Câu đố Về Loài Vật - Blog Vật Lý - Mr Phong

Ai kêu ai hú bên sông

Mẹ kêu mặc mẹ, có chồng phải theo

(Cá bạc má)

Bốn cái chày đâm

Hai cây đinh sắt

Một cái lúc lắc

Hai cái quơ quơ

(Con trâu)

Con chi không chưn mà đi năm rừng bảy rú

Con chi không vú mà nuôi chín mười con.

(Con rắn, con gà)

Con chi ăn không uống

Con chi uống mà không ăn

(Con tằm, con đỉa)

Cù queo mà ở dưới đồng

Đêm về lại nấu rầm rầm suốt đêm

Nấu rồi lại đổ nước thêm

Nấu hết gánh củi không mềm cù queo

(Con ốc)

Đầu rồng đuôi phụng cánh tiên

Nửa đêm tỉnh giấc nổi lên la làng

(Gà trống)

Đầu làng cái mõ

Cuối làng cây cờ

Mõ đánh bao giờ

Cờ phất chừng đó

(Con chó sủa)

Hai cột một kèo

Treo hai tấm tranh

Cả làng ở đủ

(Gà mẹ)

Một mẹ nuôi chín mười con

Chín mười con không nuôi tròn một mẹ

(Gà mẹ và gà con)

Ngày thời dạo chơi vườn hạnh

Tối lại ôm lấy má đào

Hôn thục nữ trong cơn giấc mộng

(Con muỗi)

Ngồi buồn nói chuyện bông lơn

Ngó xuống dưới biển có con không thằng

(Con cá)

Rì rì rầm rầm

Đội nhà đi chơi

Gặp khi tối trời

Úp nhà nằm ngủ

(Con rùa)

Tám thằng dân vần cục đá tảng

Hai ông xã xách nạng chạy theo

(Con cua)

Tám chân đi đất không mòn

Mà mang trống lệnh trèo hòn núi cao

(Con nhện)

Tưởng rằng vợ ngắn chồng dài

Hay đâu cụt ngủn cả hai vợ chồng

(Tiếng kêu của chim bìm bịp)

Vừa bằng nắm tay

Lung lay những thịt

Chỉn chịt những lông

Đời cha đời ông không ai dám mó

(Con sâu róm)

Xây thành đắp luỹ trên cao

Hái hoa nuốt nhụy, nuôi con tháng ngày

(Con ong)

Mình tròn đầu dẹp

Mép có bốn râu

Mang đỏ tươi hoa khế

(Cá trê)

Câu đố về thực vật:

Ba tháng cuốn cờ bồng con đỏ

Một phen cởi giáp cứu dân đen

(Cây ngô)

Sừng sững mà đứng giữa trời

Chồng con không có, suốt đời chửa hoang

(Cây ngô)

Hồi xưa mặt đỏ da vàng

Nay chỉ tơ vô vấn vít, trong vàng ngoài xanh

(Bắp ngô)

Lột quần dài thấy quần mỏng

Lột quần mỏng còn bộ lông

Lột bộ lông thấy cái hột

Lấy cái hột còn cái lỗ

(Trái bắp)

Bằng đồng tiền, nằm nghiêng trong bụi

(Cây rau má)

Bằng quả quít, đít có lông

Đến ngày giỗ ông đem ra làm thịt

(Củ hành, tỏi)

Bằng bình tích, rúc rích giữa bụi

(Quả dứa)

Cây suôn suôn lá tựa đùng đình

Một bầy se sẻ đóng đinh cột cầu

(Cây cau)

Cây thấp là đà, có hoa không trái

(Khoai lang)

Mẹ tôi cực khổ gian nan

Dẫn tôi xuống làng mà đẻ tôi ra

Tôi có mẹ mà chẳng có cha

Mẹ tôi ốm yếu sinh tôi ra mập ù.

