Cảm ơn Mẹ đã Mang Con đến Với Cuộc đời Này - Blog Radio

  • RADIO ONLINE
    • Blog Radio
    • Radio Tâm Hồn
      • Love Radio
      • Cafe Radio
      • Góc suy ngẫm
      • Family Radio
      • Thơ Radio
    • Radio giải trí
      • Radio Chiêm tinh
      • Radio tri thức
      • Cảm xúc âm nhạc
      • Yêu điện ảnh
      • Cười vỡ bụng
      • Dấu chân Online
    • Radio đọc truyện
      • Truyện hay
      • Truyện kinh dị
      • Truyện dài kỳ
      • Truyện thiếu nhi
    • Giọng đọc
  • BLOG CỦA TÔI
    • Yêu 24/7
    • Cafe Blog
    • Thơ Blog
    • Xem nghe đọc
    • Truyện online
    • Blog Family
    • Blogger
  • BLOG CUỘC SỐNG
    • Chiêm tinh
    • Sống đẹp
    • Thư giãn
    • Ống kính cuộc sống
    • Giới trẻ
  • SỰ KIỆN
    • Bản tin
    • Cuộc thi viết
  • VIDEO
    • Cafe Vlog
    • Vlog radio
    • Vlog Chiêm tinh
    • Bóng mát tâm hồn
    • Vlog Thơ
  • MAGAZINE
Gửi bài
  • RADIO ONLINE

    Cuộc đời chỉ có một lần, đừng để bản thân phải hối tiếc

    Nắm tay nhau đi hết tháng rộng ngày dài

    Cái kết nào cho mối quan hệ không thể gọi tên

    Kiếp này chúng ta chỉ đến đây thôi

    Đừng khóc vì chuyện đã kết thúc, hãy mỉm cười vì đã xảy ra

    Mùa Thu năm nay, chúng ta thuộc về nhau

    Anh từng là khoảng trời bình yên em yêu nhất

    Em đã từng yêu anh hơn cả bản thân mình

    Yêu là bắt đầu từ cảm giác và kết thúc bằng sự lựa chọn

    Chúng ta chỉ có một cuộc đời, hãy hạnh phúc nhé!

  • BLOG CỦA TÔI

    Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

    Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

    Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

    Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

    Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

    Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

    Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

    Cuối năm lại nhớ Tết xưa

    Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

    Em thương anh, anh à

  • BLOG CUỘC SỐNG

    "Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa

    5 câu nói "hack não" của người thông minh

    Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

    5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

    4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này

    Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay

    9 thói quen nhỏ giúp bạn luôn chiếm "thế thượng phong" nơi công sở

    3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026

    90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?

    Sau 35 tuổi, có 3 “quý nhân” mà bạn nhất định phải trân trọng

  • SỰ KIỆN

    Viết truyện hay, nhận ngay nhận bút!

    Thông báo kết quả cuộc thi viết ‘Đổi thay’

    Cuộc thi viết ‘Đổi thay’

    Blog Radio hợp tác với Waka cho ra mắt Radio Truyện ngôn tình

    Blog Radio KHÔNG thu bất kỳ khoản phí nào của người dùng

    Thông báo kết quả cuộc thi giọng đọc Tôi yêu Blog Radio

    Blog Radio tuyển dụng CTV thu âm

    Cuộc thi giọng đọc ‘Tôi yêu Blog Radio’

    Ra mắt kênh mới Blog Radio Forever Young dành riêng cho giới trẻ

    Kết quả cuộc thi viết ‘Đừng gục ngã giữa cuộc đời’

  • VIDEO

    Gặp mặt để rồi xa thân quen để rồi lạ

    Chắc chắn đi qua nỗi đau sẽ là những ngày hạnh phúc (Cafe Vlog)

    Hóa ra người thứ ba yêu đến mấy cũng là người đến sau (Vlog Radio)

    Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn (Vlog Radio)

    Dành cả thanh xuân để yêu một người (Vlog Radio)

    Yêu đơn phương một người đơn phương (Vlog Radio)

    Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn (Vlog Radio)

    Xa nhau rồi liệu còn ai thương nhớ (Cafe Vlog)

    Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài (Vlog Radio)

    Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể (Cafe Vlog)

  • Yêu 24/7
  • Cafe Blog
  • Thơ Blog
  • Xem nghe đọc
  • Truyện online
  • Blog Family
  • Blogger
  • Blog của tôi
    • Yêu 24/7
    • Cafe Blog
    • Thơ Blog
    • Xem nghe đọc
    • Truyện online
    • Blog Family
    • Blogger
Cảm ơn mẹ đã mang con đến với cuộc đời này

