Chanbaek – Vân Phong Các
Có thể bạn quan tâm

01
Lần đầu tiên Kim Tuấn Miên nhìn thấy Biên Bá Hiền là lúc cậu mười tuổi và cô ruột của cậu là Biên Du. Biên Bá Hiền đang nằm bò trên một chiếc ghế gỗ trong văn phòng, hai tay áp chặt vào cửa kính tủ, nhìn chăm chú vào những tập tài liệu bị niêm phong bên trong. Cậu bé dáng người gầy nhỏ, mặc quần soóc, bắp chân trắng nõn nà như khúc củ cải. Biên Du với đôi mắt ửng đỏ nhận lại những di vật của Biên Khuông để lại sở cảnh sát, gọi Biên Bá Hiền: “Tiểu Hiền đừng nghịch nữa, theo cô về nhà thôi.”
Biên Bá Hiền mười tuổi im lặng một hồi lâu, sau đó mới từ trên bàn bước xuống, nắm lấy tay Biên Du đi về. Trước khi đi, cậu liếc nhìn Kim Tuấn Miên một cái. Kim Tuấn Miên xoa đầu cậu bé, cảm thấy trong đôi mắt trẻ thơ ấy chứa đựng những thứ mà anh không tài nào nhìn thấu được.
Mười lăm năm sau, Kim Tuấn Miên đã trở thành Phó Cục Trưởng. Những ngày trước, anh phải đi họp ở tỉnhvì vụ án giết người hàng loạt trong khu vực, nhưng ngay sau ngày anh đi, trung tâm thương mại lớn nhất Đường Lê đã xảy ra vụ nổ. Anh vừa trở về khách sạn đã phải mở WeChat để trấn an mọi người, rồi nhìn thấy khung trò chuyện riêng của đàn em Ngô Thế Huân.
“Xán Liệt gây chuyện rồi, đàn anh ơi, cứu mạng!”
Tiếp đó, Kim Tuấn Miên nghe một đoạn tin nhắn thoại dài một phút xen lẫn không dưới mười tiếng “ừm” kéo dài, kèm theo một tin nhắn ngắn gọn: “Xin lỗi, vừa nãy em đi lấy báo cáo kiểm tra giúp anh ấy, cứ vậy đi nhé.”
Kim Tuấn Miên nghe xong, điện thoại từ lòng bàn tay trượt xuống nệm giường. Anh không phải vì Ngô Thế Huân – cấp dưới của mình, dám không có phép tắc mà gửi mấy tin tào lao như này, dù sao thì đây chẳng phải là lần đầu mà chính anh cảm thấy mình nên làm cái gì đó để giải trừ xui rủ, đặc biệt là hai ông tướng mà anh thầm kỳ vọng kia. Hoá ra chẳng một ai khiến cho anh yên lòng cả.
“Omega đó thế nào rồi?” Anh cố gắng bình tĩnh nhặt lại điện thoại.
“Tin tức tố Alpha của anh Xán Liệt hơi nồng đậm so với Omega, vẫn còn đang hôn mê, Omega đó hình như là một sinh viên đại học.”
Kim Tuấn Miên cắn môi, phản hồi: “Tra rõ xem là trường nào, nếu bị nhà trường công khai chỉ trích thì hỏng bét.”
Ngô Thế Huân ngày thường nhìn có vẻ lơ đãng, nhưng những việc cần làm thì chưa bao giờ qua loa. Cậu ta nhìn qua ô cửa nhỏ trên cửa phòng bệnh, thấy Phác Xán Liệt đang túc trực bên giường, tay cầm điện thoại. Thế là cậu mở một khung trò chuyện khác: “Chuyện em đã thuật lại giúp anh rồi. Em đi điều tra đây, nhân lực cấp huyện cũng đã đến nội thành, tạm thời không quá căng thẳng.” Cô y tá nhỏ ở bàn tiếp đón thấy Ngô Thế Huân sắp đi, tay siết chặt sổ đăng ký khách đến, lộ vẻ mặt đầy nuối tiếc.
02
Biên Bá Hiền cũng chẳng thể ngờ mình lại đột ngột phát tình giữa trung tâm thương mại mà không có lý do gì. Vừa tìm được nhà vệ sinh trên tầng hai để trốn vào, giây tiếp theo bên tai đã vang lên tiếng nổ liên hoàn ngỡ che lấp cả trời đất.
