Chọn Lọc Chùm Thơ Buồn Hay, Day Dứt Bạn đọc - GiupBan
Giúp Bạn » Thơ Hay » Chọn lọc chùm thơ buồn hay, day dứt bạn đọc
Những bài thơ buồn về cuộc sống, tình yêu luôn để lại trong lòng người đọc một chút gợn, ám ảnh về một cuộc tình đẹp vội vàng tan vỡ, tổn thương dày vò tận sâu trái tim, cuộc sống nhiều bất lợi, khiến bạn chìm đắm trong nỗi buồn và cô đơn. Phải đọc và nghiền ngẫm những vần thơ dưới đây, bạn mới phần nào hiều hết tâm trạng của những người trong cuộc. Ngay dưới đây, mời các bạn cùng tham khảo nhé!
Thơ buồn một mình
Chùm thơ buồn một mình, nặng trĩu tâm tư dưới đây chính là điểm tựa tinh thần, trải lòng mình về cuộc sống, tình yêu. Những bài thơ hay, ý nghĩa này được nhiều bạn đọc yêu thích và đăng tải để thể hiện nỗi lòng đang chất chứa trong lòng.

Ngày không nhau – Cỏ Hoang Tình Buồn
Đường xưa hoa nở thật nhiềuBóng anh không thấy buồn hiu hắt buồnThẫn thờ nước mắt chợt tuônThầm rơi từng giọt lách luồn lá hoa.
Nhìn theo chiếc bóng nhạt nhòaDuyên xưa trốn chạy…tình xa mất rồiMột mình trọn kiếp đơn côiTừng đêm khắc khoải bồi hồi ngẫn ngơ.
Trách cho cơn gió hửng hờBỏ mây ngóng đợi…bơ vơ chạnh lòngCòn gì đâu nữa mà mongĐò chiều bỏ bến quên dòng sông sâu.
Năm canh thức trắng gọi sầuHồng nhan phận bạc đớn đau suốt đờiĐau lòng lắm bạn tình ơiNhớ thương đứng đợi nghẹn lời…xót xa.
Cô đơn – Vũ Thắm
Đơn phòng quạnh quẽ một mình emGió thoảng bên song lệ ướt mèmRót chén trà thơm hồn vẫn đợiTrao miền cảnh cũ dạ hoài đêm
Âm thầm tủi lệ bờ mi nhớLặng lẽ hờn tâm mái tóc thèmKhắc khoải vì sao người lỡ hẹnĐơn phòng quạnh quẽ một mình em.
Vắng anh – Vũ Thắm
Vắng anh rồi em mộng mị trong mơThèm tiếng yêu khỏa bờ môi nhỏ béThèm hơi ấm lúc bên người thỏ thẻMỗi đêm dài được vẽ những màu xinh
Vắng bóng anh em đơn lẻ duyên tìnhChiều hoang hoải một mình trong thương nhớCây trước ngõ cũng nặng lòng trăn trởNgọn gió về chẳng mở thắm lời yêu
Xa anh rồi phố vắng cũng tiêu điềuHàng ghế đá chẳng ai ngồi tâm sựQuán cà phê im bặt đi mọi thứĐếm giọt sầu thánh thót giữ giọt rơi
Xa anh rồi nỗi trống vắng đơn côiNghe thấm lạnh cả chân trời dịu vợiAnh ở đâu tiếng lòng em muốn gởiChút ân tình về đi hỡi người ơi.

Phố và em – Oải Hương
Ngày không anh sao ngày dài đến thếNắng chẳng hồng mây buồn trải lê thêPhố đơn côi buồn níu bước chân vềDáng liêu xiêu khi hoàng hôn ngả bóng
Ngày không anh tim em như ngừng đậpCứ chờ hoài một lời hứa xa xămNgười đã quên sao ta mãi nặng lòngTìm gì giữa chốn mênh mông hoang hoải
Phố không anh chẳng còn chi mong đợiChỉ mình em ở lại với mùa sangRượu nhấp môi quên đi nỗi bẽ bàngMượn vị đắng xua dỗi hờn trong mắt.
Anh dám yêu người con gái này không? – Nguyễn Minh Ngọc
Anh thấy gì trong đôi mắt của em?Đó là quầng thâm…bao đêm không ngủCon tim mỏi bởi sầu đau…ủ rũVì vết thương lòng xưa cũ chưa quên.
Khao khát tìm một chốn thật bình yênBỏ hết ưu tư lụy phiền trăn trởTrong đêm tối chẳng còn buồn…than thởAnh có thể làm chỗ dựa được không?
