[Cam Vọng Tinh X Lưu Vũ] Bí Mật - Rittou Hime

May be a close-up of 2 people
Soft xỉu mấy má ơiiiiii

Bí mật

@糖水橘子瓣

Lưu Vũ hơi hé miệng trước gương, điều chỉnh góc độ, quả nhiên phát hiện một vết rộp nhỏ ngay bên đầu lưỡi, răng nanh vô tình cọ qua, đau xót.

Không khí ở đảo Hải Hoa luôn ẩm ước, trộn lẫn vị mặn của biển, thật ra không nóng như ở trên đất liền, nhưng lần công diễn sắp tới khó mà thả lỏng tinh thần và thể xác được, hơn nữa hôm qua còn tập đến nửa đêm, thân thể bắt đầu phát ra tín hiệu.

Cậu liếm liếm đôi môi có chút khô khốc, uống vài ngụm nước lạnh, lại đau xót một hồi, nhụt chí quyết định bữa trưa sẽ không ăn đồ cay nữa.

Sau khi rời phòng tập, cậu tắm trước rồi mới tới canteen, lúc này chỉ có lác đác vài người. Lưu Vũ vừa phản bội lại mình, gắp thêm một miếng gà cay cuối cùng, bỗng nghe thấy một tiếng la vang vọng trong canteen “A —”, còn có vài tiếng suýt xoa. Cậu trơ mắt nhìn cánh tay mình run lên, mấy miếng thịt gà rớt vào khay cơm.

Cậu tự nhủ, thôi, là ý trời, liền bưng khay đi xem tên đầu sỏ gây tội —–

Cam Vọng Tinh không biết tận dụng gương mặt đẹp của mình, mặt mày xoắn hết vào nhau, đầu lưỡi thè ra như chú chó lớn, chỉ vào để Tỉnh Lung xem.

“Mau xem giúp em, có phải rách ra rồi không….”

Tỉnh Lung quan sát trong chốc lát, quyết đoán nói, “Đúng vậy, đã bảo cậu đừng ăn nhanh rồi mà, có ai tranh với cậu đâu.”

“Liên quan gì đến ăn nhanh, lúc trước em ăn nhanh có bao giờ cắn phải lưỡi đâu.” Cam Vọng Tinh rụt đầu lưỡi, hừ một tiếng, “Đau chết mất, ăn cơm sao được. “

“Cậu đừng làm nũng nữa, anh sởn da gà đây này.” Hiện giờ Tỉnh Lung vẫn không thể hiểu được giọng điệu của cậu ta lại dẹo như vậy, trước khi Cam Vọng Tinh trợn mắt phản bác, anh liền lảng sang chuyện khác, “Giờ làm sao, không ăn nữa, hỏi xem có cháo không?”

Cam Vọng Tinh không đồng ý, vất vả lắm hôm nay hắn mới được ăn thêm vài món cay, hắn bày ra vẻ mặt hy sinh anh dũng, “Không, đau chết em cũng phải ăn xong bữa này!”

“Phụt.” Lưu Vũ hóng hớt nửa ngày, rốt cuộc nhịn không được cười ra tiếng. Cậu ngồi xuống bên cạnh hai người họ, chỉ miệng mình, “Thật trùng hợp, tôi cũng đang bị nhiệt miệng, ở ký túc xá còn thuốc bôi đấy, đợi lát nữa tôi mang cho cậu.”

Cam Vọng Tinh dường như lúc này mới phát hiện bên cạnh có người, lập tức yên tĩnh như gà, khẩu âm cũng cố gắng giảm xuống, cố gắng nhả chữ rõ ràng: “Để tôi đến ký túc xá cậu lấy cũng được, cảm ơn trước nhé.”

Lưu Vũ nở nụ cười: “Không có gì.”

Sau đó ba người vùi đầu vào ăn cơm, Lưu Vũ phồng má nhai kỹ nuốt chậm, Cam Vọng Tinh ăn một ngụm to đau đến mức phải dừng lại vài giây mới dám nhai. Đợi đến khi Tỉnh Lung ăn xong, Cam Vọng Tinh mới buông đũa, “Đi thôi, chúng tôi đi tập tiếp đây.”