Bên ngoài như có động đất, thỉnh thoảng lại truyền vào những tiếng la hét hoảng loạn. Toàn thân vừa ngứa ngáy, vừa rạo rực đến khó chịu, cậu đem cơ thể mình ghì chặt vào tấm vách ngăn để tìm chút hơi lạnh, nhưng cảm giác ẩm ướt nơi đáy quần vẫn khiến cậu bắt đầu sợ hãi. Cậu không mang theo thuốc ức chế dành cho Omega trưởng thành, cũng không biết bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Phác Xán Liệt nhanh chóng liên lạc với đồng nghiệp trong đơn vị, báo cáo tình hình khái quát hiện tại, đồng thời lấy thẻ cảnh sát trong túi ra, chỉ dẫn quần chúng sơ tán trước. Hắn sợ lỡ như lượng thuốc nổ quá lớn, tòa nhà sẽ có nguy cơ sập đổ, vì vậy tranh thủ thời gian kiểm tra lại các gian hàng, đảm bảo không có ai vì sợ hãi mà trốn kỹ bên trong. Tại khu vực gần nhà vệ sinh tầng hai, hắn nhạy bén ngửi thấy một luồng tin tức tố của Omega, hơn nữa còn rất là nồng.
Khẽ trấn tĩnh tinh thần rồi xông vào, từng tiếng thở dốc, rên rỉ từ từ lọt vào tai, chỉ có ngăn cuối cùng là đang đóng cửa.
“Người bên trong vẫn ổn chứ? Đừng hoảng sợ, tôi là cảnh sát.”
Sau khi hỏi đi hỏi lại vài lần thì đối phương vẫn không trả lời. Tiếng rên rỉ nghe rất thống khổ, hoàn toàn là trạng thái phát tình. Phác Xán Liệt suy nghĩ một chút rồi từ ngăn bên cạnh leo vào.
Omega nọ co quắp trong một góc, không nhìn rõ mặt. Hắn nhẹ nhàng bế cậu lên, đập vào mắt là gương mặt trắng trẻo của chàng thanh niên đang đầm đìa mồ hôi, hai hàng lông mày nhíu chặt, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở ngày một dồn dập.
Phác Xán Liệt ngẩn người trong giây lát, nhưng ngay sau đó lập tức khôi phục lại nhận thức.
Nếu cứ bế ra ngoài như thế này, hiện tại không biết bao giờ xe cứu thương mới đến, liệu có gây ảnh hưởng đến đám đông bên ngoài không? Còn nếu chờ cứu viện ở đây thì cũng không phải ý hay vì người nọ đã rơi vào trạng thái nửa hôn mê, tình hình không mấy lạc quan cho lắm.
Nếu Phác Xán Liệt không phải là một Alpha mang chức vụ cảnh sát, e là đã sớm mất đi năng lực tự kiểm soát rồi. Ý thức của Biên Bá Hiền dần tan biến, Phác Xán Liệt thử tỏa ra một chút tín tức tố để làm cậu bình tĩnh lại, nhưng người trong lòng đột nhiên thút thít thành tiếng, cơ thể càng co rút dữ dội hơn. Rõ ràng là cậu đang bài trừ hắn.
Là một Alpha thì việc sở hữu mùi hương dẫn dụ cực kỳ mạnh mẽ, khi còn đi học, giáo viên lớp sinh học đã đặc biệt dặn dò với bọn họ rằng: “Các em có thể tùy ý điều khiển chất dẫn dụ của chính mình, đây vốn là ưu thế trời ban. Thế nhưng, không phải Omega nào cũng có khả năng chống chịu được nó, vậy nên việc tùy tiện tỏa ra tin tức tố đôi khi lại trở thành một hành vi quấy rối, trừ khi các em thực hiện việc đánh dấu hoặc đánh dấu tạm thời.”
Biên Bá Hiền đang lúc khó chịu bỗng cảm nhận được vùng cổ bên trái của mình bị một thứ gì đó sắc nhọn cắn chặt. Răng của Alpha rất cứng, khi đột ngột phát lực thì trực tiếp đâm sâu vào gần tuyến thể của Omega. Máu chảy ra đồng thời tỏa ra một mùi hương cam quýt thoang thoảng. Biên Bá Hiền bị cắn răng đau điếng, không tự chủ được mà vùng vẫy, một làn hương hoa quả khác lập tức tấn công toàn bộ cơ thể cậu.
