Câu Chuyện đắc Pháp Của Một Nữ Giám đốc Ngân Hàng - Wattpad

🍀🍀

Mọi người quanh tôi thường nói với tôi rằng tôi là một cô nhân viên ngân hàng may mắn, lúc nào cũng vui vẻ bình an và dường như chẳng có ưu phiền nào. Nhưng họ không biết rằng, tôi đã có một quá khứ đầy đau khổ. Chỉ có điều, tôi may mắn tìm thấy con đường thoát khỏi nó...

Tôi của ngày xưa..

Từ nhỏ, tôi đã thần tượng gia đình Ingal trong bộ phim "Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên". Tôi nghĩ rằng con người nên sống như thế, bất kể là nghèo hay giàu thì đều có thể hạnh phúc. Tuy vậy, những điều diễn ra quanh tôi dường như là hoàn toàn ngược lại.

Tôi có một tuổi thơ không êm đềm, bố tôi ốm bệnh liên miên nên ông không giúp gì được mẹ. Thời đi học, ông vốn dĩ rất thông minh, tài hoa và nổi tiếng trong trường. Ông từng rất tự hào về bản thân mình, nhưng bệnh tật và sự thiếu kiên trì đã quật ngã ông; ông bỏ dở học hành và không nghề nghiệp, thích phiêu du lang bạt nay bãi vàng, mai bãi đá đỏ. Lần nào trở về, ông cũng tiều tụy và bệnh tật. Mẹ tôi phải gồng mình để nuôi sống cả gia đình với 4 miệng ăn. Lương giáo viên ít ỏi nên mẹ đã bỏ nghề để đi buôn. Tôi biết bố tôi thương mẹ, nhưng có lẽ áp lực cuộc sống và bệnh tật, khổ sở cả về thể chất và tinh thần khiến ông trở nên khó tính, cáu bẳn, ghen tuông và thường xuyên đánh mẹ. Ngày đó, tôi chỉ mong bố mẹ chia tay nhau để được yên ổn.

Nhờ có sự giúp đỡ của những người thân trong gia đình, bố mẹ tôi cũng bớt cơ cực hơn khi bố tôi tìm được việc làm, bớt bệnh và mẹ quay trở lại với nghề giáo viên. Tôi ra trường và đi làm. Nhưng yên ấm chẳng được bao lâu, sau chưa đầy 1 năm, bố tôi mắc bạo bệnh rồi qua đời. Chứng kiến sự thống khổ của ông những ngày cuối đời khi bệnh tật giày vò, mẹ và tôi khóc cạn nước mắt. Khi đó, em trai tôi mới vào lớp 10 – lần đầu tiên trong đời, em phải trải nghiệm sự thống khổ khi mất người thân.

Cũng có chút an ủi là, tôi học hành không tệ, luôn là con ngoan trò giỏi của gia đình và thầy cô. Nhưng đồng hành với ưu điểm đó thì trong tôi lại hình thành tính tự phụ, thường tự cho mình là đúng, và độc đoán. Tôi đặt nặng danh lợi, nếu có điều gì đó không tốt tổn hại tới danh dự, uy tín của tôi, dù do tôi gây ra hay hoàn cảnh đem lại, tôi đều sẽ mất ăn mất ngủ, bất an và lo lắng. Cộng thêm sự đố kỵ không biết từ bao giờ đã lớn lên trong tôi, tôi thường xuyên so sánh sự yếu kém của mình với sự thuận lợi bạn bè xung quanh, điều ấy khiến tôi trở nên mệt mỏi.

Sau này, tôi lập gia đình, giữa tôi và chồng tôi lại có một vấn đề rất lớn. Tôi đòi hỏi một người chồng mạnh mẽ, một "nam tử hán đại trượng phu", nhưng tôi lại hoàn toàn không phải là một "yểu điệu thục nữ". Lúc nào tôi cũng tỏ ra mình mạnh mẽ, có thể tự quyết mọi việc, thậm chí còn luôn thấy mình tháo vát nhanh nhẹn hơn chồng. Không may, vào những năm 2010-2012, chúng tôi đầu tư chứng khoán nhưng thất bại. Không giống bạn bè xung quanh – dường như họ chẳng phải lo lắng gì về vật chất – tôi mới lập gia đình thì đã mang trên đầu một cục nợ không nhỏ, lo toan bộn bề. Những mất mát về lợi ích vật chất và cuộc sống lúc nào cũng không như ý muốn khiến tôi luôn cảm thấy căng thẳng, cô đơn, như thể kiếp số của tôi là phải gồng mình chịu đựng những đau khổ trong cuộc sống.Cuốn sách kì diệu thay đổi cuộc đời

Từ khóa » đắc Pháp