CẢM XÚC MÙA GIÁNG SINH - Nhịp Cầu Thế Giới Online
Có thể bạn quan tâm
- Trang nhất
- Tin trong ngày
- Hungary
- Việt Nam - Thế giới
- Lịch sử
- Góc nhìn
- Văn hóa
- Cộng đồng
- Người Việt
- Đời thường
- Nhìn ra TG
- Trang nhất
- Nhìn ra thế giới
(NCTG) “Những giây phút quí báu được cùng gia đình vui đùa, sum họp diễn ra quá ngắn ngủi và hiếm hoi. Những ông bố, bà mẹ sẽ già đi theo năm tháng. Những đứa trẻ sẽ lớn nhanh như thổi. Tuổi ấu thơ của chúng, chẳng bao lâu sẽ qua đi như một giấc mơ. Nhưng tất cả sẽ luôn nhớ về những đêm Giáng Sinh của gia đình (…) bất luận ngày mai sẽ thế nào”.
Lại chuẩn bị cho một mùa Giáng Sinh - Ảnh do nhân vật cung cấp Một mùa Giáng Sinh nữa lại về trong náo nức muôn nơi. Người lớn bận bù đầu, mong kết thúc những công việc cuối năm, hoặc tất bật, lo sắm sửa cho gia đình. Trẻ con nôn nóng, thấp thỏm mong đợi quà của già Santa. Mình vốn không sinh ra và lớn lên với phong tục mừng ngày ra đời của Thiên Chúa, một trong những lễ lớn nhất hành tinh. Tuy không phải người theo đạo và không đi nhà thờ, nhưng mình vẫn thích Giáng Sinh, chỉ đơn giản vì cái không khí nhộn nhịp lúc chờ đón nó, những cây thông xanh và sự đoàn tụ. Cảm nhận về không gian trước ngày lễ được bộc lộ qua nhiều tầng tâm trạng: vui, buồn, phấn chấn, hồi hộp, căng thẳng, lo âu, náo nức, thư giãn, xúc động, mệt mỏi... Khởi đầu bằng hàng loạt những bản nhạc, những ca khúc Giáng Sinh được phát sóng dồn dập trên các kênh đài. Thoạt đầu mới nghe, rất hay, rộn ràng và hào hứng. Sau một thời gian nghe đi nghe lại, chúng trở nên nhàm và có phần khiến nhiều người khó chịu, sốt ruột muốn phát cáu... Nhưng đến lúc nhìn thấy những chiếc bánh qui được trang trí hết sức dễ thương sau khi nướng, đang tỏa mùi thơm mời mọc khắp nhà, hay ngào ngạt tỏa ra từ các cửa hàng bánh, cái không khí hồ hởi ấy của Giáng Sinh lại dâng đầy lồng ngực. Thôi thì đủ các thức ngon lành, hấp dẫn, mang hương vị đặc trưng của một mùa, mà suốt năm, người ta hằng mong chờ được hít hà trong sự thèm thuồng. Phố đông càng thêm huyên náo, cầu đường tắc nghẽn, cửa hàng chật như nêm. Những gánh hát rong nghiệp dư, những nghệ sĩ kéo vĩ cầm nơi góc phố chơi những bản nhạc du dương, bay bổng, để rồi bị chìm nghỉm trong tiếng nhạc chói tai, phát ra từ những cửa hàng trang hoàng lộng lẫy đèn màu và biển quảng cáo. Trai gái khoác vai, nắm tay; gia đình và người thân gặp gỡ trên sân ga, bến tàu điện, bến phà... ôm hôn nhau thắm thiết. Bưu điện làm việc ngày đêm không ngừng nghỉ, sao cho kịp vận chuyển hàng đống bưu phẩm và vô vàn những tấm thiệp, những cánh thư. Không biết lũ trẻ nhà A. bây giờ lớn bằng ngần nào để chọn bít tất cho chúng? Bà chị chồng đã có bộ đồ trộn xa-lát này chưa? Trời, đã có ai nhớ để đi đón vợ chồng