Chiếc Mũ Bác Sĩ - Tuổi Trẻ Online

Bài tham dự cuộc thi viết ngắn:" Sài Gòn - TPHCM: Kỷ niệm không quên"

cNtx9It0.jpgPhóng to
TT - Rời bệnh viện rất khuya sau một ca cấp cứu nhưng đường về đêm nay thành phố rạng rỡ lạ thường. Không phải là nét rạng rỡ nhộn nhịp như của một đêm giao thừa hay Giáng sinh mà là nét rạng rỡ đầy sâu lắng như chứa đựng nhiều ký ức.

Chính ký ức đã đánh thức tôi, những ngày này cách đây 30 năm, khi tôi còn là một cậu bé mới 8 tuổi...

Ký ức đã đưa tôi lệch hướng về nhà, mà đi qua một con đường đã lâu rồi tôi không đi qua, nơi đó nay có một vòng xoay thật đẹp ngay dưới chân cầu Điện Biên Phủ bên bờ kênh Nhiêu Lộc.

Đã 30 năm tòa nhà cũ kỹ ấy không còn nữa, nơi đã từng là một bệnh viện tư trước ngày giải phóng, nơi đã cứu sống em tôi vào chính cái phút những tiếng súng bắt đầu nổ liên hồi bên kia cầu Sài Gòn.

Một tuần trước đó khi Sài Gòn bắt đầu không yên, ba tôi đã đưa anh em tôi vào hầm chất bằng bao cát ngay trong nhà trú ẩn mỗi đêm. Mấy ngày sau đứa em út của tôi lên cơn sốt cao dữ dội.

Bệnh viện Nguyễn Văn Học (nay là Bệnh viện Nhân Dân Gia Định) đã từ chối nhận bệnh nhân vì không có bác sĩ, chỉ còn bệnh viện tư gần chân cầu Phan Thanh Giản (nay là cầu Điện Biên Phủ), ba tôi đưa em tôi đến đó cầu may và thật may mắn nơi ấy còn một bác sĩ.

Tiếng súng rộ hơn, nhưng người bác sĩ, thay cả y tá, vẫn bình tĩnh lấy máu em tôi để làm xét nghiệm. Từ phòng xét nghiệm bước ra, ông đã chắc với chẩn đoán ban đầu là em tôi đang vào sốc sốt xuất huyết.

Chai dịch truyền cuối cùng của bệnh viện không đủ làm huyết áp em tôi bớt kẹp. Nhưng hình như còn một phương cách chữa trị nào đó mà người bác sĩ này không muốn ra y lệnh. Ba tôi đã chặn ông và nói: “Tôi đặt con tôi tên Bình là mong nó thấy ngày hòa bình, nó phải được sống!”.

Ba tôi đã chấp nhận phương cách chữa trị cuối cùng, đứng truyền máu sống cho em tôi. Người bác sĩ luôn kề bên em tôi theo dõi liên tục mạch và huyết áp. Đến sáng hôm sau, khi tiếng súng bắt đầu nguôi đi, em tôi cũng vừa qua khỏi cơn nguy kịch.

Cả nhà đến bệnh viện đưa em tôi về, hai bên đường màu cờ rạng rỡ. Tôi thấy mắt ba tôi quầng thâm và những giọt nước mắt đã khô bên khóe. Người bác sĩ đã thay chiếc áo blouse trắng, đến xoa đầu em tôi và chúc nó chóng khỏe.

Ba tôi chỉ tôi và nói với ông: “Con đầu của tôi đấy, nó cứ thích chơi trò làm bác sĩ”. Bác sĩ lấy chiếc mũ bác sĩ của ông đưa cho tôi: “Hi vọng có một ngày cậu sẽ đội chiếc mũ này và trái tim không bao giờ xa nó”.

10 năm sau, cầm giấy báo trúng tuyển Đại học Y khoa trong tay, tôi đã trở lại tòa nhà, lúc ấy không còn là bệnh viện nữa. Bác gác dan già hỏi tôi muốn tìm ai.

Tôi chỉ mỉm cười đưa chiếc mũ bác sĩ cũ kỹ đã cất giữ 10 năm và nói với bác: “Cháu muốn tìm chủ nhân của chiếc mũ này, để đội cho người ấy thấy giờ cháu bắt đầu học làm thầy thuốc”.

Đọc tiếp Về trang Chủ đề

Từ khóa » Mũ Của Bác Sĩ