Lưu Vũ vẫn còn nhai nên không tiện mở miệng trả lời, liền phất tay.

“Bye.”

Trên đường đến phòng tập, Tỉnh Lung không nói một lời, nhưng liếc sang Cam Vọng Tinh rất nhiều lần.

Cam Vọng Tinh nhướng mày: “Làm sao, em đẹp trai quá à?”

“Khỏi đi.” Tỉnh Lung nghẹn một hồi vẫn không nhịn được, “Hai cậu thân với nhau lắm à?”

“… Đương nhiên.” Cam Vọng Tinh nhắm mắt khoe khoang, “Lưu Vũ, bạn tốt của em đấy.”

“Ồ.” Tỉnh Lung vui mừng, như thể thấy đứa nhỏ nhà mình kết bạn với học sinh ba tốt trong lớp, đã vậy học sinh ba tốt còn không chê con trai hắn ngốc, Tỉnh Lung cao hứng nói: “Vậy cậu thử hỏi xem, cậu ta có thời gian dạy nhảy cho cậu không.”

“Đùa à, em là dancer hàng top cơ mà!” Cam Vọng Tinh giả bộ không phục, sau đó cười toe toét nói, “Bọn họ cũng bận huấn luyện mà, em cảm thấy mình cũng đã tiến bộ rất nhiều rồi.”

Tỉnh Lung giáo dục theo phương pháp khuyến khích cổ vũ, liền phụ hoạ: “Vâng vâng vâng.”

Lưu Vũ đối với Cam Vọng Tinh, nói thân thì không hẳn, nhưng cũng không đến mức hoàn toàn không có giao thoa. Cam Vọng Tinh thầm nghĩ, chắc cũng có sáu phần thân, thêm một phần nữa là chín vừa đủ ăn.

Nhưng hắn trước sau vẫn không tìm thấy cơ hội để đột phá. Ngày thường lướt qua nhau bọn họ vẫn sẽ gật đầu chào hỏi. Với bọn Tỉnh Lung, Trương Hân Nghiêu, thậm chí là Lelush thoạt nhìn khó gần nhất, Cam Vọng Tinh đều tự tin kề vai sát cánh kêu anh em tốt, nếu đổi thành Lưu Vũ… thấy thế nào cũng hơi quái quái.

Có điều, bạn bè đến với nhau không nên miễn cưỡng, hắn cũng không thiếu bạn, đôi khi duy trì khoảng cách ngược lại sẽ khiến đối phương cảm thấy an toàn, quan hệ càng thêm ổn định và bền chặt.

Vậy cũng không tệ.

Hắn thầm nghĩ.

Sau cuộc gặp gỡ lần đó, thẳng đến khi công diễn hai kết thúc, Cam Vọng Tinh vẫn chưa đến phòng Lưu Vũ lấy thuốc bôi. Thật ra hắn chịu đựng rất giỏi, lúc còn đi học, bong gân hoặc căng cơ đều là chuyện như cơm bữa, vết rách nhỏ thế này chỉ cần kiêng ăn mấy ngày sẽ đỡ thôi. Kỳ lạ là, mặc dù phòng tập khác nhau, nhưng rõ ràng ở cùng một toà nhà, thế mà hắn đụng phải Lưu Vũ còn ít hơn số lần thầy Lelush làm tạo hình.

Giờ phút này gặp nhau cũng là do bọn họ có cùng một đích đến. Lưu Vũ thấy hắn, bỗng dừng bước, hơi thè lưỡi ra, giống như đang trao đổi một bí mật không thể tiết lộ, rồi cậu lại liếm môi, hỏi: “Cậu đỡ hơn chưa?”

