Cảnh Cảnh Dư Hoài - A Walk To Remember

Processed with VSCO with hb1 preset
Processed with VSCO with hb1 preset

“Ý nghĩa của tình yêu vốn dĩ là hai người ở bên nhau, cùng nhau thay đổi vận mệnh. Chúng ta ở bên nhau chính là chúng ta tuyệt vời nhất.”

Cảnh Cảnh

Cảnh Cảnh là một cô gái bình thường như bao cô bé khác. Ba mẹ chia xa từ khi còn nhỏ, sống cùng ba, học hành có chút ngốc nghếch, may mắn thi đỗ vào trường Trung học trọng điểm Chấn Hoa, bắt đầu thanh xuân với những nỗi lo lắng.

Cảnh Cảnh đặc biệt thích chụp ảnh, với cậu ấy, máy ảnh giống như là vật bất li thân vậy. Thế nhưng cậu ấy không biết chụp ảnh là đam mê hay sở thích của mình.

Bắt đầu kì quân sự, cậu ấy nghe theo sự bày kế của bạn học Tưởng Niên Niên mà giả vờ ngất để được nghỉ tập, ngoài dự đoán lại làm quen được với hai cô bạn mà sau này trở thành chị em tốt với mình. Ba người bọn họ thân thiết cùng nhau chia sẻ những rung động đầu tiên, Beta thì mạnh mẽ, tùy hứng, Giản Đan lại hiền lành và đơn giản. Beta thích thầy giáo chủ nhiệm Trương Bình, Giản Đan lại luôn thích cậu bạn cùng bàn Hàn Tự. Còn Cảnh Cảnh, cậu ấy rõ ràng là thích Dư Hoài, người luôn bên cạnh giúp đỡ cậu ấy. Giữa những ngày thanh xuân đẹp nhất, Cảnh Cảnh tìm được những người bạn vĩnh cửu, cùng đồng hành với cậu ấy suốt một đời.

Bước vào lớp 5, cậu ấy hòa mình vào một tập thể tự do có thể thẳng thắn đối chất với giáo viên để được ngồi chỗ mình thích, một tập thể đầy tình cảm có thể đấu tranh vì thầy chủ nhiệm Trương Bình, một tập thể háo hức văn nghệ hơn là học tập, một tập thể luôn sát cánh bên nhau. Cậu ấy gặp lớp trưởng béo Từ Diên Lượng hăng hái, tốt bụng, thích thầm một Beta mạnh mẽ. Cậu ấy gặp một Hàn Tự ít nói và học giỏi. Cậu ấy gặp Lộ Tinh Hà bất cần và phóng khoảng, thích Cảnh Cảnh suốt những tháng ngày tuổi trẻ. Cậu ấy gặp Chu Mạt quân sư tình yêu, thích xem sách truyện người lớn. Cậu ấy gặp chị Lạc Chỉ, nữ thần khoa xã hội, yêu thầm một Trịnh Hoài Nam, nam thần khoa tự nhiên. Và cậu ấy gặp Dư Hoài, điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời của Cảnh Cảnh.

Cảnh Cảnh tìm ra đam mê của mình, chủ động theo đuổi ước mơ. Cậu ấy nhận ra tình yêu từ ba, mẹ thậm chí là dì và đứa em trai của mình luôn dành hết về phía bản thân cậu ấy. Cậu ấy từ một cô bé ngốc nghếch trở thành một nhiếp ảnh gia tài giỏi, trải qua thanh xuân của mình, cậu ấy trưởng thành rất nhiều.

Đối với mình mà nói, Cảnh Cảnh cũng giống như bất kì ai trong chúng mình, cũng từng lo lắng, từng buồn vui hờn giận, từng ích kỉ và rồi dần trưởng thành. Đi qua những mùa hạ nồng ấm của tuổi trẻ, chúng ta cũng như cậu ấy, rồi sẽ lớn lên, thế nhưng trong thanh xuân, ai cũng rạng ngời.

