[Cảm Nhận] Sơn Hà Lệnh - Chỉ Thủy
Có thể bạn quan tâm
[Cảm Nhận] Đôi lời về bộ phim «Sơn Hà Lệnh» tháng 02-2021

Nguyên tác: Priest
Thể loại: Giang hồ, báo thù…
Tình trạng: HOÀN 36 Tập phim + 1 phiên ngoại
Website: Youku độc quyền phát hành
Vai chính: Chu Tử Thư(A Nhứ) x Ôn Khách Hành┃Phối hợp: Trương Thành Lĩnh, Cố Tương…
[Sơn Hà Lệnh] – bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết [Thiên Nhai Khách] của tác giả Priest viết năm 2010. Phim dài 36 tập, kết SE, cộng thêm phiên ngoại làm trò 7p nhưng thực ra tầm 2p nữa là coi như HE. HE mà kiểu rặt rẹo cho có, góp thêm nhằm thỏa mãn + bòn rút ít đồng từ fan phim vậy. 😅
Nam chính Chu Tử Thu, y là thủ lĩnh của Thiên Song – một tổ chức sát thủ nghiêm ngặt dưới tay Tấn Vương – ông vua không ngai Tây Bắc đang mưu đồ với hoàng vị. Tổ chức Thiên Song được mạnh danh là “có vào không có ra”, “đệ nhất chó săn của Tấn Vương”, “Thế lực kinh khủng chốn Tây Bắc”, vân vân… là do y mang theo 80 đệ tử của Tứ Quý Sơn Trang đến nương nhờ Tấn vương mà lập nên. 10 năm trôi qua, 80 người theo y không còn một ai sống sót, thậm chí còn có người bị y chính tay ghim lên 7 cây đinh ma quỷ rồi vứt bỏ. Một đời tung hoành không tiếc khom lưng cúi đầu vì hoài bão niên thiếu, vì che chở cho 80 đệ tử của sơn trang, y dần nhận ra cuộc sống hiên tại cực kỳ vô nghĩa và sai trái, mà những hoài bão thuở niên thiếu dường như đang cười nhạo y bấy lâu nay si tâm vọng tưởng, dã tràng xe cát. Vậy nên y chọn cách nhận lấy 7 cây đinh ma quỷ do chính tay mình tạo ra, ôm một thân thương tàn đi truy cầu khao khát của chính bản thân mình vào 3 năm cuối đời ngắn ngủi.

Chuyện sẽ chẳng có gì hấp dẫn ta theo dõi, nếu như y không sơ ngộ Ôn Khách Hành, tri kỷ cả đời này của y cũng là vị nam chính còn lại, để rồi từ tâm tồn tử chí lại bùng lên ham muốn sống sót mãnh liệt, mãnh liệt đến mức gọt dũa bớt gai góc và u ám trên người y. Lãnh đạo Thiên Song đáng gờm trong mắt thế nhân trở thành một hiệp khách ôn hòa nhẫn nại bao dung với vô số khiêu chiến đến từ Ôn Khách Hành, từ đứa trẻ đáng thương Trương Thành Lĩnh thậm chí từ một vị tiền bối Cổ Tăng kỳ quái sống lâu hơn rùa Diệp Bạch Y. Khi luôn nghĩ chỉ còn sống được 2 3 năm này, y một lòng muốn dốc hết tâm tư bồi dưỡng tên đồ đệ duy nhất không tiền đồ Trương Thàng Lĩnh, thậm chí đối phó mồm mép qua hoa hay hòa hảo với Ôn Khách Hành để sống qua ngày, như một bằng hữu bình thường, chứ không định xem hắn là tri kỷ, bởi vì có khốn nạn đến đâu cũng không thể trở thành niềm tin chỗ dựa của một người rồi đột ngột ra đi, trừ phi y không phải người.
Cố tình là, Ôn Khách Hành này dường như trời sinh mạch não khác người bình thường. Y vốn dịch dung thành bộ dáng ghê tởm, hắn còn không biết ngượng mồm liên tục khen y cốt cách thanh tao người đầy tiên khí, giọng điệu vừa vô lại vừa ngả ngớn luôn khiến y hận không thể giết người chôn xác.