Cam Vọng Tinh vô thức dùng hàm răng cà nhẹ chỗ bị thương, chỉ hơi đau một chút, thật ra đã gần như khỏi hẳn, nhưng hắn nóng đầu lên, bật thốt: “Vẫn chưa, cậu, không phải cậu bảo cho tôi mượn thuốc bôi à?”

Lưu Vũ thầm nghĩ, cậu nói muốn tự đến lấy cơ mà, nhưng vẫn tốt tính nói: “Được, lát nữa tôi sẽ mang đến cho cậu.”

Cam Vọng Tinh không biết nên trả lời thế nào, ậm ừ một tiếng, “Cảm ơn.”

Nếu đã đụng phải, vậy thì dứt khoát cùng nhau đến địa điểm ghi hình luôn. Sau khi vào cửa, Cam Vọng Tinh tự giác đi chậm lại, hướng về khu vực của lớp mình.

Hôm nay là lần thứ hai công bố xếp hạng, tất sẽ có nước mắt và chia ly, Cam Vọng Tinh đã chuẩn bị tốt tinh thần. Đi đến tận đây đã ngoài dự kiến, giờ có rời đảo cũng là một kết thúc viên mãn đối với hắn.

Huống chi trước đó Tỉnh Lung và Trương Hân Nghiêu còn cho hắn một viên thuốc an thần, cho nên khi nghe thấy thứ hạng của mình, Cam Vọng Tinh cũng không vì thế mà mất mát. Chẳng qua hắn không thể diễn tả được một phần vạn cảm xúc trong nội tâm của mình. Nói luyên thuyên một hồi mới phản ứng lại, “… Tôi nghĩ, hiện giờ điều duy nhất mang đến dũng cảm cho tôi, chính là phải thật cố gắng, cố gắng nhiều hơn so với trước đây, cảm tạ các nhà sáng lập, đã vất vả đưa tôi đến tận đây.”

Cuối cùng đã kết thúc, hắn thở phào nhẹ nhõm, trái tim đập thình thịch cả đêm dần dần bình tĩnh. Cam Vọng Tinh nhớ tới hồi đi học, giáo viên thường thống kê thành tích trong ngày, khi đó hắn chỉ lo chạy thật nhanh, mục tiêu là bỏ lại tất cả mọi người ở phía sau. Nhưng giờ phút này, hắn lại lo trước lo sau, hận không thể biến thi chạy 100m đơn thành một đội, bốn hoặc năm người, mà nhiều hơn cũng được, mọi người xếp thẳng hàng, buộc lại vào nhau, cùng hướng về vạch đích.

Hắn đứng trên bục, không biết qua bao lâu, đột nhiên nghe thấy, “Xếp thứ nhất chính là…”

“Đồng thời cũng chúc mừng Lưu Vũ, xếp vị trí thứ tư.”

Trong lòng Cam Vọng Tinh rơi lộp bộp, vội vàng ngước mắt lên nhìn người đang bị mọi người vây quanh. Cam Vọng Tinh bước xuống đài, vội vàng quét mắt, nếu nhìn từ góc độ vật lý, khoảng cách giữa hạng mười một và bốn thậm chí còn xa hơn từ mười một đến một. Hắn lại nhìn về phía Lưu Vũ, thấy cậu mặt mày vẫn như thường, lịch sự cúi chào, cầm micro lên, không kiêu ngạo không siểm nịnh thể hiện quyết tâm của mình, nói cảm ơn.

Cậu ấy mạnh mẽ hơn bất kỳ ai.

Đêm nay đã định là một đêm không ngủ, dù đã trải qua bao nhiêu cuộc chia tay, nhưng ly biệt thì làm sao mà quen nổi.

Không khác lần đầu, có phòng thì đang tổ chức diễn tấu loại nhỏ, có phòng thì chia sẻ đồ dùng, mà đa số thì đều giành thời gian để nói lời tạm biệt. Đảo Hải Hoa mang theo giấc mộng của biết bao nhiêu người, rồi lại chứng kiến cảnh bọn họ cãi cọ ầm ĩ rời đi, tiếp tục chuyến hành trình của mình.

