảm quan. Sự nuối tiếc xen chút hụt hẫng, những rung động, những cảm xúc mà nhân vật mang lại đã tạo nên một ấn tượng khó phai nhòa. Cái tên khắc sâu trong tim, thật sự là khắc cốt ghi tâm, thật sự là một lần và vĩnh viễn suốt đời.

Bối cảnh bộ phim diễn ra tại Đài Loan năm 1987, chấm dứt tình trạng thiết quân luật, đồng thời, trường học mà Trương Gia Hán cùng Vương Bá Đức (Birdy) chuyển từ trường nam sinh thành trường có cả nam lẫn nữ. Năm 1987 là thời gian bắt đầu mở cửa cải cách, nhưng bản chất cổ hủ bảo thủ vẫn còn. Trọng nam khinh nữ, kỳ thị đồng tính, xã hội bấy giờ là vậy. Tuy nhiên, Trương Gia Hán lại bị hấp dẫn bởi sự điên cuồng phóng khoáng của người bạn thân Vương Bá Đức, Trương Gia Hán lại yêu Birdy. Cái sự đau đớn dằn vặt hiện rõ mồn một trong mắt anh, giống như đóa hoa lửa rực rỡ mà bi thương, đốt cháy lòng người. Cũng biết đồng tính sẽ bị bắt nạt, sẽ bị bạo hành, sẽ không sống nổi trong xã hội ấy, nhưng Trương Gia Hán chưa bao giờ quay đầu lại. Anh như con đom đóm lao đầu về phía trước, bất chấp kết cục có thể là cháy rụi, tan xương nát thịt. Trương Gia Hán chưa bao giờ sợ, có lẽ anh đã từng lo lắng, nhưng phần nhiều là sợ mọi chuyện ảnh hưởng xấu đến Birdy. Chỉ cần liên quan đến Birdy, Trương Gia Hán luôn rất dũng cảm, rất kiên định. Song Birdy lại là người đẩy anh ra, là người hết lần này đến lần khác tổn thương anh, tổn thương bản thân. Chỉ có tình yêu của họ vẫn vẹn nguyên như cũ, trường tồn với thời gian, để đến khi gặp lại vào 30 năm sau, họ vẫn yêu đối phương rất nhiều.
Birdy có yêu Trương Gia Hán không? Có, đương nhiên là có. Ngay từ đầu phim, chi tiết hai người họ lén nhìn nhau đã thể hiện được rằng, đây vốn không phải là Trương Gia Hán đơn phương. Birdy cũng yêu anh như cái cách anh yêu hắn vậy. Hai người quá hiểu nhau để biết đối phương đang nghĩ gì, và Trương Gia Hán có vẻ cũng không muốn giấu giếm Birdy. Tình yêu trong mắt anh như tràn cả ra ngoài, chỉ có mù mới không nhìn ra anh yêu hắn. Tuy nhiên, cách họ hy sinh vì đối phương lại khác nhau. Dính đến Birdy, Trương Gia Hán sẽ mạnh mẽ, sẽ lao vào đỡ ghế cho hắn, sẽ điên cuồng suýt come out ngay trước mặt bố mẹ. Song, liên quan đến Trương Gia Hán, Birdy lại yếu đuối và nhạy cảm. Bề ngoài hắn như là người không bị ảnh hưởng bởi cái nhìn của người khác, nhưng thực tế hắn luôn để tâm và sợ đối mặt với bản thân và xung quanh. Hắn cho rằng, nếu có thể trở về được bình thường, thì đó mới là tốt nhất với mình và Trương Gia Hán. Hắn dùng mọi cách đẩy anh ra xa, hẹn hò, có bạn gái, vừa thể hiện tình cảm với bạn gái vừa chú ý đến vẻ mặt anh. Hắn còn muốn giới thiệu cho anh một cô gái tốt, giúp anh có thể đi đúng hướng. Trong tất cả các cách hy sinh vì tình yêu, tôi ghét nhất cách này, liều mạng rạch lên những vết thương trên trái tim của chính mình và người mình yêu, vô cùng ích kỷ. Những kẻ dùng phương pháp này chưa bao giờ nghĩ cho người mình yêu cả. Song cũng phải nhìn lại cái bối cảnh xã hội thời đó, đồng tính luyến ái là “bệnh”, là cấm kỵ, nó khác thời nay nhiều lắm. Nếu họ bày tỏ với nhau, lưỡng tình tương duyệt, thì cái chờ đón họ là gì? Không ai biết, và Birdy không dám đặt cược. Cái giá phải trả quá lớn, với cả hắn và Trương Gia Hán. Tôi không cho rằng Birdy hèn nhát, nhưng quả thật Trương Gia Hán đã can đảm hơn Birdy. Kể cả vào 30 năm sau, vẫn luôn là Trương Gia Hán chủ động hơn.