2016-09-26 01:16

Tác giả:

blogradio.vn - Mẹ! Một từ với con rất thiêng liêng và cao cả. Mẹ yêu thương con không bằng lời nói mà bằng chính sự chăm sóc và dạy dỗ của mình. Con của mẹ lại chẳng nhận ra được điều đó. Bây giờ có lẽ là còn kịp phải không mẹ? Còn kịp để con sửa chữa và dành nhiều tình yêu thương hơn cho mẹ. Cám ơn mẹ đã mang con đến với cuộc đời này.***Nhiều khi con chỉ muốn gọi lên hai tiếng “mẹ ơi!”.Hình như chưa bao giờ con ôm mẹ và nói “con yêu mẹ!”. Thật là một điều thiếu sót phải không mẹ, thế mà con chẳng bao giờ làm được điều đó vì con cứ nghĩ rằng điều đó không cần thiết. Cho đến khi đứa con bé bỏng của con ra đời và lớn lên từng ngày, con mới hiểu được niềm vui to lớn khi được con của mình thốt lên “con yêu mẹ” hoặc đơn giản chỉ là chạy lại ôm mẹ, hôn lên má mẹ.Từ khi lên lớp 6, con đã rời xa mẹ. Bố dẫn các anh chị em con đi lên thành phố để kiếm sống. Cái ngày đấy, con chỉ mong thoát khỏi cái cảnh khổ cực, sang phải dạy sớm từ 4 giờ để nấu cám cho heo ăn, rồi phải chuẩn bị mọi thứ để cho mẹ đi bán rau và rồi xong việc trời cũng bắt đầu sáng và lại tất bật với công việc nhà. Nhà đông anh chị em nên mẹ lúc nào cũng lam lũ “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”. Con không nhận ra được sự vất vả của mẹ, lười biếng nên con lại cứ trốn việc hoặc để đó cho anh chị làm. Giờ nghĩ lại sao con thấy mình tệ quá. Còn mẹ thì chưa bao giờ một lời than van, cũng chẳng bao giờ quan tâm đến bản thân mình, làm ngày làm đêm để cho các con đi học.Cho đến khi có gia đình rồi con mới học được cách yêu thương mẹ hơn. Cái ngày ở với mẹ, mệt thì con nằm ì ra đó, mặc kệ mẹ la. Rồi những hôm con đi chơi về, mẹ lo lắng nên luôn để cơm cho con, vậy mà con chẳng bao giờ chịu ăn, còn hằn học khó chịu. Bây giờ thì chẳng có ai la mắng con nữa, cũng chẳng có ai bắt con phải ăn cơm nữa, mà chính bản thân con phải tự lo cho con và gia đình nhỏ của mình. Khi con trai của con bước vào cái giai đoạn ăn uống, con đã có một khoảng thời gian strees vì thằng bé biếng ăn. Và nay con hiểu được cái cảm giác hạnh phúc biết bao khi con của con ăn ngon, ngủ ngon. Chính lúc này đây con nhớ mẹ, ngày xưa mẹ cứ ép con ăn, bắt con ngủ trong khi con lại chẳng nghe lời. Chắc lúc đó mẹ buồn và lo lắng lắm phải không ạ?Cảm ơn mẹ đã mang con đến với cuộc đời nàyMẹ à! Con là một đứa ngang bướng, không biết vâng lời, còn rất hay cãi lời mẹ mà chưa bao giờ con để ý đến cảm nhận của mẹ. Vậy mà giờ đây, con lúc nào cũng phải để ý xem mẹ chồng của con vui hay buồn khi con nói ra những điều như vậy. Dù đúng hay sai, mẹ vẫn là mẹ của con, nuôi con khôn lớn, dành trọn tình yêu thương cho con. Thế đấy, con lại chưa bao giờ làm cho mẹ những điều mà con phải làm cho người khác.Lớn tuổi rồi nên mẹ hay quên, con đã cáu giận vì những điều cỏn con đó nhưng chưa bao giờ nghĩ xem mẹ tại sao lại như vậy. Đôi khi con còn trở lên ích kỷ cho mình là đúng, trách mẹ cái này, cái kia mà con không hiểu được mẹ đang hạnh phúc khi làm điều đó. Mẹ vẫn thế, chỉ là mẹ một ngày già hơn, chứ tình yêu thương mẹ dành cho các con của mẹ là vô bờ bến.Có con thì con mới học được cách yêu mẹ hơn. Từ chính bản thân con, con nhìn thấy hình ảnh của mẹ ở đó. Con hiểu được tại sao ngày xưa mẹ không dám cho con đi chơi với lũ bạn, tại sao mẹ cứ bắt con phải học, phải làm những gì mà con không hề muốn. Bởi vì mẹ muốn tương lai của con được sáng lạng, thoát khỏi cái cảnh vất vả như mẹ. Con nhớ cái thời nhà mình còn khó khăn, mẹ đi bán rau dù trời mưa gió, nhưng chẳng bao giờ dám ăn dủ chỉ là nắm xôi ngọt hoặc cái bánh cam, mẹ lúc nào cũng no, mẹ đưa về cho các con của mẹ. Nhờ vậy, mà giờ đây con được ăn sung mặc sướng.Mẹ! Một từ với con rất thiêng liêng và cao cả. Mẹ yêu thương con không bằng lời nói mà bằng chính sự chăm sóc và dạy dỗ của mình. Con của mẹ lại chẳng nhận ra được điều đó. Bây giờ có lẽ là còn kịp phải không mẹ? Còn kịp để con sửa chữa và dành nhiều tình yêu thương hơn cho mẹ. Cám ơn mẹ đã mang con đến với cuộc đời này.© Kina Doan – blogradio.vnBài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.