“Ưm…” Trong cơn mê muội, cậu nghe thấy một giọng nói vang lên: “Cố gắng chịu đựng một chút là ổn thôi, tôi đưa em ra ngoài.”
Biên Bá Hiền bị mất khá nhiều máu, nhưng may mắn là đã kiểm soát được tình trạng loạn lạc của chất dẫn dụ, nhịp thở dần trở nên ổn định hơn Sau khi được đưa đến bệnh viện, bác sĩ đã giúp cậu cầm máu nhưng người vẫn chưa tỉnh, y tá nhanh chóng kẹp máy đo nồng độ oxy trong máu cho cậu.
Phác Xán Liệt vốn là một Alpha độc thân, đây là lần đầu tiên hắn thực hiện đánh dấu tạm thời cho người khác. Trong tình thế cấp bách, hắn ra tay không biết nặng nhẹ, lại chẳng tìm đúng vị trí, suýt chút nữa đã cắn rách một mạch máu lớn. Sau khi thuốc tê hết tác dụng, vết thương khiến Biên Bá Hiền đau rát như thiêu như đốt. Cậu định xoay đầu một chút nhưng phát hiện bản thân căn bản không làm được.
Mình đang ở đâu? Rõ ràng mình đã đến trung tâm thương mại, sau đó thì…
Người bên cạnh thấy cậu tỉnh lại thì cầm cốc nước, đưa ống hút đến bên môi cậu. Biên Bá Hiền ngậm lấy ống hút, theo bản năng uống vài ngụm, thầm khẳng định người này không phải là y tá. Đèn chỉ thị vẫn phát ra tiếng kêu, y tá cũng chưa vào phòng.
“Em thấy thế nào rồi? Cảm giác ổn hơn chưa?”
Biên Bá Hiền nỗ lực mở mắt. Nếu chỉ nghe giọng nói trầm thấp ở hiện tại mà không biết nội dung câu chuyện, nhìn bộ dạng của chính mình lúc này, cậu còn tưởng ai đó cắn mình cho bị thương rồi nhốt lại.
Tuy rằng suy đoán đó đúng được một nửa, và tất nhiên, một nửa của phân nửa đó cũng là hành động bất đắc dĩ.
Nửa ngày sau cậu đã có thể ngồi dậy. Phác Xán Liệt lấy nước nóng từ phòng trực về lau mặt cho cậu. Khi chiếc khăn ấm áp lau qua làn da mịn màng của Biên Bá Hiền, hắn không tự chủ được mà nới lỏng lực tay. Cậu Omega này chưa từng nói với hắn câu nào, lúc tỉnh táo cũng chỉ trả lời câu hỏi của y tá, còn đối với hắn thì chỉ là gật đầu hoặc lắc đầu.
Thế nhưng, trước khi nói ra sự thật cho cậu Omega này biết, Phác Xán Liệt vẫn luôn giữ một sự tự tin không mấy chắc chắn.
Sự tự tin đó duy trì cho đến tận lúc hoàng hôn, khi Phác Xán Liệt xách hộp cơm vào phòng, chỉ nghe thấy cậu Omega nhỏ bé đang cuộn tròn thành một cục, nhỏ giọng hỏi hắn một câu:
“… Liệu tôi có mang thai không?”
Phác Xán Liệt nhặt hộp cơm từ dưới đất lên, rảo bước đi tới bên giường: “Không đâu, sao có thể chứ, tôi chỉ là tạm thời đánh dấu em thôi.”
Vì không kiểm soát tốt chất dẫn dụ nên dẫn đến tình trạng chẳng khác nào vừa trải qua một trận bạo bệnh. Biên Bá Hiền cảm thấy đau nhức từ cổ kéo dài xuống tận vùng eo bụng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Dù đã từng học qua lớp sinh lý, cậu vẫn không tránh khỏi việc đưa ra những suy đoán bất đắc dĩ như vậy.