Một người đàn bà dang dở tình duyênMuốn được ai ngồi cạnh bên…bớt nhọcKhông biết anh có dối gian lừa lọcLàm em buồn…rồi lại khóc như mưa
Nếu yêu em thì đừng có bông đùaVì ngoài kia…nhiều lời chua chát lắmAnh có dám giơ tay cho em nắmSánh bước cùng trên những dặm đường xa
Vượt cản ngăn cùng em ngắm trăng ngàHát với nhau một bài ca chung thủyMặc kệ người đời dèm pha kể lểSống hết mình dẫu dâu bể đục trong.
Anh dám yêu người con gái này không?
Một mình – Hạnh Ngọc
Đêm đã khuya sao ta còn thao thứcGió từng cơn thổi lạnh tái tê lòngNhớ thương ai đêm dài ta không ngủĐể lòng buồn trăn trở suốt năm canh
Ta thức dậy một mình ra sân đứngNhìn ánh trăng vằng vặc sáng trong đêmTrăng hạnh phúc mặc dù trăng còn thứcVẫn có sao lấp lánh đứng cạnh mình
Người ơi hỡi nói rằng yêu em lắmVậy mà em vẫn trống vắng lạnh lùngĐêm lạc lối cô đơn em lạnh lắmMong vòng tay ấm áp đến bên đời
Đêm không ngủ đêm bỗng dài vô tậnCó một mình mới thấy nhớ mong aiCho ta gửi chút tình cho trăng nhéĐến bên người ta thương nhớ đêm nay.

Cảm giác – Trúc Thanh
Ôi cảm giác cô đơn, buồn, chán lạNhìn quanh mình sau tất cả…còn ai?Chỉ riêng ta làm bạn tiếng thở dàiHỏi tri kỷ…có hoài là tri kỷ
Trong cuộc sống bộn bề nhiều suy nghĩChợt rùng mình một cảm giác không tênCòn lại gì khi ta vốn lênh đênhĐời hối hả người quên ta rất vội
Ôi sợ lắm những phúc giây nhàn rỗiSợ đêm dài tựa gối nghĩ bâng quơNghe tâm tư trống trải đến không ngờNghe tim óc lạnh trơ trơ như sỏi đá́
Có những lúc thấy mình như gục ngãNhững nợ đời cố trả mãi chưa xongNước mắt rơi cho nhẹ vết thương lòngĐể mai sáng ta không còn phải khóc
Buồn Chiều Mưa
Em nhớ mãi một chiều mưa nặng hạtAnh nắm tay em chạy dọc cây cầuAnh ướt đẫm, còn em thì run rẩyChợt mơ hồ một ước nguyện về nhau.
Một chút mơ hồ anh chẳng biết đâuVẫn cứ vô tư gọi em là cô bé,Vẫn tán dương em đẹp xinh và tươi trẻChỉ trái tim anh là cửa đóng, then cài.
Trái tim anh vẫn mang bóng một ngườiĐã đau đáu suốt một thời trai trẻEm muốn giận, muốn hờn, mà không thểChị ấy cũng chỉ là một cô gái như em…
Chị ấy xa rồi, sao anh vẫn không quênNăm tháng cứ trôi qua, nỗi buồn thêm bỏng cháyDưới chân cầu, đã bao nhiêu nước chảyTóc trên đầu đã trải mấy mùa xanh…
Em sẽ phải làm gì để có được anh?Xin đừng nói với em rằng đó là điều không thểDù trước anh em chỉ là cô béXinh đẹp bao nhiêu, cũng chừng ấy khạo khờ.
Chiều mưa nào hong mãi vẫn chưa khôCây cầu cũ, một mình em vẫn dạoNước vẫn chảy, em vẫn em khờ khạoVẫn đa mang chút nắng ảo trong đời…
Tôi đã khóc
Tôi đã khóc khi cuộc tình lỡ vộiChia đôi đường giờ mỗi đứa một nơiChẳng còn ai ai hiểu được lòng tôiAi bên cạnh nói những lời mật ngọtTôi đã khóc suốt đêm dài sửng sốtKhóc một mình cho vơi bớt sầu đauTôi đã khóc khóc cho mối tình đầuKhóc nhiều lắm khóc cho nhau tất cảĐêm khuya buồn tôi trách mình khờ quáĐể bây giờ xa lạ chốn nhân gianTình yêu tôi phải chăng quá nghèo nànHay tại sao mà tình tan heo hútTrời giông tố mưa nhiều rồi sẽ lụtNước mắt rơi liệu có ướt cõi lòngMưa nước mắt rồi sẽ chảy thành sôngThành kênh suối thành những dòng mi lẹĐời cô đơn phải chăng buồn như thếHay tại vì mình không thể bên nhauNếu đã không thể chung một mái đầuThì tôi xin đừng vì nhau mà khóc …
Từ bỏ
Tình yêu trong Em thật mệt nhoà..Từng ngày em lại phải cố quên..Từng nổi đau em vật vãTừng đêm trôi qua không yên lòng ..Tình mình sao nỡ đổi Thay ..Tình kia ai nỡ quên Đi hết…Tình này còn lại gì đây..Tình nay đã lỡ nhạc phai lâu rồi..