chú B. năm nay sang thăm không nhỉ?... Tờ danh sách những thứ cần làm, cần mua sắm cứ thế dài dần theo mỗi cái gạch đầu dòng, nhằng nhịt những vết tẩy xóa. Nhà nhà bày biện, trang hoàng thật rực rỡ và đẹp mắt. Những ống giấy gói quà nhiều màu sắc, giấy trang kim, và hàng thác những dải băng lụa các cỡ được mang về. Ngoài những chậu hoa trạng nguyên lá đỏ thắm, những trái bí ngô màu cam to tướng, được cắt tỉa và cài cắm bằng những bông hoa hướng dương, thược dược, cúc kép cánh dài, hoa đầu rùa, vô số lá kim, những cành bông lau mềm mại màu tím nhạt xen lẫn những nhánh lúa mì mập mạp vàng ươm và những trái bắp ngô có hạt tím thẫm, trông thật độc đáo, hài hòa và ngộ nghĩnh, chứng tỏ sự cầu kỳ của chủ nhân, tạo cho khu phòng khách một cảm giác đặc biệt, chỉ có trong ngày lễ. Thành phố như sống dậy giữa tiếng cười và lời chúc tụng. Đêm đêm, từng tốp các nhóm ca hát địa phương rủ nhau đến từng gia đình của khu phố, gõ cửa hát tặng chủ nhà những bài hát Giáng Sinh. Chuyên nghiệp hơn thì thường tụ tập nơi trung tâm đài phun nước của thị trấn hoặc thành phố, ăn vận những bộ quần áo dân gian hết sức đẹp đẽ, biểu diễn ngoài trời. Các phòng ăn lung linh đèn chùm pha lê và ánh nến sáng trưng. Cơ man nào là đèn và những cây nến tẩm hương thơm được thắp lên. Những bộ đồ bằng bạc được đem ra lau chùi cẩn thận, bóng loáng. Khăn trải bàn là lượt tinh tươm, mà chỉ ít hôm nữa, sẽ được bày trên đó những bộ bát đĩa bằng men sứ sang trọng, mỏng manh, đắt tiền, mặc cho sáp từ những ngọn nến vàng và bạc tha hồ chảy thành từng vệt dài như nhũ đá. Người thân gặp nhau mừng rỡ, ngỡ ngàng, sau bao xa cách, để rồi tất cả cùng òa lên vui nhộn với những câu chuyện tưởng chừng không dứt. Hình nộm Người Tuyết đã đắp xong. Những cỗ xe do tuần lộc kéo, chễm chệ trên mái nhà phủ dày sương tuyết. Ống khói lò sưởi phả hơi nghi ngút để giữ ấm. Hương quế từ nước táo nóng tỏa đi khắp phòng. Những bà nội trợ đảm đang bận tíu tít, lật đật giở nhanh từng công thức của các món ăn truyền thống thịnh soạn, nóng sốt. Món thịt lợn ‘ham’ bỏ lò thơm phức, được tẩm ướp trong nhiều giờ, ngọt mềm nơi đầu lưỡi bởi vị mật ong, thảo quả và hạt hồi. Xa-lát rau pi-na với lê xắt lát, trên rắc hạt thông nướng ngọt bùi và pho mát bào mỏng. Khoai lang đỏ nướng mềm, tẩm xi-rô và bơ tan chảy ròng ròng, ăn với kem đánh bông trắng xốp. Khoai tây nghiền, dẻo quánh với nước xốt sánh như mật. Đậu hạt nấu với ngô, cà rốt, nấm và thịt ba chỉ xông khói. Sâm-banh, vang trắng, vang đỏ thuộc những vùng chiết rượu nổi tiếng. Rồi món tráng miệng bánh nướng nhân táo, nhân bí đỏ, nhân chanh, nhân sô-cô-la dùng với kem va-ni, trà nóng và cà phê... Chỉ lúc đó, Giáng Sinh mới thật sự đến gần. Mình chợt nhớ tới câu nói của một người, và thấy nó chí lý nhất trong lúc này: “Cảm giác về những thứ cuối cùng mình được sở hữu, không thích bằng cảm giác lúc mình đang thiêu đốt, ước ao, mong có nó!”