Mọi thứ yên tĩnh trở lại khi Cam Vọng Tinh nằm trên giường và trống rỗng, Tỉnh Lung vừa mới ra lệnh cho hắn ngày mai phải mang chăn đệm đi giặt, hắn kêu rên, chuyện ngày mai thì để ngày mai hẵng nói. Sau đó không biết làm gì, nên tắt đèn đi ngủ.

Hắn trằn trọc trở mình, cuối cùng bật dậy, xuống giường, xỏ giày.

“Làm gì đấy?”

“Định đi dạo một vòng.”

Hắn lang thang trong ký túc xá hơn nửa vòng, hầu hết các phòng vẫn còn sáng trưng. Không biết đã lòng vòng bao lâu, hắn bỗng dừng bước trước căn phòng mười hai người, vừa lúc đụng phải Tiết Bát Nhất đang mở cửa.

Thấy hắn đứng ở cửa, Tiết Bát Nhất liền hỏi: “Cậu tìm ai à?”

Cam Vọng Tinh trông hơi co quắp, “Không… À, có.” Hắn nuốt nước bọt, “Lưu Vũ có trong đó? Tôi tới xin cậu ta ít thuốc bôi.”

“Hiện giờ thì không, khi nào cậu ấy về tôi sẽ nói lại, hay là cậu vào ngồi chờ một lát?”

“Không cần không cần, để sau cũng được, không quan trọng lắm.” Cam Vọng Tinh sợ đối phương nghĩ nhiều, vội lẩn đi.

Quá xúc động, hắn vẫn quá xúc động. Cam Vọng Tinh không về phòng ngủ luôn, một bên hối hận, một bên đi về phía cầu thang, leo qua mấy tầng, liền tới sân thượng tầm nhìn trống trải.

Hắn từng cùng Tỉnh Lung tới đây, cũng từng đi cùng Trương Hân Nghiêu, tóm lại nơi này giống như một căn cứ bí mật để lưu giữ lại những cảm xúc lên men, rất ít người biết đến, mà ngay cả khi họ biết, thì cũng sẽ không chen ngang vào không gian riêng của nhau.

Chẳng hạn hiện giờ, hắn liếc thấy cách đó không xa hình như có ai đó, đang định nhẹ nhàng rời đi, thì vô tình quay đầu lại, thấy rõ khuôn mặt người nọ, thành ra đứng sững ra đó.

Gió biển ban đêm rất lạnh, cửa kêu vang cọt kẹt, Lưu Vũ thuận thế nhìn về phía này, vừa vặn bắt được Cam Vọng Tinh đang chuẩn bị chạy trốn.

Cam Vọng Tinh cứng đờ, nghẹn ra hai chữ: “… Thật trùng hợp.”

Lưu Vũ nhìn hắn, giọng nói có thể xem như nhỏ nhẹ, “Thật trùng hợp.”

Nghe không giống như vừa mới khóc, Cam Vọng Tinh yên tâm hơn chút, chậm chạp đến gần, đứng cách cậu tầm một mét, chống lan can nhìn về phương xa.

Màn đêm dày đặc, ẩn hiện trên mặt biển cuối chân trời, chỉ có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ yếu ớt, đập vào mắt đều là một mảnh hắc ám, đơn điệu và buồn tẻ. Cam Vọng Tinh ngẩng đầu lên, bầu trời đầy sao, tuy rằng không có trăng, nhưng vẫn lộng lẫy động lòng người.

“Ồ, cậu nhìn lên trời kìa, hôm nay nhiều sao thật.” Cam Vọng Tinh không đợi đối phương trả lời, tự biên tự diễn, “Trước đây cứ hễ gặp chuyện buồn, tôi lại đi ngắm sao, cũng không biết sao lại thế, chỉ là trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.”

“Có lẽ bởi vì trong tên tôi có chữ ‘tinh’, nên mỗi lần thấy trên trời có nhiều tôi như vậy, liền cảm thấy mình thật trâu bò.”

“Cảm ơn cậu.” Lưu Vũ cũng ngẩng đầu, nói.