Thơ buồn cô đơn
Cảm giác cô đơn, lạc lòng một mình luôn khiến bạn sợ hãi. Những bài thơ buồn cô đơn đã phần nào diễn tả tâm trạng này. Ngay dưới đây, mời các bạn cùng hoà mình vào những vần thơ dưới đây để thấu hiểu tâm tư, sự trăn trở của tác giả nhé.

Cũng lâu rồi – Tùng Trần
Cũng lâu rồi..quên cảm giác yêu aiCái nắm tay trong chiều dài bóng ngãHay bởi tình đầu ra đi vội vãTiếng em ơi cũng đã lãng quên dần
Cũng lâu rồi..dạ chẳng chút bâng khuângChẳng cuốn cuồng mỗi lần ai giận dỗiCũng không còn nhớ hai từ xin lỗiBởi dòng đường ngược lối những bước chân
Cũng lâu rồi..tại sợ hay chẳng cầnCho bờ vai mỗi lần ai mệt mỏiTrái tim yêu dẫu chẳng bao giờ nóiSợ lỡ làng đau nhói lại nhiều thêm
Cũng lâu rồi.. như biển lặng sóng êmBởi chẳng mong kiếm tìm niềm vui mớiMuốn con tim để tình duyên đưa lốiCũng lâu rồi..quên câu nói Yêu Em.
Có ai không? – Thiên Gia Bảo
Có ai không cho mượn trái tim điĐể yêu thương tìm về trong hoang hoảiTôi cô đơn đã lâu rồi mệt mỏiMuốn một lần được hạnh phúc thật lâu…
Có ai không xin hãy đặt tên nhauLên bờ môi thơm ngọt ngào thân áiMột lần thôi cho thời gian ngừng lạiTựa vai kề trọn vẹn giấc bình yên…
Có ai không tôi mượn nét dịu hiềnĐôi mắt đẹp trong cái nhìn âu yếmNếu bờ môi kia vòng hoa tử niệmTôi cam lòng xin chết cả nghìn thu…
Có ai không cho mượn cái ôm hờTôi rét mướt giữa mùa đơn côi quáKìa bàn tay cho dù còn xa lạNắm lấy rồi cũng ấm áp thân quen…
Có ai không vào giấc mộng êm đềmViết giùm tôi bài thơ tình dang dởCuộc đời tôi một phần tư quá nửaVẫn lẻ loi vẫn chiếc bóng riêng mình…
Có ai không chơi trò gọi em – anhAnh – là chồng còn em – thời là vợChỉ hồng tơ kéo mình vào duyên nợĐể cùng nhau đi đến hết cuộc đời…
Có ai không hãy lên tiếng giùm tôiĐừng e ngại chi mấy lời hoa gióNếu đã xem tình yêu là hơi thởThì ai ơi hạnh phúc đến đây rồi.
Chiếc bóng lẻ loi – Tùng Trần
Có đôi lần chợt buồn lòng tự hỏiMình đã gây ra những lỗi lầm gìMà giọt sầu cứ đọng mãi bờ miChân bước đi như đeo chì trĩu nặng
Kiếp đơn côi mãi hoài trong thầm lặngBao niềm vui thì ngắn ngủi lụi tànCòn nỗi buồn năm tháng vẫn đeo mangTrái tim đau như muôn ngàn vết xước
Đường thênh thang vẫn một mình tôi bướcCó đôi khi thầm ước được như ngườiMôi mỉm cười tựa những cánh hoa tươiNơi khoé mắt không còn rơi lã chã
Con đường đời có muôn ngày vạn ngãNhưng lối nào chẳng cay đắng xót xaCó bình minh cùng những buổi chiều tàĐược bình yên với tôi là quá đủ
Như chim trời có một nơi trú ngụKhi màn đêm che phủ lúc mệt nhoàiDẫu rằng mình vẫn chiếc bóng lẻ loiChỉ thế thôi với tôi là hạnh phúc.