Trong phim có một câu thoại kinh điển “liệt nữ sợ triền lang” do chính tên mặt dày Ôn Khách Hành ấy lan truyền, dạy hư sang cả đồ đệ y. Để rồi không biết từ khi nào một lời thành sấm, cả hai cùng nhau vào sinh ra tử, dần dần sinh ra một loại cảm giác nương tựa lẫn nhau giữa hồng trần mù mịt này. Chưa kể tiểu đồ đệ không tiền đồ bên cạnh hệt như Cửu Tiêu sư đệ, người mà y vô cùng có lỗi. Bởi vậy y kiên nhẫn, bao dung, dành tất cả những thứ mà ngày xưa chưa kịp dùng với Cửu Tiêu, nuôi dạy đồ đệ Trương Thành Lĩnh, còn có chậm rãi tiếp nhận vị bằng hữu mạch não có vấn đề Ôn Khách Hành. Người Chu Tử Thư tiếp nhận, tự nhiên sẽ được y đặt trong lòng, y luôn luôn muốn sửa sai đường đi của Ôn Khách Hành, hai bên bất đồng quan điểm vài lượt, tán tán tụ tụ chả khác gì người yêu giận nhau, rốt cuộc Chu Tử Thư sáng tỏ thân phận của Ôn Khách Hành, hay phải gọi gã là nhị sư đệ của y, xếp trên Cửu Tiêu. Thân sơ hiện rõ, dĩ nhiên Chu Tử Thư càng thêm nhẫn nại càng thêm bao dung gã, mặc gã bày trò mặc gã làm càn, muốn cùng gã báo thù cho đôi phu phụ một đời hành thiện tích đức Chân gia, hay chính là cha của Ôn Khách Hành.

Giang hồ tranh đấu, bảo khố tàng kim, ai nấy rục rịch truy tìm chìa khóa bảo khố mà đầu rơi máu chảy, thân đầu hai nơi, khắp võ lâm chướng khí mù mịt. Ôn Khách Hành buộc phải trở về quỷ cốc trừ phản đồ, chặn đánh võ lâm chính đạo. Chu Tử Thư đến kịp sóng vai cùng hắn, đã mang theo quyết tâm sống chết cùng tri kỷ là hắn, nhưng biến số duy nhất lại chính là đồ đệ y dốc lòng bồi dưỡng nên, một cây ám tiêu, khiến cho tri kỷ của y rơi xuống vực sâu. Chu Tử Thư tuẫn tình nhảy theo, nhưng không, y được ba ba vạn năm Diệp Bạch Y kéo lên. Y vẫn sống, chỉ là khi tỉnh giấc, thấy bản thân vẫn đang ở khách điếm quen thuộc nọ thì không nhịn được thở phào vì nghĩ tất cả chỉ là mơ, để rồi lời của nhân sĩ giang hồ ngồi trong quán như muốn đập nát si tâm vọng tưởng nhen nhúm trong lòng y. Ôn Khách Hành chết rồi, chết tốt lắm, hả lòng hả dạ biết bao!

Chu Tử Thư lúc này chỉ hận không thể giết sạch bọn võ lâm chính phái treo một mồm giả dối, không nghe lời bằng hữu ngăn cản mà rút hết 7 cây đinh trên người ra, nội lực sẽ khôi phục đến thời kỳ y toàn thịnh nhưng chỉ có thể leo lắt trên thế gian thêm vài ngày – đủ để y báo thù cho tri kỷ, thành toàn cho ước nguyện của hắn.
Thế nhưng vạn vạn không thể ngờ rằng, ngay lúc y sắp cùng đám chính đạo giả dối chém giết thì Ôn Khách Hành xuất hiện, chứng minh rằng mọi việc xảy ra ngày hôm đó, từ bị dồn ép trọng thương đến việc trúng một mũi tên của đồ đệ y – thứ chính tay y làm cho nó, đều chỉ là một cái bẫy mà Ôn Khách Hành, đồ đệ của y, cùng với vài nhân sĩ chính nghĩa thực sự bày ra, chỉ duy nhất y – người xưng là tri kỷ của hắn, là sư huynh của hắn một hai không hề hay biết.