Tôi xem bản chiếu rạp trước, cắt ghép khá khác so với bản Netflix, ban đầu còn làm tôi có cảm giác Birdy không yêu Trương Gia Hán nhiều đến thế, cho tới phân đoạn trong buồng tắm. Cảnh quay đó dồn nén rất nhiều cảm xúc. Họ trao nhau nụ hôn đẫm nước mắt, họ ôm nhau, họ khóc, và ba lần nói xin lỗi của Birdy, tất cả chỉ là khởi đầu của một tương lai chia ly. Xin lỗi vì khiến cậu chọn con đường này, xin lỗi vì không thể công khai đáp lại tình cảm ấy, xin lỗi vì đã đang và sẽ tổn thương cậu. Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi. Hóa ra nỗi đau Birdy phải chịu chẳng kém Trương Gia Hán là bao. Có điều bộ phim tập trung lấy góc nhìn của Trương Gia Hán là chính, nên sự dằn vặt nội tâm của anh được khắc họa rõ hơn Birdy. Ngoài ra, còn một phân cảnh khác mà tôi rất thích, đó là đoạn Trương Gia Hán đội mưa chạy tới bốt điện thoại công cộng, bật cho Birdy nghe bài hát mình sáng tác. Cả hai đã khóc rất nhiều. Chính Birdy cũng đã ngã gục. Họ biết đối mặt với họ là gì, họ biết tình yêu này đành bất đắc dĩ vùi sâu vào cát bụi thời gian.
Ngô Nhược Phi, Ban Ban, là người con gái Birdy đã hẹn hò thời cấp ba. Bị nhà trường phát hiện, Birdy bị quản chế nghiêm ngặt, còn Ban Ban bị đuổi học. Cưới Ban Ban và có một đứa con, có lẽ là cách Birdy bù đắp cho cô gái này. Đồng thời, đây là cách Birdy tự thôi miên bản thân quên đi Trương Gia Hán. 30 năm trời không được sống đúng bản chất của mình, đây là lựa chọn của Birdy, nhưng rốt cuộc hắn vẫn đáng thương nhiều hơn đáng trách. Suốt quãng đời thanh xuân, Trương Gia Hán rất đáng thương, song cuối cùng anh lại tự do thoải mái hơn Birdy. Mãi đến lúc ly hôn, Birdy mới có thể có sự tự tại của riêng mình. Bởi thế nên Trương Gia Hán đã hỏi Birdy rằng, sau 30 năm liệu hắn đã có thể hét lên sự thật được chưa. Ở thời đại ngày nay, nhất định tôi sẽ mắng chửi kẻ giấu tính hướng rồi hại con gái nhà người ta, nhưng đặt vào bối cảnh xưa, tôi lại không nói nên lời. Chính Ban Ban cũng nhìn ra tình cảm của Birdy, mà vẫn cố chấp muốn thử “thay đổi” Birdy thôi. Ai trong bộ phim này đều phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình, cả Ban Ban và Birdy cũng vậy. Mỗi người trong họ vừa thông minh lại vừa ngốc nghếch, vì cái bối cảnh lúc đó thật sự quá khắc nghiệt…
Trương Gia Hán biết tình cảm của Birdy dành cho mình, rất hiểu và thông cảm cho Birdy, nên cuối cùng anh cũng chẳng hận Birdy nổi. Thay vào đó, anh luôn gìn giữ những kỷ niệm và hồi ức về đối phương. Sau 30 năm, anh vẫn đi tìm Birdy, kiên trì và bền bỉ kiếm tìm hạnh phúc, “Cậu cảm thấy tôi sẽ từ bỏ tình cảm dành cho cậu? Sao có thể chứ? Có dễ dàng như thế không?” Khung cảnh họ gặp mặt thật sự có chút bùi ngùi xót xa. 30 năm sau, Birdy thừa nhận: “Thực sự lúc đó tôi đã rất yêu cậu”, là một lời khẳng định cho tình yêu của quá khứ. Và tấm ảnh Trương Gia Hán mà hắn vẫn luôn giữ trong ví, là một lời khẳng định cho tình yêu ở hiện tại. Chính hắn là người đã nói WANAN trước, cũng là người nói cuối cùng. WANAN, chúc ngủ ngon, cũng là wo ai ni ai ni, tôi yêu cậu yêu cậu. Để ý kỹ là sẽ nhận ra Birdy nhấn mạnh ở chữ này, nhất là từ WANAN đầu tiên. Tôi chỉ hơi tiếc khi lần này, hắn không phải là người chủ động bước về phía Trương Gia Hán. Đúng là hắn gọi Trương Gia Hán trước, cũng là người đủ dũng khí nhắc đến tình cảm đầy nuối tiếc của họ trước, nhưng nếu Trương Gia Hán không đuổi theo hắn thì sao? Nếu họ tạm biệt nhau, một người lên gác và một người tiếp tục đi bộ về khách sạn, hai người hai hướng? Liệu sau đó họ còn liên lạc không, hay là lại đi lướt qua đời nhau lần nữa? Tôi không rõ, cũng không muốn đoán nhiều, vì Trương Gia Hán đã thực sự đuổi theo Birdy. Dù hơi hẫng với chi tiết này, song phải thừa nhận nó đúng với tính cách được xây dựng và phát triển của nhân vật. Nếu không có đoạn đuổi theo, bộ phim sẽ đúng là kết OE khi hai bên gặp mặt và cùng độc thân. Nhưng bởi có đoạn cuối đó, hy vọng về tương lai HE được nhen nhóm.
Linh hồn của đối phương đã in sâu vào máu thịt, thời gian không thể làm tình yêu ấy phai nhạt. Nó biến tình yêu này thành một thứ tình cảm ăn sâu bén rễ vào trái tim. Có thể là thói quen, có thể là tình tri kỷ tri âm, có thể là tình yêu lúc tuổi già, bình bình đạm đạm… Dù sao chăng nữa, đó vẫn là một kiểu tình yêu, một thứ tình cảm quý giá và đáng trân trọng. Trái tim họ vẫn có nhau, vẫn thuộc về nhau. Vậy là đủ. Hương vị có chút ngọt, dẫu vẫn có thể nếm được vị chua xót, cay đắng trong đó. Hình ảnh niên thiếu của họ vừa đi vừa hát càng nhấn mạnh thời thanh xuân lỡ dở đáng tiếc. Họ mất cả thanh xuân để tìm về nhau. Rõ ràng là kết OE/HE mà lưu lại nhiều day dứt như vậy… Đây là điểm xuất sắc của điện ảnh Đài Loan. Nghĩ kỹ thì bộ phim không dành cho mọi người, vì sẽ có người không hiểu, có người thấy hụt hẫng, gu mỗi người mỗi khác, trải nghiệm cuộc sống cũng khác biệt. Tuy nhiên, chắc chắn những ai từng phải gánh chịu sự kỳ thị của xã hội, nhất là thế hệ trước, sẽ tìm được bản thân trong bộ phim này. Nó chạm được đến trái tim, khiến con người ta không thể ngừng suy nghĩ về những điều được gửi gắm trong đó.
Cái tên khắc sâu trong tim tôi
Khiến thời gian bị lãng quên
Vậy nên đã nói dối được một lần thì là cả một đời
Từng ngoan cố đương đầu với thế giới
Cảm thấy hít thở cũng là xa xỉ
Nếu như có lần sau, tôi vẫn sẽ yêu thêm lần nữa
Tên của người khắc sâu trong tim tôi
Người bị vùi chôn ở nơi phủ đầy bụi
Nếu không làm như vậy, thì làm sao tôi sống được trên đời này đây?