Ngay lúc này tôi thấy lẻ loi – Tùng Trần
Ngay lúc này tôi cảm thấy lẻ loiCần có một nguời quan tâm rồi thăm hỏiĐể vơi đi chút cô đơn hờn tủiCùng những lời an ủi thế mà thôi
Được ấm lòng như tia nắng nhỏ nhoiBớt quạnh hiu giữa dòng đời chậc chộiLàm động lực khi chân chùn mỏi gốiTrên nẽo đường muôn lối kiếp nổi trôi
Bao lâu rồi nụ cười thiếu trên môiVì cuộc đời không như lòng mong đợiNhững niềm vui mãi xa tầm tay vớiNên một mình cứ lũi thủi lang thang
Biết bao giờ tôi chẳng phải đeo mangChữ đắng cay lẫn bẽ bàng đây nhỉNơi khoé mi thôi rơi dòng ủy mịVà cuộc đời tìm thấy được niềm vui
Ngay lúc này tôi cảm thấy lẻ loi.

Chưa bao giờ – Tùng Trần
Chưa bao giờ tôi biết từ hạnh phúcThuở thơ ngây cho đến lúc trưởng thànhMọi giấc mơ đều đổ vỡ tan tànhNhiều khi thấy cuộc đời mong manh quá
Chưa bao giờ lòng nguôi ngoai buồn bãVì niềm vui chưa trọn đã xa rờiCó đôi lần nước mắt tự nhiên rơiRồi thầm hỏi sao đời mình như vậy
Chưa bao giờ thôi khác khao nồng cháyBước đường đời tựa nước chảy êm trôiThế giới kia dù hơn bảy tỉ ngườiChắc có lẽ một mình tôi cô độc
Chưa bao giờ canh thâu không trằn trọcNhưng chỉ buồn nào trách móc chi đâuAn ủi rằng đời là một bể dâuThì đâu thiếu đủ sắc màu cuộc sống
Chưa bao giờ ngừng nuôi tia hi vọngCó một ngày mắt thôi đọng niềm đau.
Cô đơn lối anh về – Tùng Trần
Bước cô đơn trên lối về quạnh quẽThiếu bóng ai nên vắng vẻ lạnh lùngKhi đường đời ta chẳng thể bước chungMùa thu đến ngỡ đông sầu buốt giá
Anh không trách người thay lòng đổi dạMà hỏi đời sao lại quá đắng cayBao xót xa cứ dai dẳng theo hoàiChẳng biết đâu là tháng ngày hi vọng
Mất em rồi anh về đường lẻ bóngCũng không còn ai trông ngóng đợi chờGiọt mưa rơi hay lệ chảy đôi bờTrên khoé mi vật vờ bao kỷ niệm
Hạnh phúc xưa giờ biết đâu tìm kiếmChiếc hôn nồng ngọt lịm ở đầu môiPhố còn đây nhưng đã vắng em rồiLòng tái tê hỡi người ơi có biết.
Còn lại gì – Tùng Trần
Còn lại gì..sau ngày tháng mộng mơNhững niềm vui vô bờ và hi vọngHay giọt lệ theo thời gian lắng đọngKhi một mình với khoảng trống mênh mông
Còn lại gì..khi thuyền đã sang sôngĐể nơi đây bến buồn trong hiu quạnhĐông chưa về sao khí trời se lạnhHay bởi vì bên cạnh chẳng còn ai
Còn lại gì..khi tất cả vụt bayGiấc mơ yêu xây lâu đài tình áiNhưng giờ đây đã rời xa mãi mãiCon tim gầy tê tái chữ phụ phàng
Còn lại gì..sau một giấc mơ hoangHay đôi môi thấm chan dòng lệ đẫmMột nỗi đau mà hàng đêm gặm nhấmTừng giọt sầu như thấm tận tâm can
Còn lại gì..còn đau khổ riêng mangVì giấc mơ cháy tan thành tro bụiAi ra đi có bao giờ tiếc nuốiNhưng chốn này có kẻ lệ lăn rơi.