Dư Hoài

Dư Hoài là một cậu bé học rất giỏi môn Vật Lí nhưng cực kì ghét Ngữ Văn. Dù lực học tốt, cậu ấy luôn không vững tâm lí khi thi cử, có khát khao lí tưởng, đó là trở thành một nhà khoa học.

Từ khi huấn luyện quân sự, cậu ấy đã luôn thể hiện mình là một người tài giỏi, dám đối đầu với chủ nhiệm Phan, đòi quyền lợi cho các bạn học. Ban đầu có lẽ nhiều người sẽ nghĩ rằng cậu ấy là một đứa công tử bột,  kiêu ngạo, khó gần. Thế nhưng kì thực, cậu ấy là một đứa bé luôn bị áp lực từ mẹ mình, có chút ngôc nghếch, cũng rất ấm áp, rất quan tâm người khác.

Bước vào lớp 5, cậu ấy gặp gỡ với những người bạn mới. Dư Hoài rất thân với Chu Mạt, thích bóng rổ, thích chơi game. Cậu ấy gặp Beta và Giản Đan, Hàn Tự, Văn Tiêu Tiêu-cô bạn thầm thích cậu ấy và Lộ Tinh Hà. Thế nhưng, chỉ cần cậu ấy ngoảnh đầu sang bên trái, sẽ luôn thấy Cảnh Cảnh, người quan trong nhất trong cuộc đời của Dư Hoài.

Cậu ấy là một cậu bé luôn hi sinh vì gia đình mình. Con đường học hành liên tục lỡ dở, những rung động đầu đời cũng phải nén chặt trong lòng, chấp nhận trở thành người có lỗi mà biệt tích mười năm. Dù là thanh xuân hay đã trưởng thành, cậu ấy vẫn có chút ngốc nghếch, vẫn là chàng trai ấm áp, dịu dàng, quan tâm. Dư Hoài của những tháng ngày tuổi trẻ là Dư Hoài tuyệt vời nhất, “ngây thơ giản đơn mà dũng cảm”.

Cảnh Cảnh Dư Hoài

Có lẽ nhiều người cho rằng cuối cùng Cảnh Cảnh và Dư Hoài trở về bên nhau có chút tội nghiệp cho mối tình đơn phương của Lộ Tinh Hà, thế nhưng mình cảm thấy đây là kết thúc tuyệt vời nhất cho mối tình thanh xuân tươi đẹp nhất.

“Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của rất lâu sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thắng được thanh xuân.”

Nếu không có Dư Hoài sẽ không có Cảnh Cảnh sau này rực rỡ như vậy. Sẽ không ai nói với Cảnh Cảnh “Vậy chúng ta ngồi cùng bàn đi, mình giúp cậu”, sẽ không ai xoa đầu Cảnh Cảnh chê bai ngốc nghếch sau đó sẵn sàng tận tình giảng bài cho cậu ấy. Sẽ không có ai giận dỗi rồi nhanh chóng vì Cảnh Cảnh mà dễ dàng tha thứ. Sẽ không ai nói với cậu ấy “Chúng ta mãi mãi là bạn cùng bàn nhé!” . Sẽ không ai cho cậu ấy động lực đến Bắc Kinh, theo đuổi đam mê chụp ảnh của mình. Nếu không vì Dư Hoài, Cảnh Cảnh sẽ không thay đổi quyết định mà ở lại ban tự nhiên, sẽ không cố gắng học tập rất nhiều, sẽ không có điểm tựa nào cả, cũng không có ai để cậu ấy sùng bái. Cảnh Cảnh mãi sau này mới là Cảnh Cảnh tuyệt vời nhất, vì Dư Hoài mà trở nên tuyệt vời.