. Mặc dù việc chuẩn bị cho ngày lễ là một trong những điều thích nhất của Giáng Sinh, cây thông Noel đối với mình được coi như một biểu tượng không thể thiếu. Từ lúc đi chọn cây, mua cây, cho đến cái thú được ngầm cảm nhận sự nhoi nhói, gai người khi những chiếc lá kim sắc nhọn, đâm trong lòng bàn tay, nhựa thông trong như hổ phách, dinh dính, mùi thông ngai ngái, tươi mát, dễ chịu một cách khó tả; tất cả đều thật tuyệt vời. Một năm, gia đình mình quyết định đón Giáng Sinh trong căn nhà gỗ thuê ở vùng có tuyết, tạm xa cái nắng hanh khô, tươi tắn, nhuộm vàng mảnh vườn nhỏ sau nhà mỗi khi quá chiều. Mùa đông nơi xứ tuyết có vẻ đẹp dịu dàng, bình dị. Chẳng tìm đâu được những chùm hạt nhỏ xíu lốm đốm trên cành, đỏ ối như quả anh đào và những tán lá vàng do mùa thu gửi lại. Trời đông và tuyết trắng có chung một vùng sáng bạt ngàn, nhẹ nhàng, hơi u ám với chỉ một màu xanh của cây lá, trải dài trong các cánh rừng, trên các sườn đồi núi phủ đầy tuyết. Thời gian ở đây trôi qua chậm rãi như người con gái đẹp soi gương. Gió bấc nổi lên xám như chì thổi bay các bông tuyết. Những thân cây ủ rũ, cong queo, trụi hết lá. Những cành thông nặng trĩu từng tảng tuyết lớn, óng ánh tựa kim sa. Những giọt nước đọng thành băng trong veo, tròn xoe như xâu chuỗi hạt thủy tinh tí hon, long lanh trên khung cửa sổ bằng gỗ sồi. Đi sâu mãi vào rừng, càng thấy mình nhỏ bé trước thiên nhiên bát ngát, thanh bình, trắng xóa. Mình nằm xoài trên tuyết, giang rộng hai tay, khua nhịp nhàng lên xuống, mơ về các thiên thần, và vẩn vơ nhớ lại câu chuyện Bà Chúa Tuyết. Chợt giật thót người, cười rinh rích, vì tuyết xộc vào giày, buốt hết mấy đầu ngón chân. Cái lạnh sắc ngọt, giòn tan, len lén chui qua từng lớp áo ấm. Nhưng có hề hấn gì đâu, vì cuối cùng, cây thông ‘hoàn hảo’ nhất đã được tìm thấy, đẵn xuống, buộc vào xe kéo về. Nó hoàn hảo vì cả nhà cùng chọn lựa. Thời khắc trang trí cây thông lại mở ra từng trang ký ức từ ngày xửa ngày xưa cho đến tận bây giờ. Những món đồ xinh xẻo, nho nhỏ, được cẩn thận gìn giữ qua năm tháng, giờ được mang ra treo như những bảo vật vô giá. Gắn liền với chúng là kỷ niệm, là những câu chuyện của gia đình đang dần sống lại trong không gian ngày lễ. Nhớ năm xưa, ông bố để râu trông nghịch quá. Ngày cô con gái út cất tiếng khóc chào đời, cũng là ngày ông mới chịu cạo râu nhẵn nhụi từ đó. Cô con gái lớn ửng hồng đôi má khi nhìn lại khung ảnh xinh xinh của mình thời còn đi học mẫu giáo. Con búp bê gỗ, những quả lê bằng nhung đỏ có viền vàng chỉ bạc, chú hề nhồi bông, khi mình đã tự tay trang trí cho cây thông đầu tiên trong