Cảm Niệm Ân Sư - Đạo Phật Ngày Nay

Kính lạy, giác linh Thầy, Thầy ra đi, như một hành tinh lạc, Thầy đi vào vô biên, chúng con buồn ngơ ngác.

Thầy đi, mang theo cả tình đạo vị, thương yêu, Ngôi già lam còn nhớ, hoa cỏ vẫn mong chờ.

Thầy một lần nhắm mắt, là qua hết một đời,  Chúng con buồn quay quắt, ngân ngấn lệ đầy vơi...

Kính lạy, Giác linh Thầy

Cội tùng, từ nay đã đổ Gốc bách, giờ đã trơ cành Bậc Đống lương, về cõi an lành Đấng Long tượng, nghìn thu cách biệt. Dẫu biết rằng:

Chuyện đến đi, vô thường sinh diệt Ấy cũng là, định luật xưa nay Sao mà lòng, vẫn cứ bi ai Không ngăn được, đôi dòng nước mắt. Thầy  ơi!

Nhớ lại: Thuở Thế Tôn, Niết Bàn nơi Ta la song thọ  Hàng chư thiên, Thánh chúng cũng rơi lệ ngậm ngùi

Thì hôm nay:

Chốn  Tổ đình Nghĩa Phương Ngài an nhiên, thâu thần tịch diệt Sao tránh khỏi, mọi người da diết Khôn cầm lòng, giọt lệ rưng rưng! Nhớ Giác  linh xưa:

Xuất thân, nơi địa linh nhân kiệt Vùng đất Thủ đô Hà Nội, quê lụa Hà Tây

Ra đời trong gia đình khoa bảng họ Trương Thuở nhỏ, giữ gìn nề nếp gia phong Lớn lên, rèn luyện thân tâm tri thức 19 tuổi,  nhân duyên thoát tục

Năm 1953, rời Tảo Khê quê mẹ

Bôn ba, từ Bắc vào Nam

Rồi nhân duyên lại đến

Đất Nha Trang, miền thùy dương cát trắng

Sông núi  hữu tình, xứ  sở Trầm Hương Ngài dừng chân, nơi Bồ đề địa Lương Sơn Được Bổn sư Bích Lâm, thu nhận

Làm Thầy giáo, ăn cơm chùa học đạo

Năm 1954,  hội đủ nhân duyên Cầu Hòa thương Bích Lâm xuất gia thí phát Nương nhờ Bổn sư dìu dắt Ngài sớm lãnh hội pháp màu Phật học Sơ-Trung, giáo lý chuyên sâu Vừa học, vừa tu, dạy học, hành đạo,

 Sở hành chân tâm tỏ rõ Nơi già lam Nghĩa Phương  theo Bổn Sư

Nhất y, nhất thuận

Ngày đêm kinh kệ, trau dồi giáo lý Phật Đà Bắt đầu sự nghiệp hoằng dương chánh pháp Khuôn Nghĩa Hương  trở về gieo hạt Đất  Phước Tiến  chăm chút giống Thiền Quả thật Ngài hội đủ nhân  duyên Cùng Bổn sư lập trường Nghĩa thục Bát Nhã

Làm Hiệu trưởng dạy con em nghèo Phật tử

Trong tưởng niệm đêm nay có nhiều thế hệ học trò… Nhớ Giác linh xưa:

Chí nguyện lợi sanh chẳng nề khó nhọc Tâm hạnh độ đời nào ngại gian lao Dù bệnh đau sức yếu tuổi cao Ngài vẫn vẹn tròn Phật sự Dạy đệ tử, từng câu từng chữ Từng ngôn hành, thân giáo uy nghiêm Trong mắt Ngài đệ tử luôn thơ dại yếu mềm Nên Ngài vẫn luôn bên cạnh chỉ bày rành rọt Dẫu là học Tăng, hay làm Trụ trì, Giáo thọ Ngài cũng ân cần giáo huấn bảo khuyên Ngài rất nghiêm, nhưng ai cũng muốn được đến gần Ai cũng muốn được, sưởi ấm trong tình thương cao cả  Dẫu thân thể bệnh  đau, mà ánh nhìn luôn hỷ xả Dẫu tứ đại hoành hành, mà tâm trí vẫn kiện nhu. Những tưởng: 

Cơn trọng  bệnh  sẽ qua, cho tuổi đời trăm năm tròn đủ Sẽ tiếp tục, nối đuốc trao đèn, tiếp dẫn hậu lai Đạo đời viên dung, sứ mạng hoằng khai Dẫn dắt môn hạ tuyên bày chánh pháp Nào ngờ đâu:

Một tối cuối Thu, không chờ lại đến,

 Ngài quãy dép quy Tây… Đất trời Nha Trang  bi lệ nhuộm màu tang Huynh đệ, Môn hạ, hiếu đồ thương tiếc bàng hoàng Cung tiễn Ngài Cao Đăng Phật quốc… Than ôi!

Vĩnh biệt Ngài, nỗi đau tê tái Cảm nghĩa Đệ huynh, se sắt buồn thương Thành kính xin dâng một nén tâm hương Nguyện noi dấu Người,  tri-hành tỏ rạng Giờ đây:

Mây tan, tuyết rả, hoa héo, trăng tà  Sinh tử vô thường, tan hợp có không Vĩnh biệt Ngài xin tâm sự  đôi dòng

Thư bất tận ngôn, Thắp tuệ lạp, gửi hư không vô tận Than ôi!

Mấy lời mộc mạc, một bức ai văn. Các đệ  kiền thành, hòa nam bái bạch.

Trí Bửu – cúi đầu cảm niệm Ân sư HT Thích Trí Tâm

Từ khóa » Thơ Cảm Niệm ân Sư