Kẻ hành khất cô đơn – Nguyễn Đình Huân
Cứ lang thang giữa dòng đời tất bậtTa mãi là kẻ hành khất cô đơnMặc người đời luôn tính toán thiệt hơnTa ăn mày thuở vàng son dĩ vãng
Vẫn như trước cứ dại khờ lãng mạnSống hết tình vì bè bạn ngày xưaTa vô tư luôn yêu nắng thích mưaNhư cậu bé ngây thơ vừa mới lớn
Ta mãi yêu ánh bình minh buổi sớmKhi chiều tàn lại thích đón hoàng hônKhông ganh ghét ta chẳng biết giận hờnThích khám phá nơi thâm sơn cùng cốc
Có những người chê ta là thằng ngốcMột kẻ gàn sống cô độc dở hơiKhông sao đâu ta vẫn cứ yêu đờiYêu hết thảy con người nơi nhân thế
Ai không thích ta, thôi đành mặc kệChỉ mong cuộc đời dâu bể an vuiChốn giang hồ mình ta cứ ngược xuôiMiễn sao luôn nở nụ cười như ý.
Thơ buồn về đêm
Đêm chính là thời điểm mỗi người sống thực với mình. Nỗi nhớ đầy vơi, những kỉ niệm xưa bất chấp ùa về khiến bạn mệt mỏi, chán nản. Những bài thơ buồn về đêm sẽ giúp bạn giãi bày dòng cảm xúc của mình và dần lắng xuống nhé.

Hẹn Ước
Nhặt bóng trăng khuya để ước mong.Ngày vui khỏa lấp mối tơ lòng.Chiều rơi nỗi nhớ buồn cô quạnh.Nắng tắt ai còn mãi đợi trông.
Góp ánh trăng gầy Thơ với mộng.Gom tàn thức trắng với đêm đông.Em đi nắng tắt sầu cô lẻ.Có nhớ Xuân về hẹn ước không.
Đêm Khuya
Đêm khắc khoải nghe chừng hiu quạnhGió xạc xào buốt lạnh trời vươngNhành hoa trinh nữ bên đườngCòn e ấp nụ gửi thương vào lòng
Đêm lặng lẽ đôi dòng cầu nguyệnCho tình em sẽ quyện chung đờiDuyên nồng đừng có rụng rơiNhư bao nỗi nhớ một thời vẫn trông
Đêm mòn mỏi hoa lòng muốn nởMưa rì rào lại ngỡ tình vangHoa cau sao cứ ngơ ngàngĐể ai liều lĩnh bắc thang hỏi trời
Đêm vắng lặng mây chơi cùng gióMắt em cười sáng tỏ bờ miThương nhau thì hãy giữ ghìCho đêm trằn trọc xóa đi giận hờn
Thì Thầm Đêm Khuya
Tác Giả: Hoài Thu NôngĐÊM khuya rồi thôi mình ngủ đi anhĐừng nói nữa những chuyện xưa đã cũHãy lo về chuyện ngày mai mới mẻLàm thế nào cho cuộc sống khá lên
KHÔNG còn phải vợ chồng chia hai ngảNgười ở nhà, người hành lý ra điĐã nửa đời anh phiêu bạt muôn nơiVì nghiệp nghèo còn đeo anh chưa dứt
EM làm vợ nhưng chẳng giúp được chiNghĩ mà tủi cái thân mình ốm yếuLàm cho anh thêm gánh nặng đôi vaiĐể ngày đêm phải miệt mài lao động
CÀNG nghĩ lòng càng thương anh biết mấySuốt cuộc đời lam lũ bởi vợ conNhưng anh vẫn chưa một lần than khổChỉ em buồn thương chồng lệ chào dâng
ĐÊM khuya rồi thôi hãy ngủ đi anhChuyện tương lai cứ dần dần ta tínhRồi một ngày trời xanh kia thấu hiểuCho chúng mình không còn khổ nhé anh
Thơ Về Đêm Khuya
Thơ: Thao ThứcĐêm thao thức..nhớ nàng tội nghiệpGiờ một mình ..ngoài bãi tha maChắc nàng lạnh lắm đây màBao năm rong ruổi cùng ta giữa trời
Thật buồn nhỉ tình đời oan ứcKhi khó khăn áp bứt đến cùngLỗi thường tình ngược lối chungTa đâu có phải thằng khùng thẩn thơ
Làm lương thiện nào ngờ bị épPhải chi nàng xinh đẹp đâu nào ?Nhưng ta yêu quý biết baoMiếng cơm manh áo đi vào làng phây
Cũng nhờ chiếc xe này nuôi sốngSáu miệng ăn vu khống đâu nào?Dù ta có lỗi phải chàoHỏi thăm trước đã lại lao giựt liền.
Thương nàng quá ta điên đi mấtMình có sai…đi trật luật màTa năn nỉ mãi không thaÔm nàng về bỏ kho nhà CÔNG AN…!!!!