Tôi tự hỏi lúc đó A Nhứ mang tâm tình gì? Vui mừng vì Ôn Khách Hành chưa chết? Tức giận vì hắn giấu mình chuyện quan trọng như vậy? Buồn đau vì quỹ thời gian ngắn ngủi mấy ngày còn lại mà Tam Thu Đinh tặng cho, hay là… Chết lặng vì những đau thương mất mát thống khổ tưởng như dày vò y vô cùng tận khi mất đi tri kỷ đó thực ra đều vì hắn lên kế hoạch gài bẫy kẻ thù mà không hề cho y hay biết? Tựa như một trò đùa nhẹ nhàng ngày cá tháng tư giữa hai người bạn vậy, lo lắng tức giận hồi hộp một tí là qua, cả hai sẽ lại như lúc đầu, hắn vẫn vô tâm vô phế trêu chọc y qua ngày, y vẫn bao dung nhẫn nại hắn như đệ đệ cũng như tri kỷ? Phải vậy không? Nhưng mà, trò đùa nhỏ này được trả giá bằng bất kham điên cuồng của Chu Tử Thư, bằng… Tuổi thọ của bản thân y!
Người tri kỷ kia của y những tưởng sự cố lần này nhỏ không đáng nói, không qua mấy ngày người kia sẽ nguôi giận thôi, cùng lắm mắng gã hai câu đánh gã mấy cái thế là xong, hoàn toàn không hiểu rằng tri kỷ mà gã nhận định, người gã hao tâm tổn phế làm đủ trò để kéo gần khoảng cách kia, lại phải sắp sửa ra đi, chỉ vì cái gọi là “vì tốt cho y” mà gã tâm niệm.

Vì tốt cho y, lo lắng cho y nên không nói ra kế hoạch giả chết của gã, liệu gã có biết y ôm tâm tình gì khi thiêu rụi căn nhà tranh có thi thể gã hay không? Liệu gã có biết cái cảm giác cả thế giới đều hiểu, duy mình y mông muội về chính tri kỷ của mình hay không? Liệu gã có biết mình sai ở đâu không? Lúc gã trúng ám tiễn của đồ đệ y mà rơi vực, gã có từng nghĩ qua y và đồ đệ sẽ nhìn mặt nhau như thế nào không?
Từ cổ chí kim, lý do “vì tốt cho ngươi” luôn là lý do lố bịch nhất, thảm hại nhất ấy thế mà lại được dùng nhiều nhất. Luôn có một người âm thầm hy sinh không điều kiện, phải chăng muốn người còn lại hồ đồ mà sống qua một đời? Sao gã không nghĩ tới y sẽ tự kết kiễu sau khi thiêu xác gã? Thậm chí y sẽ vì báo thù cho gã mà đồng quy vu tận với kẻ thù mặc cho trên người ghim nặng Thất Khiếu Tam Thu Đinh? Vì sao không cho y an tâm bằng cách nhờ người truyền tin? Vì sao không dùng đến tiểu đồ đệ vốn cũng cùng gã bày mưu nói rõ tất cả cho y?