Tôi sống ở nơi thành phố có ánh đèn neon
Nắm trong tay địa chỉ hướng về thiên đường
Người có thể bay lượn, nhưng tôi chỉ có thể dừng lại
…
Cái tên khắc sâu trong trái tim tôi
Khiến thời gian bị lãng quên
Nếu đã quyết định yêu một lần thì sẽ là cả một đời người
Hy vọng rằng thế giới này hãy đứng yên lại
Để nỗi nhớ không trở nên quá xa xỉ
Nếu như có lần sau, tôi vẫn sẽ yêu thêm lần nữa
Tên của người khắc sâu trong tim tôi
Người lẩn trốn giữa cát bụi mờ mịt
Nếu không như thế, thì tôi làm sao có thể sống tiếp quãng đời còn lại
Tôi sống ở nơi thành phố nhớ về người
Giữ trong tay chìa khóa bay về phía bầu trời
Người cứ tiếp tục bay lượn, còn có tôi luôn kiên trì vì người.
Nước phim thật sự rất đẹp, quá khứ và hiện tại, đầu và cuối, cả những cảnh cắt riêng cho bài nhạc cuối phim cũng đều mỹ mãn. Diễn xuất rất tuyệt. Tằng Kính Hoa và Trần Hạo Sâm đều là diễn viên mới, nhưng lột tả cảm xúc nội tâm nhân vật khá tốt. Yêu mà không được, cầu mà không đến, thể hiện trọn vẹn qua ánh mắt hai người. Đặc biệt là Trần Hạo Sâm, thật sự như là một Trương Gia Hán đích thực. Phân cảnh đẩy cảm xúc lên cao trào cực kỳ rung động, tôi có thể cảm nhận được nỗi đau của Trương Gia Hán. Các nhân vật phụ đều tròn vai. Nhạc phim thì xuất sắc khỏi bàn, chỉ mới nghe nhạc và xem trailer là tôi đã khóc rồi. Bộ phim còn sử dụng kèn, nghe da diết não nề, phù hợp với những phân đoạn deep buồn. Kịch bản ổn, tuy rằng cảm giác đoạn kết hơi hẫng, nhưng tôi đã vô cùng thưởng thức cả bộ phim. Nó khiến tôi rơi nước mắt và suy nghĩ rất nhiều, thế là đủ.
Tổng thể, tôi đánh giá khá cao tác phẩm này. Nhưng nên xem cả hai bản chiếu rạp và Netflix, và phải nghiền ngẫm từng chi tiết để thấm được cái ý nghĩa cũng như triết lý ẩn sau nó.

P/S: Xem đến cuối vẫn chưa rõ ai top ai bot, chắc hỗ? Chứ có vẻ cái suy nghĩ cp ban đầu của tôi bị sai…
Share this:
- X
Từ khóa » Khắc Sâu Vào ánh Mắt Yêu Manhua
-
Truyện Tranh Khắc Sâu Vào Ánh Mắt Chap 34 - TruyenTranh8
-
Truyện Tranh Khắc Sâu Vào Ánh Mắt Chap 40 - TruyenTranh8
-
Khắc Sâu Vào Ánh Mắt Chap 26 Truyen Tranh - MangaXY
-
[TOPIC] Một Tựa Truyện Tranh BL Bạn Mong Muốn được Mua Bản ...
-
Bông Cúc Nhỏ - Khắc Sâu Vào Ánh Mắt - Chap 11 Tôi Nghĩ Về...
-
Khắc Sâu Vào Ánh Mắt Chap 0 Truyen Tranh - MangaXY
-
Sách Cái Tên Khắc Sâu Trong Tim Người DiFer | Shopee Việt Nam
-
HTDNACT13b - MangaDM
-
[Truyện Tranh]Ma Nữ Mang Giày Cao Gót - Truyen2U .Net
-
Người Dấu Yêu - Chương - 378 - Truyện Hay
-
Chương 11: Giấc Mộng Trở Thành Sự Thật… Hương Vị Tuyệt đối ...
-
NHÂN TỔ: Chap 416 - - Shop Truyện Tranh
-
Chúng Tôi Ở Chung Nhà [Tới Chapter 60] Tiếng Việt - TruyenQQ