“Không có gì không có gì.” Cam Vọng Tinh ngượng ngùng xua tay.

Giây tiếp theo, Lưu Vũ thình lình thốt lên một câu, “Nhưng tôi lại không phải vợ cậu.”

Lưu Vũ chỉ là đột nhiên nhớ tới đoạn phát biểu đầy ảo tưởng của hắn, “Cưới vợ ngắm sao” nên nhanh miệng nói ra, giờ cũng có chút hối hận. Cam Vọng Tinh nghe vậy cảm thấy đầu nổ tung, giống như học sinh tiểu học viết nhật ký rồi bị giáo viên bắt đọc diễn cảm trước lớp, lúc viết thì chẳng thấy sao cả, mà giờ thì xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu.

Cam Vọng Tinh cúi đầu nhìn xuống, tâm như tro tàn, “Tôi mà nhảy xuống thì có sống được không?”

Lưu Vũ vội vàng giữ chặt cánh tay hắn, “Không đến mức vậy đâu.”

“Suy nghĩ của tôi khó hiểu lắm à?” Cam Vọng Tinh tìm kiếm sự đồng cảm, “Ban đầu tôi nghĩ vậy thật mà.”

“Chính bởi vì cậu nghĩ vậy…” Lưu Vũ cố gắng tìm từ, “Nên mọi người mới cảm thấy… buồn cười?” Nói xong lời cuối cùng, cuối cùng cậu cũng không nhịn nổi ôm bụng cười rộ lên.

Cam Vọng Tinh thò đầu lại, liên tục lẩm bẩm bên tai cậu “Buồn cười lắm à?”, “Buồn cười chỗ nào chứ”, chọc Lưu Vũ cười càng dữ hơn nữa, bụng đau thắt lại, cậu ngồi xổm xuống bình tĩnh lại chút, Cam Vọng Tinh cũng ngồi xổm xuống theo.

Chờ đến khi cậu ngừng lại, Cam Vọng Tinh mới nói, “Được rồi, chúng ta về ký túc xá thôi, ở đây lạnh quá.”

“Ừ.” Lưu Vũ gật đầu, sau đó năm tay áo Cam Vọng Tinh, “Kéo tôi lên, không có sức lực.”

Cam Vọng Tinh nắm lấy cổ tay cậu, nâng cậu lên, bởi vì khoảng cách khá gần, Lưu Vũ lại còn đặt hết trọng lượng dựa vào hắn, nên tư thế của cậu cứ như là dán vào lồng ngực Cam Vọng Tinh. Sân thượng không có đèn, chỉ có ánh đèn đường nhàn nhạt hắt tới. Bọn họ không rõ vẻ mặt của nhau, nhưng đều ăn ý đứng tại chỗ không nhúc nhích, thời gian như dừng lại, thình thịch, không biết ai đang đếm nhịp đập của mình.

Nếu gió thổi không quá lạnh, khéo Cam Vọng Tinh còn muốn đứng lại lâu hơn chút nữa.

“Lạnh quá, chúng ta về ký túc xá thôi.” Lưu Vũ nói.

Cam Vọng Tinh buông tay, tự giác lui về sau một bước, vuốt sống mũi, “Đi thôi, đừng để bị cảm.”

“Ừm.” Lưu Vũ gật đầu, đột nhiên, cậu đột nhiên đến gần Cam Vọng Tinh, thì thầm: “Cảm ơn ngôi sao.”

Không biết là muốn cảm ơn ngôi sao nào.

Cam Vọng Tinh còn chưa kịp hỏi, Lưu Vũ đã lẩn đi nhanh như chớp.

Cam Vọng Tinh ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, lại nghĩ đến tình huống vừa rồi, mặt đỏ tía tai, khẽ cắn miệng vết thương ngay đầu lưỡi để giữ bình tĩnh.

Hiện giờ xem như thân hơn một chút rồi nhỉ?

END

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Từ khóa » Cam Vọng Tinh Lưu Vũ