đời... Tất cả giờ đã xa quá, bao mùa đông đến rồi lại đi còn gì? Cây thông Noel thật sự là món quà đặc biệt của tự nhiên ban tặng cho con người trong ngày lễ. Khi màn đêm buông xuống trong rừng, không gì thú bằng được quây quần uống nước quả nóng bên lò sưởi với ánh lửa bập bùng, làm râm ran hai má, nghe những thanh củi nổ tí tách, cời tàn lửa cho nó bay lên như sao sa và nhấm nháp hạt dẻ nướng. Trẻ con ngủ gà gật trong lòng các bà mẹ. Chúng mơ màng về miền thế giới thần tiên qua những câu chuyện cổ tích được nghe kể lại. Xin dành một khoảnh khắc yêu thích nữa của mình về Giáng Sinh cho phần này. Sáng sớm tinh mơ của ngày lễ quan trọng ấy, khi tất cả vẫn đang ngon giấc, mình thường lén dậy một mình, chạy ra ngoài phòng khách, hít một hơi thật sâu cái trong lành, thanh khiết của mùi lá thông buổi sáng. Sau đó thả mình xuống xô-pha, lim dim cuộn tròn trong tấm chăn len ấm áp, cảm từng nhịp thở của mọi vật xung quanh. Không gian yên ắng trong thời gian lắng đọng. Âm thanh duy nhất lúc bấy giờ, chỉ còn lại sự yên lặng tuyệt đối. Nó muốn kéo dài trong bao lâu tùy thích, cho đến khi những âm i i đầu tiên vang lên bên tai. Đó là lúc tất cả sắp thức dậy, bừng lên khí thế Giáng Sinh. Có tiếng trẻ con bật ra khỏi giường, ùa đi tìm những ông bố, bà mẹ hãy còn đang ngái ngủ, giục giã lay họ dậy. Mùi cà phê thơm nức mũi từ nhà bếp bay ra cùng tiếng lanh canh chuẩn bị cho bữa ăn sáng. Nhưng không! Cả gia đình đang tập trung ngoài phòng khách trong bộ đồ ngủ, ngắm nhìn cây thông đẹp nhất họ cùng nhau trang trí và vô số những món quà bày xung quanh, do già Santa đêm qua đã giữ lời hứa. Trẻ con hăm hở xé toang không thương tiếc những mảnh giấy bọc và vung vãi ruy-băng khắp nơi. Gương mặt mọi người với nụ cười ngời sáng trong tiếng suýt xoa, tấm tắc, cảm ơn, bình phẩm, í ới khoe nhau những món quà mình vừa nhận. Không khí sôi nổi đó kéo dài mãi quanh bàn ăn trong tiếng dao dĩa chạm nhau lách cách. Bánh mì hạt ngũ cốc, bánh kẹp kiểu Anh nướng bơ, mứt cam và mứt quả sung do nhà tự làm, xúc xích chấm mù tạt, thịt hun khói, thịt ba chỉ cháy cạnh kêu xèo xèo trong chảo, các món trứng khác nhau và khoai tây vỏ đỏ, xắt khúc áp chảo vàng rộm, rắc thêm rau mùi tây và hạt cần, ăn với xốt chua ngọt. Sau bữa điểm tâm hậu hĩnh đó, cả nhà rủ nhau băng rừng đi dạo, chơi những trò thể thao trên tuyết, hoặc đi tản bộ dưới khu phố vắng tanh, cửa hàng đóng im ỉm. Các vị lớn tuổi hơn, thường thích quây quần trong nhà, trò chuyện và xem lại những bộ phim cổ điển về Giáng Sinh. Đến tối, cả gia đình lại được thưởng thức tài nội trợ khéo léo của một bà cô nào đó từ xa đến thăm, qua món cá nấu bảy vị khác nhau, ngon đến khó lòng từ chối. Đôi khi mình tự hỏi, không biết những điều kỳ diệu do con người tạo