Cầu Cổng Vàng – Sát Nhân Bất đắc Dĩ

Trên đây là con số thống kê số người nhảy cầu vào ban ngày, vào ban đêm số người chết vì nhảy cầu mất xác chắc chắn còn lớn hơn nhiều, trong đó có nhiều cuộc tự vẫn tập thể. Người dân sống gần đó ít nhất cũng có một lần trong đời được chứng kiến cảnh nhảy cầu tự vẫn.

Cầu Cổng Vàng (Golden Gate Bridge), thuộc thành phố San Francisco (Mỹ), được khánh thành vào năm 1937. Người đầu tiên mượn điểm nổi tiếng này để trẫm mình là cựu chiến binh Chiến tranh Thế giới I tên là H. Wobber. Ông tự vẫn lúc 47 tuổi, ngay sau khi cây cầu được khánh thành 3 tháng. Tham gia chiến trận bao nhiêu năm chẳng có tên tuổi, bỗng nhiên tìm đến cái chết bằng việc nhảy cầu đã khiến tên tuổi của cựu chiến binh này đi vào “huyền thoại”. Chuyện các nam thanh nữ tú, học sinh do thất tình hay bế tắc trong cuộc sống đến cầu Cổng Vàng tự vẫn là chuyện bình thường.

Người trẻ nhất chọn cầu Cổng Vàng tự vẫn là một cô bé 14 tuổi tên là Marrisa Rosa. Em đã bỏ học tới đây nhảy cầu tự vẫn từ độ cao 70 m. Điều tra cho thấy, Rosa đã từng tìm được một trang web dạy tự tử bằng cách nhảy cầu. Theo đó, muốn cầm chắc cái chết thì phải nhảy từ độ cao 75 m trở lên, hiệu nghiệm hơn cả uống thuốc độc.

Người cao tuổi nhất nhảy cầu tự vẫn là một cụ già 70 tuổi. Trong một bức thư để lại trước khi quyên sinh, cụ viết rằng muốn chết vì không thích nghi được với cuộc sống. Thông thường, mỗi người tự tử thường có bức thư tuyệt mệnh trong túi, có người chết vì đau răng, có người vì giận đồng nghiệp…

Tự tử ở cầu Cổng Vàng để nổi tiếng?

Không chỉ có thường dân chọn cầu Cổng Vàng để trẫm mình mà nhiều nhân vật lớn cũng chọn nơi đây để thác đời. Đó là trường hợp của Roy Raymond, người sáng lập ra hệ thống bán hàng bí mật Victoria. Ông đã nhảy cầu năm 1993. Tiếp sau đó là thủ quỹ của đảng Dân chủ, bạn thân của cựu Phó tổng thống Al Gore cũng chọn cầu Cổng Vàng để tự vẫn.

Theo tính toán thì cứ 18 phút lại có một người chết do bệnh tật, tự sát, tai nạn giao thông hay thanh toán nhau bằng súng tại Mỹ. Những cái chết trên ít được báo chí nhắc tới. Chính vì điều này mà chết ở cầu Cổng Vàng là “ước mơ” của nhiều người vì thường được báo chí nhắc tới nhiều.

Có người ở các bang khác xa xôi trước khi đến cầu Cổng Vàng trẫm mình đã phải tích cóp nhiều tháng lương mới đủ tiền đi đường tới đó tự vẫn. Nhiều chuyên gia xã hội học cho rằng, chuyện lìa đời ở Mỹ là bình thường, ít được mọi người quan tâm vì thế nhiều người muốn đến cầu Cổng Vàng tự vẫn để cái chết của họ “mang tính thẩm mỹ, lãng mạn và gây sốc cho dư luận”. Bằng chứng là cách cây cầu Cổng Vàng không xa có một cây cầu khác y chang như nó nhưng từ khi hình thành đến nay chẳng ai chọn nơi đây để chết. Tuy nhiên, cũng có nhiều người muốn tới cầu Cổng Vàng để tự vẫn, nhưng vì thấy cảnh ở đây đẹp và lãng mạn nên họ từ bỏ ý định.

Rất nhiều người đã làm đơn kiện lên chính quyền thành phố, cho rằng cái chết của người thân của họ là do cầu Cổng Vàng không có lan can. Tuy nhiên, bao nhiêu lá đơn xếp chồng lên đều bị chính quyền thành phố dẹp đi. Năm 1976, một kỹ sư tên là Roger Grimes cũng đã đưa ra kiến nghị xây lan can cầu Cổng Vàng, nhưng chẳng ai ngó ngàng tới chuyện này.

Phải chăng thành phố San Francisco không quan tâm tới tính mạng con người? Xin thưa không phải vậy, vì nếu làm lan can thì cây cầu mất đi vẻ đẹp và sự lãng mạn đến dễ sợ của nó. Khi đó, cầu Cổng Vàng sẽ chẳng còn thu hút được khách du lịch nhiều như hiện nay: 10 triệu người tới thăm/năm

Từ khóa » Cầu Cổng Vàng Tự Sát