Chỉ vì 4 chữ “vì tốt cho ngươi”, nhưng rốt cuộc che dấu một người như trọng tình nghĩa như Chu Tử Thư là hành động ngu dốt đến nhường nào? Có lẽ hắn cũng không biết, hoặc là, hắn chưa từng nghĩ đến. Lão Ôn à, sao ngươi không tự vấn ngược lại bản thân mình, nếu như ngươi sắp chết nhưng lại có hy vọng sống tiếp, có thể cùng tri âm tri kỷ sớm tối cận kề, hy vọng ngập tràn về ngày mai là thế, giả như có thể chết cùng nhau cũng nguyện không hối không oán, vậy mà tri kỷ của ngươi rơi xuống vực, đến khi ngươi tìm được thì xác người đã lạnh, ngươi sẽ có cảm giác gì? Ngươi lại mang tâm tình gì mà thiêu cháy gian nhà chứa thi thể tri kỷ chứ quyết không để kẻ khác làm nhục? Đến tiễn đưa tri kỷ tử tế, bái tế lập mộ còn không được làm, vậy ngươi sẽ mang tâm tình gì mà sống tiếp? Là “cố gắng sống thêm phần người ấy, một năm cũng được mà 10 năm cũng thế”, hay là bị thù hận che mờ hai mắt mà quyết sống mái một trận báo thù cho tri kỷ của mình??
Cuối phim, Chu Tử Thư lựa chọn tuẫn thân vì đạo, ngăn chủ cũ của mình mở bảo khố, không muốn dấy thêm tinh phong huyết vũ trong võ lâm, thì ngay lúc này Ôn Khách Hành xuất hiện, bản thân gã được truyền thừa phương pháp cứu sống Chu Tử Thư, lấy mệnh hoán mệnh.

Lại một lần nữa khiến Chu Tử Thư cảm thụ khoảnh khắc tri kỷ ở trước mặt mình, đưa tay ra là có thể chạm vào, lại chết dần chết mòn, mà mạng của y, là hắn cho. Không phải y chết, là hắn đổi mạng cho y, người chết là hắn. Ôn Khách Hành sử dụng tâm pháp thiên nhân hợp nhất để cứu Chu Tử Thư, cho nên y từ nay về sao trường sinh bất lão, càng không thể rời đỉnh núi băng tuyết này hay uống đồ nóng, ăn thức ăn phàm tục, y dường như trở thành tiên nhân chân chính, ở nơi cực lạnh, ăn tuyết uống băng mà tồn tại.
Tôi lại muốn hỏi Lão Ôn, tri kỷ của ngươi ở trước mặt ngươi, trong tầm mắt của ngươi mà rời nhân thế hai lần, ngươi sẽ có cảm giác gì? Ngươi có muốn sống nữa không, khi một người vì ngươi lo nóng lạnh, lo no đói, lại hiểu lòng ngươi muốn đón nhận ngươi, không còn nữa?
Nhưng mà ngươi lại không thể tự sát, bởi vì mạng ngươi, là người ấy cho. Ngươi chỉ có thể cô độc trong suốt quãng thời gian dài đằng đẵng, vô cùng vô tận ấy, lủi thủi một mình, ăn tuyết uống đá, không một ai bên cạnh, không một nhịp tim đập, không một hơi ấm người…

Ngươi sẽ làm gì đây? Chờ qua mấy trăm năm xuống núi, gặp phải một đôi tri kỷ bất hạnh hệt như ngươi và người ấy bây giờ, dốc lòng truyền hết tâm pháp thành toàn cho họ, bản thân thỏa mãn bước vào nhân sinh ngũ suy lại không ngừng tự an ủi mình là ta làm đúng, ta sắp đợi được đến ngày gặp lại tri kỷ rồi, ta không lãng phí sinh mạng mà trao nó cho người có duyên, có phải vậy không? Cũng giống như những gì Diệp Bạch Y đang làm?

Tim ngươi làm bằng máu thịt hay là kim cương huyền thiết? Ngươi cho rằng ngươi chết đổi cho y một mạng trường cửu, một đời cô độc là đúng hay sai? Là thương y hay hận không thể băm vằm y ra? Kỳ thật có đôi khi đương trường băm vằm một người ra còn hơn ép người đó sống như cái xác không hồn ngày qua ngày, năm qua năm… Không, y thậm chí còn không dám điên, cứ nghĩ tới mạng y là của ngươi đổi, y đến điên còn không dám.
Là ngươi chủ động xen vào cuộc sống của y, lôi y về phía phồn hoa tươi đẹp, từng chút một bồi đắp hy vọng về ngày mai cho y, một ngày mai có tri kỷ là ngươi, cùng với tiểu đồ đệ Thành Lĩnh, mỗi ngày tự do tự tại mà sống, lại trùng tu Tứ Quý Sơn Trang rồi thu nạp thêm đồ đệ, từ đây gây dựng lại một mảnh trời kiêu ngạo. Ngươi và y cứ thế bầu bạn sớm chiều, sinh tử có nhau…