Trăng Khuya
Tác Giả: Nguyễn Ngọc SángĐêm khuya không ngủ nhớ thương ai ?Khắc khoải trong tim tiếng thở dàiLàm bạn cùng trăng đêm khuya lạnhHờ hững bờ vai dáng trang đàiTím cả vùng trời bao kỷ niệmBiết người còn nhớ mãnh trăng xưaĐêm nay trăng lạnh màu sương khóiLãng đãng buồn sao một kiếp người…!

Đêm Khuya
Tác Giả: Phương AlenĐêm khuya vắng người ta say giấc ngủ .Còn mình phương tranh thủ viết thơ tình .Viết tặng ai ..phương hỏi lại lòng mình. .Không lời đáp… vì chữ tình khó tả.
Phương sẽ viết rồi chia đi muôn ngã .Nhờ cánh chim phân tỏa khắp nẻo đường .Trong đôi mắt ẩn chứa nhiều tình thương.Mong ai đó chung đường thơ.. hạnh phúc .
Niềm Tin Cho Em
Cảm ơn lời chúc giữa đêm khuya !Nỗi nhớ ai kia đến dại khờNăm tháng dần trôi đời quạnh quẽNỗi buồn dâng ngập một tứ thơ !
Ta biết ai kia hồn quạnh hiu !đêm khuya hoang vắng nhớ thương nhiềuNhưng lỡ đời ta làm lữ kháchĐành để mình em trong cô liêu !
Ta viết cho em một vầng thơ !Gởi gấm hồn ta , Em giấc mơKỷ niệm ngày xưa đừng phai nhạtTa sẻ đón em đến bến bờ !!!
Đêm Nay Tôi Buồn
Tác Giả: Tăng Bình ThảoĐêm khuya rồi sao nổi buồn lại đếnNhiều suy tư làm lơ đễnh tâm hồnLo lắng chi, dạ cứ thấy bồn chồnBuồn lại đến, phủ hoàng hôn đầy mắn
Ta ngu ngơ để nổi buồn thắt chặtCơn gió lùa nghe lạnh ngắt toàn thânTự trách mình để đầu óc phân vânMang tâm trạng cứ cân đong đo đếm
Chợt giật mình nghe canh khuya đã điểmNhìn xung quanh, tìm kiếm… chỉ có mìnhThêm màn đêm cứ lặng lẽ vô hìnhBơ vơ lắm bao lặng thinh không nói
Đêm khuya rồi, tự mình ta hờn dỗiHờn chính ta, hờn bóng tối phủ đầyNổi buồn nào cứ lẩn quẩn đâu đâyTa tự cất chẳng ai hay ai biết
Đêm Khuya
Tác Giả: Lý CongĐêm khuya thổn thức một mìnhBóng trăng anh ngỡ bóng đèn em khêuMong người chẳng thấy người đâuNửa vui chưa trọn, nửa sầu đầy vơi
Vầng trăng ai xẻ làm đôi?…Đường trần ai vẽ ngược xuôi khó lòngXa nhau chín đợi mười trôngThèm sang bên ấy mà không có đò
Trải lòng qua những vần thơ…Vẽ trong khung cảnh đêm khuya một mình!…,
Thơ buồn về cuộc sống vợ chồng
Hôn nhân không phải lúc nào cũng màu hồng, trong đó là màu đen, xám xịt của những trận cãi vã, bất hoa. Những dòng thơ buồn về cuộc sống vợ chồng dưới đây như là lời than thở của người trong cuộc.
Mười hai bến nước
Anh bình tĩnh dừng tay mà suy nghĩEm nửa đời chỉ lo lắng chồng conPhận làm dâu luôn hiếu thảo vẹn trònLuôn chu đáo từng bữa ăn, giấc ngủ.
Anh rỗi việc chỉ bạc, bài, bia rượuSức thanh niên làm chưa đủ miệng ănAnh biết nhà hoàn cảnh rất khó khănBao nhiêu việc nhọc nhằn mình em gánh.
Em cố gắng chưa một lần tị nạnhMong gia đình được hạnh phúc ấm êmNén vào tim những chua xót, nỗi niềmAnh vui vẻ… cả thâu đêm suốt sáng.
Khổ thế nào bản thân mình cũng rángKhông một lời than vãn với người thânChỉ khuyên anh ý thức việc nào cầnKhông để tâm biết bao lần đánh vợ.