(Khoai lang)

Cây xanh xanh lá cũng xanh xanh

Không dám nấu canh để dành ăn sống

(Lá trầu)

Cây chi xanh xanh

Không dám nấu canh

Để dành uống nước

(Cây chè)

Cây lăn tăn, rễ lăn tăn, khó trèo

(Cây lúa)

Trồng cây mà chẳng dám trèo

Đến khi già chín vác cù quèo mà queo

(Cây lúa)

Cây xum xuê nở hoa quế trắng

Dầm mưa dãi nắng cho đẹp mặt chàng

Xót ruột xót gan hai hàng luỵ đổ

(Cây ớt)

Nhỏ bận áo xanh

Lớn bằng anh bận áo đỏ

(Quả ớt)

Cây nghiêng nghiêng lá cũng nghiêng nghiêng

Non ăn, già bán lấy tiền mà tiêu

(Cây tre)

Ông già ổng chết đã lâu

Hai mắt trô trố, hàm râu vẫn còn

(Gốc tre)

Da cóc bọc vàng

Đi ngoài đàng ngát mùi thơm

(Trái mít)

Hít vào, hít ra, hít một

(Hột mít)[1]

Mẹ không gai không góc

Đẻ con ra có góc có gai

(Cây mít, quả mít)

Hồi nhỏ tôi không lấy ai

Về già đụng ai lấy nấy

Về nhà nghèo đâm chơi năm ba cái

Về nhà giàu đâm mấy đó đâm

(Cây cỏ may)

Len len, lúi túi, nằm trong bẹn núi bay mùi thơm

(Bụi nén)[2]

Lá xanh, cây đỏ, hoa vàng

Hạt đen như lãnh, đố chàng cây chi

(Rau sam)

Mẹ bằng ngón tay mà mẹ biết bò

Con bằng cái giò con chẳng biết đi

(Dây bí)

Thân em như gái không cha

Mình mẹ đứng giữa, con ra tứ bề

(Cây chuối)

Một cái ách, hàng trăm khách ngồi

(Buồng chuối)

Vừa bằng bàn tay

Nằm ngay bàn Phật

Đánh trống ba hồi

Lật đật tháo ra

(Buồng chuối cúng Phật)

Một mẹ đẻ mấy mươi con

Không ăn không uống mà tròn vo vo.

(Buồng cau)

Ngoài da cóc

Giữa bột lọc

Trong đậu đen

(Mãng cầu)

Ở dưới âm phủ

Đội mũ mà lên

(Cây nấm)

Trên trời có giếng nước trong

Không cho chim uống, chim vùng chim bay

(Quả dừa)

Vạch đất tìm trời thiên bút ngọc

Lướt gió xông mưa cởi áo choàng

(Búp măng)

Câu đố về sự vật và các hiện tượng khác:

Ba người, ba họ, ba tên

Đóng một cục ngồi ngay trên bàn

Cậy năm anh lính đưa sang

Một người miền duyên hải, hai người miền sơn lâm

Thách nhau đi kiếm đi tìm

Tan da nát thịt cũng đành cả ba

(Trầu, Vôi, Cau)

Ba mươi con nhốt một lồng

Mười con có mồng, hai mươi con không có

(Ba mươi ngày trong một tháng)

Ban ngày thì đứng trơ trơ

Ban đêm rờ mà đút

(Cây chống cửa)

Bằng dây nho, cả nhà đo không hết

(Hạt mưa rơi)

Bằng cái đĩa

Sỉa xuống ao

Ba làng đào cũng thấy

Mà lấy không lên

(Mặt trăng)

Cong cong như hai cái sừng

Đi đến nửa chừng lại õng bụng ra

Đến khi tuổi tác về già

Xẹp lép bụng lại, mọc ra hai sừng

(Mặt trăng)

Có lòng không có bụng

Không chồng lại có con

(Con sông)

Một cột, 12 kèo, 4 tấm tranh treo, bà con ở đủ

(Một năm)

Một bầy gà trắng

Ở tại núi cao

Ban đêm lao xao

Ban ngày biến mất

(Sao trên trời)

Xanh xanh đỏ đỏ vàng vàng

Bắc cầu thiên lý, nằm ngang giữa trời

(Cầu vồng)

Xục xạc trong nạc ngoài xương

(Quả trứng gà)

Ăn một bên

Ỉa một bên

Cách tấm phên không thúi

(Xe cán bông)

Bằng mảnh sành lượn quanh hang núi

(Lược dày)

Bằng cái đầu trâu

Bốn cái râu

Hai người rị

(Gàu giai tát nước)

Bằng cái sàng cả làng ăn không hết

(Cái giếng nước)

Bưng một thúng ngọc

Đổ vào thâm cung

Trên cùng có lỗ tròn tròn

Có người quân tử ru con cả ngày

(Xay lúa)

Cà vô, cà ra, cà nhột.