ra hay do các Đấng Tối Cao ban tặng nhỉ? Chỉ biết rằng những giây phút quí báu được cùng gia đình vui đùa, sum họp diễn ra quá ngắn ngủi và hiếm hoi. Những ông bố, bà mẹ sẽ già đi theo năm tháng. Những đứa trẻ sẽ lớn nhanh như thổi. Tuổi ấu thơ của chúng, chẳng bao lâu sẽ qua đi như một giấc mơ. Nhưng tất cả sẽ luôn nhớ về những đêm Giáng Sinh của gia đình, những cây thông xanh, những món quà từng mơ ước, những lúc quây quần hạnh phúc bên ánh lửa, dưới mái nhà yên ấm và những bữa tiệc vui, bất luận ngày mai sẽ thế nào. Nhớ những dịp Tết Nguyên Đán, những nụ hoa đào đua nhau nở trong giá rét. Những chồi non lấp ló nhú ra từ những cành quất, be bé, xinh xinh, một màu xanh dịu mắt. Mưa bay lắc rắc khắp các nẻo đường. Cỏ cây, hoa lá đội đất vươn lên mặc gió bấc. Nhớ những chiếc bánh chưng vuông vắn, bố gói lá dong xanh màu lá thông. Nhớ lúc nhộn nhịp đi sắm Tết. Nhớ bắp ngô nướng bên bếp lửa hồng, cái đêm bắc nồi luộc bánh. Nhớ mùi vị miếng bánh đầu tiên bố mới nén xong, mẹ đem ra bóc, ngon đến tê cứng quai hàm. Đâu đó, vang lên tiếng pháo đì đùng của trẻ nhỏ trong ngõ vắng. Nhớ mùi nước thơm mẹ nấu cho con gái gội đầu... Những lúc như thế, chẳng còn đâu sự ngăn cách giữa tế nhị hay vô ý, khôn ngoan hay vụng dại... Không còn khái niệm của sự phải trái, đúng sai. Chỉ còn lại tình yêu, hạnh phúc và sự thứ tha. Nguyễn Hoàng Yến, từ San Francisco, Hoa Kỳ
TweetNhững tin mới hơn
- Thi lấy bằng lái ở Đức: CƠN ÁC MỘNG (Phần 1) (20/12/2013)
- Thi lấy bằng lái ở Đức: CƠN ÁC MỘNG (Phần 2) (22/12/2013)
- Thi lấy bằng lái ở Đức: CƠN ÁC MỘNG (Phần cuối) (23/12/2013)
- TẬP TỤC GIAO THỪA Ở HUNGARY (02/01/2014)
- QUẢNG TRƯỜNG ANH HÙNG TẠI TRUNG QUỐC (07/01/2014)
- CHUYỆN ĐỔ RÁC VIẾT TRÊN ĐẤT MỸ (10/01/2014)
- CHÚNG TA THÀNH NGƯỜI LỚN (13/01/2014)
- DUBROVNIK - NGỌC BÍCH CỦA BIỂN ADRIATIC (07/02/2014)
- MỘT THOÁNG LUANG PRABANG (10/03/2014)
- Chuyện nước Mỹ (4): HỌC KHU SYOSSET VÀ CẬU HỌC SINH TRUNG HỌC JOSH LAFAZAN (04/04/2014)
Những tin cũ hơn
- NHỮNG CÂU CHUYỆN NHỎ Ở LYON (23/11/2013)
- HỘP ĐÊM VÀ SỰ HỌC (21/11/2013)
- HÃY CỨ ĐI, NHƯNG NÊN TRANG BỊ KIẾN THỨC (02/10/2013)
- MUỐN VĂN MINH, PHẢI BỎ ĂN TRẦU? (01/10/2013)
- MÙA ĐÔNG NƯỚC NHẬT, CÀ PHÊ VÀ STARBUCKS (04/02/2013)
- YÊN KINH SỢ ĐI GIÀY CAO GÓT (19/01/2013)
- BỐN MÙA YÊN KINH (16/01/2013)
- MỘT VÀI TẬP TỤC GIÁNG SINH TRUYỀN THỐNG TẠI HUNGARY (24/12/2012)
- Chùm ảnh VÀ KHI ĐÔNG TỚI BERLIN (15/12/2012)
- NHỮNG GƯƠNG MẶT THANAKA (07/12/2012)
Bài đọc nhiều nhất - „CHÚNG CON SẼ CHẾT Ở ĐÂY...”
- „CHÚNG CON SẼ CHẾT Ở ĐÂY...”
- Giao thừa 2025: CẤM BẮN PHÁO HOA, PHÁO NỔ TẠI BUDAPEST
- Từ Budapest đến Brussels: PHỞ VIỆT TỎA HƯƠNG TRONG TUẦN LỄ PHỞ 2025
- "PHONG THÁNH CHO NHỮNG AI ĐÃ THEO HẠT GIỐNG ĐỨC TIN KITÔ GIÁO TẠI PANNONIA..."