Cũng là ngươi tự mình quyết định thay y mọi chuyện, gắn mác “vì tốt cho ngươi” mà hung hăng dày vò cảm xúc của y, sau cùng còn buộc y phải cô độc vĩnh viễn.
Bản tâm pháp thiên nhân hợp nhất kia ngươi rõ ràng biết sẽ đổi mạng mình cho y, ngươi lại thản nhiên ép y thừa nhận công pháp đó, để rồi khi y tỉnh lại, trở nên bất tử, thì ngươi buông tay lìa trần?
Nếu như, Cổ Tăng tiền bối không có biện pháp, nếu như tri kỷ của ngươi không tìm ra cách khiến ngươi tỉnh lại, xin hỏi ngươi có thương xót phần nào cho vị tri kỷ – “ánh sáng” ngươi một đời theo đuổi hay không?
Cho nên, cuối phim biên kịch ghép 2 3 phút ngắn ngủn vào tỏ vẻ rằng Ôn Khách Hành chưa chết, hai người họ từ nay đóng cửa lánh đời sớm tối chỉ biết nhau, duy sinh vô tử, duy hỉ vô bi, thực chất là đang cười nhạo trí thông minh của mọi người hay là đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp cho Chu Tử Thư chưa đủ bất hạnh đây? Trong khi chỉ cần một liều Túy Sinh Mộng Tử là có thể giải quyết tất cả.

Nhưng xét đến cùng, thỏa nguyện vọng của người hâm mộ vẫn là trên hết, cho dù có gượng gạo, có xem nhẹ mọi cung bậc cảm xúc của A Nhứ như thế nào đi nữa cũng đành cho qua. A Nhứ y dường như chịu đủ đả kích về tinh thần quá rồi, khi giận dữ điên cuồng hối hận tuyệt vọng ập đến, y chưa kịp tiêu hóa chúng nó đã phải cương quyết ép xuống tất cả mà gắng gượng bao dung tri kỷ đến cùng dù là ngoài mặt hay trong lòng, thì đến nổi giận y dường như cũng lười biểu hiện, hóa thân thành vị phật hiền lành chỉ biểt dung thứ và bao bọc đối phương.

Với tôi, A Nhứ bất hạnh này sẽ chỉ là một A Nhứ của thế giới song song với A Nhứ mà tôi tâm niệm. Đều là A Nhứ, tôi chỉ mong anh mãn nguyện với cuộc sống của mình, với lựa chọn của bản thân. Tôi đi tìm A Nhứ của Thiên Nhai Khách chữa lành tâm hồn đây, cảm giác chỉ cần nhớ đến lão tri kỷ ngả ngớn đó của anh, tôi lại nhịn không được muốn tế gã. Tạm biệt ông bụt Chu Tử Thư, tạm biệt [Sơn Hà Lệnh]!
__________
Vẫn không nhịn được mà cảm thán thêm vài lời!!!
Trong cuộc sống, sẽ có lúc xuất hiện một người tương tự như Ôn Khách Hành, chủ động tiếp cận bạn, trêu chọc kiên nhẫn của bạn, khiến bạn từng chút một quen với sự có mặt của họ, nâng tầm quan trọng của họ lên trong cuộc đời của bạn, khuấy động vũng nước đục tĩnh lặng là bạn, để rồi khi bạn nhịn không được đáp lại, nhịn không được quan tâm, không thể thiếu vắng họ, thì chính họ lại chủ động bỏ lại bạn, an nhiên thong thả hệt như chưa từng có gì xảy ra. Tựa như cái cách mà Ôn Khách Hành xuất hiện trong cuộc đời Chu Tử Thư vậy. Khi hắn đưa đôi bàn tay ra chật vật muốn nắm lấy bạn, bạn đồng ý, đến khi bạn mở mắt ra, hắn đã không còn.