(Cột nhà)

Giống chi ăn sống người ta

Nuốt vô nhả ra người ta còn sống

( Cái nhà)

Cái gì mà ở hai buồng

Không ai qua lại như tuồng cấm cung

Ban đêm sập cửa bỏ mùng

Ban ngày mở cửa xem trong ngó ngoài

(Đôi mắt)

Cái chòi lồng lộng

Cái móng nằm ngang

Nhà tỉnh nhà quan

Nhà nào cũng có

(Cái nón)

Cái chùa rồng rộng

Cái mống bắc qua

Đàn ông, đàn bà, đi qua quẹt mút

(Ông bình vôi)

Cây đen trái trắng dây dài

Trông xa để đó dự hoài chẳng ăn

(Cột điện)

Cây bên tây, lá bên ngô

Cái ngọn bằng cái bồ, cái gốc bằng cổ tay

(Cái Lọng)

Cây của bà, trái của ông

Đưa tôi coi thử nó non hay già

(Cái cân)

Cây gì mới mọc thì cao

Lần lần lại thấp, cớ sao lạ kỳ.

(Cây nến)

Cây khô đem để trong nhà

Ra hoa ra trái kẻ nói già nói non

(Cái cân)

Cây khô đem cắm ao hồ

Không ai tưới nước đổ ra bông điều.

(Cây hương)

Có chân mà không có tay

Có mặt có mày có lợi không răng

(Cái mâm)

Có ta bay sống cả nhà

Không ta bay chết cả bà liền con.

(Cây đèn)

Cúng trên núi, cúng mê, cúng mãi.[3]

(Cái mủng)

Đầu tròn cúc cúc

Như cục kỳ lân

Đi xa về gần

Nắm đuôi kéo lại

(Gáo dừa)

Để mất, cất được

(Vó kéo cá)

Đi nhăn răng, về nhăn răng

(Cái bừa)

Đi ra le lưỡi

Đi về le lưỡi

(Cái cày)

Đi ra hả họng

Đi về hả họng

(Cái bọng)

Được thì lấy, lấy được thì bỏ

Lấy không được thì đem về

(Đạp gai, lể gai)

Đông Ngô, Gia Cát [4]đánh lộn nhau

Đông Ngô thua chạy về Tàu

Còn Gia Cát ở lại đánh trận sau

(Rang ngô)

Eo lưng thắt đáy

Mà dạy có bong

Bồng em mà bỏ xuống sông giang hà

Tưởng rằng em chết ra ma

Hay đâu em sống làm nhà dương gian

Ở trên Gia Cát cầu phong

Ở dưới lập trận hoả công đánh Tào

Đánh cho Tào chết, Tào nhào xuống sông

(Thợ rèn)

Gặp nhau giữa lộ

Đâm vô thì phải rút ra

Kẻo mà đau đớn xót xa đoạn trường

Rút rồi lại bỏ bên đường

Hấm hứ, hấm hí hai đường xa nhau

(Cái gai)

Hai ông cha sinh ra ba mươi người con

Vì nước vì non

Chia hai bờ cõi

Vì chữ nghĩa văn chương

Ra đám chiến trường

Không đi mà lết

(Bàn và quân cờ tướng)

Kim qua chỉ lại không ngừng

Ngày ngày ai cũng xem chừng cái mặt tôi

(Cái đồng hồ)

Ông nằm dưới

Bà nằm trên

Bà lại kêu ồ ... ồ

(Cái cối xay)

Ông cũng mái

Bà cũng mái

Sinh hai đứa con gái làm đĩ

( Bốn mái nhà)

Mình em có một nhúm xương

Khen ai khéo lọc khéo lường em ra

Tháng mười đem tấn ngã ba

Trai xinh gái tốt ngang qua

Thấy em tốt nhà ở đợ một đêm

(Cái lừ đánh cá)

Mình trần như bắp chuối

Ruột rối như tơ vò

Đầu đốt thành tro

Đuôi nằm dưới nước.

(Điếu thuốc lá)

Mình tròn mặc áo cổ hoa

Tay đeo kiềng bạc, xinh đà quá xinh

Thấy khách đứng dậy ra chào

Hai hàng nước mắt ào ào như mưa

(Cái ấm trà)

Mình tròn mà đóng khố xanh

Trồng đậu, trồng hành lại thả heo vô.