Có nhiều đêm ôm tủi buồn nức nởSợ mẹ buồn cố nuốt lệ vào trongVới bạn bè vẫn mang tiếng có chồngĐêm hiu hắt bởi phòng không gối chiếc.
Vì gia đình em nhận phần thua thiệtAnh vô tâm nên đâu biết em đauÔm con thơ nuốt cay đắng, nghẹn ngàoNghĩ tình nhau không một lời oán trách.
Tự nhủ lòng đây chính là thử tháchCố gắng lên sẽ có cách vượt quaHãy bình tâm suy nghĩ lại anh àĐể con trẻ được có cha lẫn mẹ.
Bức tranh mùa lũ
Mưa đầu mùa bong bóng vỡ mặt sôngSóng cuộn phù sa đổi màu con nướcLũ xô dòng ai xuôi ai ngượcMãi tha hương một kiếp lục bình
Cánh đồng xanh thao thức chuyển mìnhĐàn ong mật bỏ cành dời tổBầy kiến ngậm ngùi xa hang ổBến sông chìm xuồng gác ngực bờ cao
Bên hiên nhà cá giỡn bóng trăng saoU ẩn đêm trường ai buông câu hátBài vọng cổ gió đưa dìu dặtChợt bùi ngùi sông nước mênh mông
Như lũ bướm vàng chấp chới giữa đồng khôngChút hồn nhiên màu hoa điên điểnChẳng ngỡ ngàng khi đồng xanh hoá biểnNgười nông dân ôm câu lưới ra đồng
Không cỡi lưng trâu thì ngất nghểu trên xuồngVẫn ngang dọc cánh đồng quê ruột thịtDẫu lạc giữa gió mưa mù mịtVẫn quay về êm ấm mái nhà rơm
Hạt lúa này vượt lũ thành cơmBếp củi ướt bập bùng trên nước nổiTấm vạt nhỏ suốt mùa lụt lộiLà nơi ấm áp một gia đình
Mình chia tay thôi
Anh đấy à! Sao lại trở về đây ?Bao tháng ngày bỏ vợ con đi suốtTôi ở nhà quặn đau từng khúc ruộtPhận lại nghèo, rau cháo mẹ con ăn
Những ngày mưa nhà dột thiếu chỗ nằmBởi thiếu bàn tay đàn ông sửa chữaCứ ngỡ rằng anh đi một vài bữaNào không ngờ cho đến tận hôm nay
Lấy chồng về tưởng hạnh phúc đong đầyGia đình ấm êm cùng nhau chia sẻThật ra thì được vài hôm vui vẻSay rượu về lại chửi vợ đánh con
Người như tôi còn trẻ, giờ héo mònNhiều lúc nghĩ không còn nghị lực sốngKhốn nạn cái thân, đời có ai giốngThật vô duyên một kẻ bị phụ tình
Ai cũng bảo là vợ đẹp con xinhThì gia đình sẽ luôn luôn hạnh phúcĐêm không ngủ một mình nằm thấy nhụcCũng là người sao chẳng giống người ta
Bỏ vợ con anh theo mụ đàn bàMột kẻ thứ ba làm nhau đau khổHãy đi đi đây không còn bến đỗVề với người ta bỏ lại mặc mình tôiGiờ còn gì ? Thật sự mất nhau rồi !
Tình tàn
Rồi cuối cùng cũng chẳng níu được nhauTình đã cạn chuỗi ngày sầu đăng đẳngMình chẳng lẽ hoài sống trong im lặngChung mái nhà mà khoảng vắng không tên
Tình chúng ta không giữ được lâu bềnBởi nghĩa cạn đã làm nên duyên lỗiHay tại bởi Nguyệt kia làm tơ rốiĐan sợi tình này quá vội mong manh
Bến thuyền quyên sóng va đập chòng chànhTay lái mỏi buông bỏ nhanh giải thoátXưa nồng ấm mà nay hoài lạnh nhạtMen ái tình giờ chua chát đắng cay
Trước quan tòa mình dứt khoát chia tayTrút bỏ hết những tháng ngày chịu đựngVà Trút bỏ những tính toan sỏi cứngVấp một lần gượng dậy vững bước đi
Những yêu thương giờ còn sót lại gìCòn vết cứa đã hằn ghi đáy dạCòn vết sẹo đã chai lì như đáCòn tâm hồn đã rệu rã gỗ trơ
Bước vào yêu ai học được chữ ngờAi biết được sợi tơ chùng hay thẳngAi cũng muốn mặt biển xanh phẳng lặngMãi yên bình mà chẳng gợn sóng to
Giờ chúng ta mỗi đứa một con đòKhông hờn trách …chẳng phải lo va chạmNhững ký ức xóa dần trong tâm khảmGiữ làm gì làn mây xám hư vô.