Tôi khá thích câu nói của Tạ Du trong [Ngụy Trang Học Tra]: “Là cậu chủ động trêu chọc tôi trước!”, Tạ Du cũng tựa như A Nhứ, tự tạo cho bản thân một vỏ bọc gai góc lãnh đạm, nhưng suốt ngày bị kẻ thần kinh thô không biết xấu hổ Hạ Triều cường ngạnh phá vỡ vỏ bọc ấy, mạnh mẽ kéo cậu vào vòng tròn tình bạn, tối ngày khiêu chiến nhẫn nại của cậu, buộc cậu phải đặt ra giới cảnh cáo cùng cho cả hai bằng câu nói đó. Nếu hắn không phải như cậu nghĩ, thì cả hai sẽ lại như lúc ban đầu, mà Tạ Du có thể trở về làm Tạ Du của trước kia, gai góc âm u mà lãnh đạm. Còn nếu hắn có tình cảm với cậu, vậy thì thử một lần cũng không mất mát gì. Tạ Du thông minh ở chỗ bất cứ chiêu trò nào của Hạ Triều cậu cũng khá cảnh giác, còn luôn tự nhắc nhở bản thân kiên định với con đường mình đã chọn, cũng tuyệt đối không đặt bản thân vào tình huống bị động, những điểm này y hệt A Nhứ của [Thiên Nhai Khách], thậm chí cho đến những chương cuối cùng, y vẫn nắm thế chủ động mặc dù đồng ý bên cạnh Ôn Khách Hành. Y lãnh tâm lãnh tình, chỉ có Ôn Khách Hành ba lần bảy lượt cù nhây cù nheo khiêu chiến kiên nhẫn của y, không tiếc cho y thấy chân tâm của bản thân, lâu ngày mới khiến y động tâm. Có điều động thì động, mềm lòng thì mềm lòng, nhưng ngạo khí của người đứng đầu Thiên Song tuyệt không cho phép có một kẻ khiến tâm tình bản thân ba lần bảy lượt đi tàu bay giấy xuất hiện. Y từng hỏi Lão Ôn rằng ngươi là thật lòng sao, Lão Ôn còn không tin nổi mà hỏi ngược lại là lẽ nào ngươi không biết? Câu hỏi của y cũng tương tự như Tạ Du vậy, đặt ra cảnh báo cuối cùng cho bản thân lẫn đối phương. Nếu như ngươi chủ động trêu chọc ta, nếu như ngươi chân tâm, được, vậy ta nhận, cũng trao luôn cho ngươi chân tâm của ta, nề hà có một ngày ta phát hiện ngươi lừa dối ta, vậy đừng trách ta xuống tay vô tình! Đây mới là A Nhứ mình biết, y có thể mềm lòng nhẫn nại thậm chí bao dung cho người bên cạnh hết thảy, nhưng tuyệt đối không thánh mẫu đến mức hy sinh tất thảy vì đại cục, hay vì vui buồn của một người mà mặc cho tâm tình bản thân lên xuống như tàu lượn. A Nhứ của Thiên Nhai Khách dù có đến cứu Lão Ôn cũng chỉ lạnh lùng nói “đến nhặt xác cho tên điên ngươi” chứ không bao giờ thánh mẫu đến mức vào thời khắc quan trọng bị tri kỷ tính kế mà vẫn bỏ qua tất cả, đại cục làm trọng. Khi y hỏi Ôn Khách Hành ngươi có muốn sống tiếp không, chính là tự cho bản thân một cơ hội, nếu Lão Ôn muốn sống tiếp, vậy ta sẽ cùng hắn lên đỉnh Thiên Sơn chữa lành vết thương của Thất Khiếu Tam Thu Đinh, khôi phục thân thể, cùng