(Bánh tét)

Mình ngay chịu chữ bất trung

Lánh nơi thành phố tạm dùng ở quê

(Cái đòn gánh)

Một mẹ nằm, trăm con bước

(Cái ngạch cửa)

Một làng đánh chết ba làng

Máu chảy đầy đàng, ruồi chẳng dám bu

(Ăn trầu)

Một miếng ván, vạn thằng dân

Thằng mô ở trần thì rúc xuống dưới

(Sàng gạo)

Năm thằng vác hai cây tre

Lùa bầy trâu bạc vô khe lù lù

(Cầm đũa và cơm vô miệng)

Nắng ba năm ta không bỏ bạn

Mưa một ngày bạn lại bỏ ta

(Cái bóng)

Nợ thì tui ăn, kẻ kéo người trì

Kéo mấy thì kéo, việc chi cũng không bỏ chồng

(Cái cối xay)

Người ở bên ni sông

Người ở bên kia sông

Dí chạy cùng đồng

Mà quay không kịp

(Cối xay lúa)

Nhà rường bốn cột rung rinh

Chuột kêu rúc rích, mèo rình hai bên

(Khung cửi)

Nhận không chìm, đốt không cháy

(Cái bóng)

Ở ngoài da cóc, ở trong hột bông

Mở cửa hàm rồng hai mai xắn xuống

(Nồi cơm - xới cơm)

Phận em là gái thuyền quyên

Ra đi cứu nước khắp miền gần xa

Khi đi lĩnh ấn đi ra

Kẻ đưa người rước thật là quá vinh

Trách anh quân tử bạc tình

Xem câu tâm sự bỏ mình bơ vơ

(Bức thư)

Sột sột, soạt soạt, trong nạc ngoài xương

Vạn thọ vô cương, trong xương ngoài nạc.

(Trứng gà)

Tam thủ nhất vĩ [5]

Lục nhĩ lục nhãn

Tứ túc chỉ thiên

Tứ túc chỉ địa

(Hai người khiêng lợn)

Tơ chìm dưới nước

Đá nổi trên non

Ai muốn có con

Trèo lên tụt xuống

(Giàn rớ kéo cá)

Thằng đỏ liếm đít thằng đen

Thằng đen không nói, ăn quen liếm hoài

(Nồi bắc trên bếp lửa)

Thân dài lưỡi cứng là ta

Hữu thủ vô túc [6], đố là cái chi

(Cái cuốc)

Thân em bé nhỏ tí ti

Các bà, các chị yêu vì trên tay

Em đi, em lại suốt ngày

Quần quần áo áo em may cho người

(Cái kim)

Thương em không biết để đâu

Để trong tay áo lâu lâu lại dòm.

(Cái đồng hồ)

Trên vì nước, dưới vì nhà

Lòng người ai rõ cho ta hỡi lòng.

(Máng nước)

Trên nhúc nhích

Dưới nhúc nhích

Trên rất thích

Dưới rất đau

(Câu cá)

Trên thành dưới thành

Nhỏ mà làm lớn có đành hay không

(Cái giếng)

Tròn vành vạnh như cạnh tía tô

Nam ra Bắc đi mô cũng về

(Cái nón)

Tròn tròn tựa cái bánh xe

Đi quanh đi quất tối về, sáng đi.

(Cái nón)

Trong đen ngoài trắng như ngà

Các cô, các cậu, các bà đều ưng.

(Điếu thuốc lá)

Trong nhà bằng con chó

Ngoài ngõ bằng cái nia.

(Cái dù)

Trong nhà có bà hay ăn cơm trắng

(Ông bình vôi)

Trong nhà có bà chết trôi.

(Cái gáo)

Trong nhà có bà hay la lết.

( Cái chổi)

Trong trắng ngoài xanh

Anh chạy chung quanh

Anh dòm anh ngó

Anh mới thấp thó

Anh mò cổ vô

Anh làm một tua

Anh ngồi anh thở

(Đốn tre)

Xương sườn xương sống

Nuốt sống người ta

Nuốt vô nuốt ra

Người ta còn sống

(Cái nhà)

Ba người, bốn lưỡi, mười chân

Một lưng bận áo, hai lưng ở trần.

( Người cày ruộng và hai con trâu)

Câu đố về con người:

Bằng đống cứt voi

Không đâm không xoi

Mà thành bảy lỗ

(Đầu người với bảy lỗ)

Đi thì nằm

Đứng thì nằm

Ngồi cũng nằm

Nằm thì đứng

(Bàn chân)

Từ khóa » đầu Rồng đuôi Phụng Cánh Tiên Nửa đêm Tỉnh Giấc