Đối diện với sự giải thích và xin lỗi năm lần bảy lượt của anh cảnh sát Alpha, Biên Bá Hiền không tỏ thái độ đầy vẻ ngờ vực nữa, nhưng cũng không mở miệng nói lời tha thứ hay đại loại vậy. Toàn thân cậu vẫn rất khó chịu, sau khi bảo Phác Xán Liệt đi lấy cho một túi chườm nóng, cậu đặt nó bên bụng rồi xoay người ngủ thiếp đi. Mười phút sau, thấy Phác Xán Liệt vẫn không có ý định rời đi, cậu hỏi: “Sao anh còn chưa đi?”
Phác Xán Liệt đang trả lời tin nhắn, nghe thấy tiếng động của Biên Bá Hiền, hắn vô tình nhấn mở tin nhắn thoại của Kim Tuấn Miên trước khi kịp tắt loa ngoài: “Cậu khoan hãy về cục cảnh sát, lo xử lý tốt chuyện riêng của mình đi.”
Hắn còn chưa kịp trả lời câu hỏi của Biên Bá Hiền thì thấy cậu định xoay người, bèn vội vàng giúp cậu lật người lại. Khác hẳn với cảm giác cơ bắp rắn chắc khi luyện tập đấu vật với đồng nghiệp ngày thường, cậu Omega này thực sự mang đến một cảm giác mềm mại đến tận xương tủy, từ ánh mắt cho đến giọng nói đều dịu dàng như nước. Hắn cảm thấy khi mình xin lỗi cậu, trong đó có chín phần là vì lỗi lầm đột xuất, một phần còn lại là lòng trách nhiệm theo lối cũ.
“Giọng của chú Tuấn Miên?” Biên Bá Hiền ngước nhìn hắn
“Phải.” Phác Xán Liệt trả lời cậu.
03
Ngày hôm sau, khi Biên Du từ nhà con trai ở thành phố lân cận vội vã bay về, nhìn thấy Biên Bá Hiền đang nằm lọt thỏm trong chăn, chỉ để lộ ra một bàn tay đang truyền dịch, bà vừa giận lại vừa thương xót.
Kim Tuấn Miên đưa bà đến khu vực nghỉ ngơi để xoa dịu. Bà run run bờ vai: “Anh trai tôi chỉ có duy nhất một mình nó, đứa nhỏ thành ra thế này thì tôi biết ăn nói làm sao đây. Anh Tuấn Miên, rốt cuộc là ai đã hại nó…”
Kim Tuấn Miên có cảm giác muốn tháo ngay chiếc giày da dưới chân ra để tự đánh mình một cái. Biên Du là một Beta đảm đang, thấy cháu trai như vậy, bà nhanh chóng nấu canh mang tới. Biên Bá Hiền sau khi thấy người thân thì lập tức nắm lấy tay cô mình, kể đầu đuôi chi tiết giải thích rõ ràng mọi chuyện cho bà nghe.
“Vậy nên Tiểu Hiền à, là do tin tức tố của con gặp vấn đề, đúng lúc ở trung tâm thương mại thì phát bệnh. Thằng nhóc họ Phác kia vì muốn cứu con nên mới thực hiện đánh dấu tạm thời.”
Biên Bá Hiền cụp mắt gật đầu.
Biên Du sau khi nghe xong báo cáo kiểm tra thì thở dài một tiếng não nề. Nếu Phác Xán Liệt là một Alpha bình thường thì không sao, dấu ấn tạm thời sẽ tự tan biến sau vài ngày. Thế nhưng, dấu ấn từ một Alpha có mùi hương áp chế mạnh mẽ lại vô cùng bền vững. Muốn xóa bỏ nó cần phải thực hiện phẫu thuật để loại bỏ, mà lúc này tin tức tố của Biên Bá Hiền lại đang bất ổn, nếu tiếp tục phẫu thuật rất có thể sẽ bị phản tác dụng gây tổn thương đến chức năng của tuyến thể.
Biên Du nhìn những đường sóng nhọn hoắt trên biểu đồ chẩn đoán, cảm thấy vô cùng xót xa.
Bởi vì mẹ của Biên Bá Hiền năm xưa cũng gặp vấn đề về tin tức tố, ngay sau khi sinh cậu không lâu, bà đã qua đời vì không kịp cứu chữa. Suốt những năm qua, Biên Du luôn lo sợ sẽ có tình trạng di truyền, không ngờ chuyện đó cuối cùng vẫn xảy ra.
“Cô ơi, có phải con cũng bị biến chứng tin tức tố giống mẹ không?”