hắn trải qua những ngày tháng gà bay chó sủa, nếm trải thứ gọi là hy vọng về tương lai. Nếu hắn không muốn, ta nhập thổ vi an cho hắn, rồi sống tiếp hay không, chữa khỏi hay không ta từ từ tính, không chữa khỏi thì qua loa 1 năm này, chữa khỏi thì dạy dỗ Thành Lĩnh nên người, mỗi năm theo lệ bái tế cho tên khốn nào đó, thi thoảng ghé thăm bằng hữu, sống chán thì dừng lại, thế thôi.
Những cường hãn và nhẫn nại cùng với thâm trầm mưu mô tạo nên một Chu Tử Thư của Thiên Nhai Khách tuyệt đối không phải thứ có thể bị mài mòn theo thời gian, tương tự như võ học của y, được y coi là tinh phách sở tại tạo nên một Chu Tử Thư như bây giờ, thiếu nó, y còn là Chu Tử Thư sao? Nếu ta không là ta, vậy ta sống tiếp có ý nghĩa gì? Kiêu ngạo một đời đổi lấy mấy chục năm sống trong nơm nớp lo sợ bị đòi mạng, bị liên lụy xung quanh, vậy sống có ý nghĩa gì? Cũng như Chu Tử Thư của Sơn Hà Lệnh, đến cuối y tồn tại là vì cái gì? Vì mạng y là do tri kỷ đổi? Vì gánh nặng phục hưng Tứ Quý Sơn Trang? Vì thiên hạ thương sinh thậm chí vì tiểu đồ đệ Trương Thành Lĩnh và con cháu của 80 đồ đệ đã chết suốt 10 năm qua? Những cái gánh nặng đó qua đi thì sao? Y sống vì chính mình ở chỗ nào? Một mình ru rú chốn cực hàn, ăn tuyết uống băng, ngày qua ngày hít thở ngủ nghỉ, cái đó gọi là sống sao, là tồn tại sao? Sống như vậy khác biệt với chết ở chỗ nào? Đó là cuộc sống y ao ước sao? Vậy y rốt cuộc là Chu Tử Thư, hay chỉ là thánh nhân bất đắc dĩ điển hình của thời đại?
P/s: Bài này được viết ngay sau đêm chiếu đại kết cục(24/03/2021), tâm trạng của mình khi ấy đều được gói gọn trong mấy dòng cảm xúc ngắn ngủn chắp vá này. Mình vốn định đăng luôn sau ngày chiếu đại kết cục, kết quả cứ lấn cấn mãi chuyện câu chữ nên giờ mới đăng.
Nếu khiến mọi người tâm trạng nặng nề thì thật xin lỗi, chỉ là có những loại tâm tình, mỗi khi nhắc đến là một lần được làm mới, tuyệt đối không tiêu biến nổi!
Chu Tử Thư, A Nhứ của tôi!

Share ^^
- X
Từ khóa » Thất Gia Cảnh Bắc Yên Sơn Hà Lệnh
-
Sơn Hà Lệnh – Wikipedia Tiếng Việt
-
'Lời Nguyền Sơn Hà Lệnh': Nam Chính Bị Phong Sát, Ca Sĩ Hát Nhạc ...
-
Chương 26: Thất Gia - THIÊN NHAI KHÁCH - SƠN HÀ LỆNH
-
[Sơn Hà Lệnh đồng Nhân][Chu Ôn] Hoài Châu – 34 | Tâm Thủy
-
Thất Gia Cảnh Bắc Uyên.... - Góc Ngọt Của Điềm Điềm - Priest
-
Thất Gia Cảnh Bắc Uyên.... - Góc Ngọt Của Điềm Điềm - Priest
-
[Tóm Tắt] Phim Sơn Hà Lệnh (Thiên Nhai Khách) | Review Ngôn Tình
-
Sơn Hà Lệnh - Wikiwand
-
Thất Gia - Đam Mỹ Mới Hoàn
-
Sơn Hà Lệnh Mở Bát Douban 8.2 điểm, Hậu Trường Còn đam Mỹ ...