- KHI NÀO KHÔNG CẦN "THI QUỐC TỊCH"?
- Ngày này năm xưa: ANDRÁS III, VỊ QUÂN VƯƠNG CUỐI CÙNG CỦA TRIỀU ĐẠI ĐẦU TIÊN
- Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng: "KHÔNG CHO PHÉP HƯNG CỦA NHỮNG THÁNG NGÀY CŨ QUYẾT ĐỊNH HIỆN TẠI!"
- CHĂM MẸ ỐM, TÔI ĐÃ NHẬN RA NHỮNG GIÁ TRỊ GÌ?
- THÔNG BÁO GÓI VIỆN TRỢ 10,5 TỶ USD CHO UKRAINE BÊN THỀM 24/2
- DONALD TRUMP: KHÔNG THẬT SỰ CẦN ZELENSKYY TRONG HÒA ĐÀM
Bạn thấy giao diện web mới thế nào?
Đẹp và tiện lợi hơn web cũ Bình thường Tôi thích giao diện web cũ hơn
Theo dòng sự kiện
Tủ sách NCTG
Muôn mặt đời thường -
MẸ BẠN NAM MẤT!
(NCTG) “Xời, những cái đó cổ lỗ hết rồi, phở trâu tươi mới gọi là mới nhé!”.
-
VỀ NHÀ
(NCTG) “Vậy là “đấu tranh đến cùng” của mình chẳng có tác dụng gì”.
-
KHI RỬA BÁT CHỈ LÀ... RỬA BÁT
(NCTG) “Lần đầu tiên tôi thấy hơi thở của mình, sự hiện diện của mình trong cái công việc nhỏ bé đó mà không nghĩ tới bất kỳ điều gì khác. Thật là vi...
-
LỄ TÌNH NHÂN CŨNG NHẠT NHÒA Ở HUNGARY, KHÔNG CHỈ VÌ DỊCH BỆNH
(NCTG) Tình hình dịch bệnh cũng không thuận lợi cho các cặp đang yêu: theo một khảo sát được thực hiện với ứng dụng nghiên cứu thị trường Opinio, hầu...
-
CHUYỆN Ở BỆNH VIỆN
(NCTG) “Một chị gần cửa phòng xuống giường đi ra lấy hộp cơm rồi mang đến giường cuối phòng cho một chị nữa. Hai chị lặng lẽ ngồi ăn cơm cạnh nhau”.
- Trang nhất
- Hungary
- Việt Nam - Thế giới
- Lịch sử
- Góc nhìn
- Văn hóa
- Cộng đồng
- Người Việt
- Đời thường
- Liên hệ
Từ khóa » Cảm Xúc Về Noel
-
Cảm Xúc Ngày Noel - Du Học Thanh Giang
-
Nghẹn Ngào Với Những Cảm Xúc đêm Noel - Đời Sống - Zing
-
Cảm Xúc Giáng Sinh - Facebook
-
Lễ Giáng Sinh Là Tình Yêu Thương - Church Of Jesus Christ
-
Cảm Nghĩ Về Ngày Giáng Sinh Tại Tanabata 5
-
Stt Noel, Cap Noel Hay, Ngắn Cho Mọi Tâm Trạng
-
Những Bài Viết Hay Về Giáng Sinh - Ngôi Sao
-
Cảm Xúc Trước Ngày Giáng Sinh | NHÀ GẤU MÈO
-
Nghẹn Ngào Với Những Cảm Xúc đêm Noel
-
12 Bài Thơ Noel Buồn Ngắn Về Tỏ Tình, Một Mình Cô đơn đêm Rét
-
Nỗi đau Hiện Về Dịp Giáng Sinh Và Những Ngày Lễ | Dịch Vụ Tang Lễ ...
-
Không Ai Phải Cô đơn Trong đêm Giáng Sinh - Kenh14
-
Giáng Sinh Là Khoảnh Khắc Dành Cho Yêu Thương - First News - Trí Việt
-
Giáng Sinh Hà Nội -mùa Của Bất Tận Yêu Thương! - Dân Trí