Biến chứng tin tức tố không đơn thuần chỉ dừng ở việc nồng độ thay đổi kịch liệt, mà còn gây ra tình trạng mất cân bằng thân nhiệt, khó thở, thậm chí là gây sốc và dẫn tới các triệu chứng nguy hiểm khác.
Biên Du xoa xoa đầu Biên Bá Hiền: “Không sao đâu Tiểu Hiền, y học bây giờ đã khác xưa rồi, nhất định sẽ có cách chữa khỏi cho con.”
Biên Bá Hiền đột nhiên trở nên ủ rũ, giống như một chiếc lá rụng mệt mỏi rệu rã, bà thấy thế liền vội vàng nắm lấy tay cậu.
“Cô ơi, có lẽ con cần anh ấy.”
Nghe xong câu nói ấy, người cô của cậu chợt bừng tỉnh. Bây giờ đây, anh chàng họ Phác kia có lẽ chính là chiếc chìa khoá để có thể mở cổng sức khoẻ của cháu trai mình sang trang mới, vì vậy mà Biên Du chạy vội ra ngoài để tìm người.
Vụ nổ thứ mười một xảy ra tại khu Đường Thành thuộc Đường Lê, sau đó vụ thứ mười hai diễn ra tại thành phố Quỳ Phong ở phía Tây cùng của khu vực đô thị.
Kể từ năm Biên Bá Hiền mười tuổi, cứ cách năm năm, chín thành phố trong vành đai tài chính Nam Hải Ngạn lại thay phiên nhau xảy ra các vụ nổ với quy mô khác nhau. Năm năm đầu tiên chỉ có duy nhất một vụ, nhưng số lượng thương vong lại đứng trong top ba các vụ nổ cho đến nay. Có một quả bom vì kẻ thủ ác lần đầu ra tay còn chưa thuần thục nên đã nổ muộn hơn dự tính, kết quả khiến thêm bảy người tử nạn, trong đó có ba của Biên Bá Hiền – Biên Khuông. Năm năm thứ hai có năm vụ, qua điều tra thấy phương thức thao tác tương tự như năm năm trước. Năm đó có một hội thảo ngành tài chính, một quả bom đã được đặt ngay dưới bàn họp, gây tổn thất nặng nề về nhân mạng. Năm năm thứ ba giảm xuống còn ba vụ, và đều ở những nơi ngoại ô, người thưa đất rộng. Năm nay, vụ đầu tiên xảy ra tại khu trung tâm thương mại của Đường Lê, vụ thứ hai ở gần một trường trung học tại thành phố Quỳ Phong.
Phác Xán Liệt đang đút sữa chua cho Biên Bá Hiền. Biên Bá Hiền đọc xong bản tóm tắt tin tức trên điện thoại rồi hỏi: “Khi nào tôi mới có thể ra ngoài?”
Phác Xán Liệt lại trả lời không vào trọng tâm: “Tôi đột nhiên nhớ lại những chứng cứ then chốt mà em đã cung cấp năm đó. Tuy không bắt được người, nhưng lực lượng cảnh sát đã được triển khai sớm, cứu được rất nhiều người dân.”
Biên Bá Hiền nuốt ngụm sữa chua cuối cùng, nhỏ giọng thỉnh cầu: “Đừng nhìn tôi như vậy.”
Phác Xán Liệt vẫn bất động nhìn cậu: “Tính ra thì, tôi đã cứu em hai lần rồi đấy.”
Cậu chợt nhớ lại dáng vẻ lần đầu gặp Phác Xán Liệt năm năm trước. Khi đó cậu đã uống không ít rượu, mùi men theo gió sông tản ra, nhưng lại vây hãm trong đó một luồng hương hoa quả thanh đạm, mang chút vị chua nhẹ. Phác Xán Liệt mặc thường phục, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác dài, phong thái của hắn khiến Biên Bá Hiền tạm thời quên đi nỗi sợ hãi, hệt như đang lọt vào ảo tưởng về một siêu anh hùng giải cứu thế giới.
Cậu không nhìn rõ mặt Phác Xán Liệt, chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp như tiếng đàn Cello, ẩn chứa cơn giận dữ là sự tự tin đến mức ngông cuồng của một kẻ trẻ tuổi đầy kiêu hãnh.
“Mày có tin là cho dù mày bắt giữ con tin như thế kia thì tao vẫn có thể bắn trúng mày không?”