Nếu không có Cảnh Cảnh, Dư Hoài năm ấy cũng chẳng tuyệt vời đến vậy. Sẽ không có ai chỉ thích chụp riêng Dư Hoài, vì cậu ấy chơi bóng rổ bị thương mà đau lòng, vì Dư Hoài đi lấy máy ảnh cho mình bị đánh mà xót xa. Sẽ không có ai nói với cậu ấy “Dư Hoài, kì thực, mình rất thích ngồi cùng bàn với cậu”. Sẽ không có ai chỉ sùng bái riêng cậu ấy, cổ vũ cậu ấy những lúc cậu ấy gục ngã, viết một dấu chiến thắng trên cánh tay cậu ấy khiến cậu ấy an tâm. Sẽ không có ai nói với Dư Hoài “Tớ vẫn luôn nhớ cậu”, chờ đợi Dư Hoài 10 năm, từ bỏ Lộ Tinh Hà, dùng tình cảm kiên trì cùng chân thành quay trở lại thành điểm tựa những năm tháng sau này cho Dư Hoài.

Tình yêu mà, sẽ chẳng bao giờ có so sánh ai yêu nhiều hơn. Mười năm Cảnh Cảnh chờ đợi thì cũng là mười năm Dư Hoài đánh đổi quá nhiều thứ trong cuộc đời mình, cố gắng tìm Cảnh Cảnh, vì Cảnh Cảnh mà vượt qua đoạn thời gian khó khăn. Kì thực, Dư Hoài rất đáng thương bởi vì không có Cảnh Cảnh, Dư Hoài của sau này sẽ chẳng có gì cả. Canh cánh trong lòng đều của hai người bọn họ, những năm tháng thanh xuân, vì bốn chữ này mà trở thành oan gia, gặp nhau, ngồi cùng bàn rồi trở nên thân thiết. Mười năm, lại vì bốn chữ này mà chật vật không thôi để sau cùng, canh cánh trong lòng cũng có đáp án. Dư Hoài trở lại cây bãi đất năm xưa, nơi cậu mang cây non đến trồng chỉ vì một câu nói muốn của Cảnh Cảnh, trở về nơi chia xa để gặp lại người xưa. Như ngày nào của rất lâu về trước, cậu ấy ngốc nghếch gãi đầu đi xuống phía cuối lớp, ngồi cùng bàn với người mà cậu “trân quý một đời”, Dư Hoài vẫn bóng dáng ấy, gọi to hai tiếng Cảnh Cảnh, gãi đầu “Xin lỗi, mình đến muộn”. Nụ cười của Cảnh Cảnh chính là câu trả lời cuối cùng. Cảnh Cảnh thích Dư Hoài bao nhiêu năm thì Dư Hoài cũng thích Cảnh Cảnh bấy nhiêu năm. Qua thời gian, tình cảm của họ dường như vẫn như thuở ban đầu ấy, trong trẻo, giản đơn và đầy dũng khí, kiên trì. Họ đều lựa chọn người trong thanh xuân xinh đẹp để cùng mình đi đến hết cuộc đời. Có lẽ, đó là lựa chọn toàn vẹn nhất cho mối tình đầu bung nở từ nắng hạ của một thời đẹp nhất…

“Cậu cười cái gì?”

“Cậu xem xem, mình tên là Dư Hoài, bạn ngồi cùng mình là Cảnh Cảnh. Tên bọn mình ghép lại thành canh cánh trong lòng.”

“Dư Hoài, kì thực, mình rất thích ngồi cùng bàn với cậu.”

“Chúng ta mãi mãi là bạn cùng bàn nhé!”

“Được.”

“Cậu nhất định chỉ được sùng bái duy nhất thiếu gia đây thôi”

“Thực ra, mình thấy cậu cũng rất xinh”

“Cậu là điểm tựa của mình, nếu cậu cũng gục ngã thì mình phải làm sao?”

“Đợi thi đại học xong rồi mình sẽ nói cho cậu biết, coi như là phần thưởng”

“Ý cậu là gì chứ?”

“Cậu là đồ ngốc”

“Ừ, mình là đồ ngốc…”

“Bất kể tương lai sau này ra sao, mình bên cạnh cậu, đừng sợ.”

“Mười năm trước mình không đợi được, mười năm sau mình nhất định đợi được cậu.”

“Cảnh Cảnh. Xin lỗi, mình đến muộn mất rồi.”

Muộn cho thanh xuân nhưng không muộn cho cả đời người…

02.07.2016

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Từ khóa » Cảnh Cảnh Dư Hoài Nghĩa Là Gì