Cây Olive Màu Trắng | Cửu Nguyệt Hi - Mọt Sách Khó Cai!

Thật khó để viết gì đó cho bộ truyện này, bởi vì bối cảnh của câu chuyện phần lớn diễn ra ở một đất nước có nội chiến – nơi mà Lý Toản và Tống Nhiễm gặp nhau lần đầu tiên, trở thành người yêu lần thứ hai, trải qua cảnh một mất một còn lần thứ ba, và sau đó cùng trải qua hội chứng PTSD hậu chiến tranh.

Vậy mình viết về những điểm đáng nhớ của câu chuyện.

Bức ảnh Carry làm mình liên tưởng đến bức hình cậu bé Syria nằm úp mặt bên bờ biển Thổ Nhĩ Kỹ năm 2015. Bức hình này đã từng được rất nhiều họa sĩ trên khắp thế giới đã vẽ lại hình ảnh này với đầy sự thương cảm và xót xa, dành tặng những đứa trẻ đã chết trong các cuộc hành trình đi tìm miền đất hứa. (Câu chuyện có thể tìm hiểu ở đây: http://kenh14.vn/the-gioi/hinh-anh-xac-cau-be-syria-ben-bo-bien-gay-chan-dong-toan-the-gioi-2015090309535133.chn)

Slide54

Ngoài ra, còn bức hình Candy (hay chính xác hơn là Kẹo đắng) chụp được khoảnh khắc trái bom phát nổ khi bọn trẻ con đang vây quanh kẻ đánh bom liều chết xin kẹo. Bức hình này ngay lập tức đánh động đến cộng đồng quốc tế, kêu gọi được sự chú ý của nhiều nước đối với sự thảm khốc của cuộc nội chiến này. Nhưng mặt khác, Tống Nhiễm cũng bị chỉ trích là nhà báo muốn nổi tiếng dựa trên sự chết chóc của người khác. Nhưng đối với người dân nước D, Candy đã giúp đỡ rất nhiều cho đất nước họ và họ luôn bày tỏ lòng biết ơn chân thành của mình khi gặp cô phóng viên dũng cảm này.

Câu chuyện kết thúc như thế nào? Theo mình, đây là một câu chuyện kết thúc có hậu, Tống Nhiễm đã tìm lại được Lý Toản, họ có với nhau hai mặt con, Tống Nhiễm đã luôn chăm sóc anh trong những năm cuối đời của anh. Lý Toản sống sót quay về thành phố Lương đã phải chịu đựng hội chứng PTSD rất nặng, và đến một ngày anh không còn phân biệt được thực tại và ảo tưởng, anh đã tự sát nhưng cũng là một cách giải thoát cho chính bản thân. Không ai có thể cảm nhận được những bất ổn trong tâm lý của anh, kể cả Tống Nhiễm người luôn kề cận bên anh. Cuối cùng anh cũng ra đi mà không phải chịu đựng thêm những cơn đau trên người và trong lòng nữa.

Slide57

Vì sao tên truyện là cây Olive màu trắng? Hai người Tống Nhiễm và Lý Toản cùng được chứng kiến ảo ảnh cả rừng cây olive trắng sáng rực trên sa mạc rồi dần dần biến mất trước mắt. Sau khi sống sót quay về thành phố Lương, Lý Toản thỉnh thoảng lại nhìn thấy một cây olive trắng – cái khoảnh khắc đẹp nhất và bình yên nhất mà anh được thấy cùng với Tống Nhiễm tại đất nước D. Mỗi lần cái cây xuất hiện, anh lại rơi vào cái ảo tưởng đầy máu và sự thảm khốc. Cây Olive trắng ở đây là ranh giới giữa thực và ảo, là cái đẹp duy nhất mà anh nhớ đến trong sự hỗn loạn của chiến tranh và chết chóc, nhưng nó không giúp kéo được anh về với cuộc sống bình thường. 

Slide55

 Cuối cùng, họ có đáng chịu đựng sự bất công đấy không? Khi Lý Toản không thể nhắm mắt làm ngơ trước quân khủng bố đánh bom liều chết, khi Tống Nhiễm chỉ mong muốn mang đến cho thế giới bên ngoài những hình ảnh chân thực về sự thảm khốc của chiến tranh, khi George lấy thân mình nằm đè lên quả bom sắp phát nổ ở trạm y tế số 2, khi Shashin chỉ mới hơn hai mươi tuổi đã buông bút và cầm súng bảo vệ quê hương… Họ có thể có những lý tưởng khác nhau, vì những mục đích khác nhau khi có mặt ở đây nhưng điều họ đã làm chỉ với một khát vọng duy nhất – bảo vệ sự sống cho người khác. Chiến tranh không phải trò đùa! Chiến tranh đồng nghĩa với mất mát và đau thương, cho dù là người sống sót hay người đã ra đi.

Slide56

Có khóc không? Có, sau khi đọc được hai lời tựa của cuốn Cây Olive màu trắng với những chia sẻ về cuộc sống đầm ấm của gia đình Cây Non và Bồ Câu Nhỏ, thì chảy nước mắt với chia sẻ của Cây Non về người cha tự sát và người mẹ chết trên chiến trường khi đưa tin. Cuối cùng hai con người  cố chấp ấy cũng được lên thiên đàng – nơi người ta tin rằng cuộc sống vĩnh hằng và không còn đau khổ.

Share this:

  • Facebook
  • X
Like Loading...

Từ khóa » Tống Nhiễm Lý Toản