Khi ấy Biên Bá Hiền đã cao xấp xỉ bây giờ. Năm năm trước, cậu và nhóm bạn có cùng sở thích đến bờ sông dựng lều để chụp ảnh bình minh. Nửa đêm bị cái lạnh bị cái lạnh làm cho tỉnh giấc, Biên Bá Hiền bật dậy đi tìm bình nước nóng thì tình cờ phát hiện trên cây cầu phía trên có mấy người đang lén la lén lút làm chuyện gì đó.
Trực giác thôi thúc cậu lên cầu, đứng tựa bên cạnh lối cầu thang. Do có thị lực tốt nên cậu nhìn rõ có ba người đều đeo mặt nạ, bên cạnh còn có một chiếc xe. Sau đó, hai người lái xe rời đi, chỉ còn lại một mình tên đó đứng trên cầu.
Một chiếc lon rỗng bị gió lớn thổi tới đập vào lan can cầu khiến Biên Bá Hiền theo bản năng thốt lên một tiếng, nhưng đã bị kẻ đó phát hiện. Cậu muốn chạy trốn, rồi lại nhận ra kẻ đó đang cầm một khẩu súng.
Dù là súng thật hay giả, dưới sự đe dọa của nó, Biên Bá Hiền vẫn phải lùi dần về phía lan can. Bên tai cậu chỉ có tiếng gió sông gào thét dữ dội. Cậu cảm thấy giây tiếp theo, hoặc là mình bị bắn chết, hoặc là bị bắn chết rồi vứt xuống sông. Nhìn thấy nòng súng, trừ kẻ ngốc mới kêu cứu, hơn nữa đêm hôm khuya khoắt xung quanh căn bản không có ai, chỉ có nhóm bạn đang ngủ trong lều dưới chân cầu.
Cậu mà hét lên, có khi tất cả đều sẽ mất mạng.
Thành thật mà nói, khi Biên Khuông qua đời, cậu vẫn còn quá nhỏ nên đối với nghề cảnh sát vốn không có cảm nhận gì đặc biệt sâu sắc. Thế nhưng, ba cậu lúc sinh thời thường xuyên bắt Bá Hiền xem các chương trình phổ biến kiến thức về pháp luật, an toàn và các kỹ năng tự bảo vệ bản thân.
“Cảnh sát đây, không được cử động!”
Khi một tiếng súng vang lên, cậu nhắm nghiền mắt lại. Tâm trí còn chưa kịp định thần thì cổ đã bị ai đó bóp chặt.
Dù không biết cảnh sát từ đâu xông ra, nhưng rõ ràng kẻ đeo mặt nạ đã coi cậu là con tin, hắn ta túm lấy cậu rồi thô bạo lôi nửa thân người cậu ra ngoài lan can.
Chỉ cần hắn ta dùng lực rồi buông tay, Biên Bá Hiền sẽ ngay lập tức ngã nhào xuống dòng nước sông lạnh lẽo.
Từ khóa » Trốn Khỏi Nhà Thương điên Chanbaek
-
Trốn Khỏi Nhà Thương Điên [HOÀN]
-
Trốn Khỏi Nhà Thương Điên - ChanBaek Tàng Thư
-
Shortfic - ChanBaek - Trốn Khỏi Nhà Thương Điên - Chap 2 - Wattpad
-
Shortfic - ChanBaek - Điên - Trốn Khỏi Nhà Thương Điên - Chap 10
-
CB1249 Cho Mình... - ChanBaek & ChanBaek Shipper Confession
-
#cb1585 - Explore | Facebook
-
[REVIEW] “LOST BOY” – A ChanBaek Fanfiction By Angela
-
Review; đồng Nhân Chanbaek / Xán Bạch / 灿伯 - Tổng Công Trạch Nữ
-
[Edit] Như Vậy Em Sẽ Theo Tôi Chứ – 17 - Hắc Tuyến
-
Đọc Truyện Của Byunie43. Truyện Hay Và Mới Nhất 1
-
[Fanfic] Người Câm Và Người điên (ChanBaek – Đoản Văn – HE)
-
[ Chuyển Ver ] [ Chanbaek ] Phác Phu Nhân! Em Trốn Không Thoát
-
Kẻ điên – 3 - Nhà Ba Người.