blogradio.vn
Gửi bài
  • Bài viết liên quan
  • Bài viết cùng tác giả
 Hình hài con lớn dần qua tim mẹ bao dung

Hình hài con lớn dần qua tim mẹ bao dung

Bình yên khi ở bên mẹ

Bình yên khi ở bên mẹ

Tiếng mẹ gọi chiều đông

Tiếng mẹ gọi chiều đông

 Mẹ dạy tôi bài học đầu tiên của sự trưởng thành

Mẹ dạy tôi bài học đầu tiên của sự trưởng thành

Điều con sợ nhất là những giọt nước mắt của mẹ cha

Điều con sợ nhất là những giọt nước mắt của mẹ cha

Phản hồi của độc giả

Xem thêm Vui lòng đăng nhập để bình luận

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Hướng dẫn gửi bài

Đăng nhập

OR

ĐĂNG NHẬP ĐĂNG KÝ

ghi nhớ mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

GỬI YÊU CẦU KÍCH HOẠT TÀI KHOẢN

TƯƠNG TÁC XÃ HỘI

blogradio.vn
  • NGHE NHIỀU
  • Đọc nhiều
Một đời đi tìm chỗ đứng
  • Một đời đi tìm chỗ đứng

    2026-01-01 20:00:00

  • Đi đâu cũng về nhà

    2026-01-02 09:00:00

  • Có những yêu thương ở lại

    2026-01-28 15:30:00

  • Những dấu chân không bao giờ mất

    2026-01-26 15:25:00

  • Cuối năm lại nhớ Tết xưa

    2026-02-13 10:56:00

  • Mong mùa đông đừng lạnh nữa

    2026-01-07 18:00:00

TÁC GIẢ TIÊU BIỂU

  • Nguyễn Thị Loan

    Nguyễn Thị Loan

    Ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sẽ sống

  • Diên Vỹ

    Diên Vỹ

    Khi sống cùng câu chữ, tôi nhận ra nhiều nhân cách khác của chính mình: Mộc hơn, dịu hơn nhưng cũng không kém phần cuồng dã và hoang hoải...

  • Hoàng Nguyên Nguyễn

    Hoàng Nguyên Nguyễn

  • Phương Trâm (Sầu Đông)

    Phương Trâm (Sầu Đông)

    Chỉ là bỗng dưng em thấy cô đơnGiữa phố xá thênh thang đông như hộiDòng người ấy vẫn bước qua rất vộiMột nửa cuộc đời ta để lại nơi đâu?

  • Kira

    Kira

    "Sau này, trong những giấc mơ tôi luôn thấy mình gọi tên cậu, cái tên ở những lầu son gác tía của quá khứ."

  • Vi Thanh Hoàng

    Vi Thanh Hoàng

    Đời này cõi tạm mà thôi. Tu tâm tích đức cho đời yêu thương.

ĐĂNG NHẬP

OR

ĐĂNG NHẬP ĐĂNG KÝ

ghi nhớ mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

GỬI YÊU CẦU KÍCH HOẠT TÀI KHOẢN

back to top

Từ khóa » Cảm ơn Cuộc đời đã Mang Con đến Bên Mẹ