Đau khổ cuộc tình
Em buông rồi chẳng níu giữ làm chiLòng khắc khoải xuân thì nay ngang tráiHãy mạnh mẽ lên xin đừng có ngạiNỗi sầu này vương mãi cảnh chia ly
Xa nhau rồi nhung nhớ có được gìHay chỉ để ôm ghì niềm đau đớnTình chúng mình yêu nhau không đủ lớnNên tháng ngày gom trọn những sầu thương
Tưởng chúng mình đi hết cuối con đườngAi có biết nửa đường chia hai lốiĐể đêm về khóc thầm trong mỗi tốiRồi âm thầm ôm nỗi nhớ sầu đong
Sống bên anh bao năm gọi là chồngThuyền mất lái anh về vui bến mớiEm phận thuyền quyên ở nhà trông đợiAnh vô tình cứ vợi vợi mãi xa
Vui bên người ôm cuộc sống xa hoaBuồm căng gió vượt đại dương chẳng ngạiVẫn biết tình anh yêu trong ngang tráiNhững vui đùa vụng dại chút mà thôi
Có ai ngờ nay nghịch cảnh ngăn đôiTình chồng vợ phai phôi đường hai lốiEm rất thương con khóc thầm bực bộiÔm lỗi lầm anh đánh đổi tình thân!
Vui bên người không một chút phân vânCon thơ dại vẫn đang cần anh lắmAnh bước đi khi tình ta đang thắmMặc vợ con mang nặng những sầu đau
Từ bây giờ ta sẽ mãi mất nhauTình chồng vợ không con mơ nghĩa nặngHai đứa con anh cũng đành vứt quẳngTuổi thiếu thời đã vắng bóng người cha!
Cạn duyên
Mình chung nhà nhưng cửa đóng, cài thenCăn phòng vắng, chẳng ấm êm như trướcCon đường tình giờ mạnh ai nấy bướcCứ nhạt nhòa như mưa trước thềm hoang !
Phòng khách xưa vốn rộng rãi thênh thangNay ngột ngạt, tường loang màu u uấtChiếc cầu thang cũng trở nên quá chậtBước chân đi không thật, dẫu quen rồi !
Tại vì đâu nên cuộc sống nổi trôiHồn lạc lõng, bờ môi không thắm đỏĐường cỏ mọc chẳng khang trang đầu ngõHoa nghẹn ngào khi nắng tỏ ban mai !
Căn nhà xưa bao kỉ niệm đan càiĐừng níu ghì chỉ phí hoài tuổi trẻTiếng yêu xưa nay ngập chìm dâu bểCạn duyên rồi , cứ thế bước qua nhau !
Thơ buồn chia tay
Dưới đây là chùm thơ buồn chia tay, thấm đẫm nước mắt. Đó có lẽ là điểm đến của những anh chàng cô nàng đang bị tổn thương trong tình yêu.
Tình buồn
Ừ thì hai tiếng chia tayTừ nay lỗi mộng chia hai lối vềCung trăng đó ta nguyện thềMà nay kỷ niệm tràn về cõi thu
Thâu đêm khói cảnh sương mùTình là ảo ảnh phù du phím đànTình sầu tình bước lang thangVe sầu ve khóc dỡ dang tình buồn
Thôi đành cắt đứt dây chuôngThôi không vương vấn tình muôn kiếp sầu
Chia xa
Đêm nay mượn rượu để sayQuên bao kỉ niệm chia tay người tìnhVùi chôn đi một bóng hìnhBao năm đeo đẵng làm mình khổ đau
Tim yêu dù phải nát nhàuNgười ơi gạt lệ quên sầu ra điBùi ngùi giây phút biệt lyBởi không duyên nợ thôi thì chia xa

Và như thế em ra đi
Và như thế em ra đi thầm lặngCuối cuộc tình chẳng câu nói chia phôiEm ra đi bẻ gãy nửa nụ cườiTrái tim tôi cũng héo sầu một nửa…
Bao ngày qua những buồn vui hai đứaChẳng thể nào níu giữ bước chân emVậy em đi chúc cuộc sống êm đềmSẽ thơ mộng như điều em mơ ước…
Tôi tập quên thứ tình không có đượcVà yêu thương như gió thoảng xa vờiNén thật sâu vào quá khứ chôn vùiLau nước mắt cho nụ cười sống lại…
Kể từ đây đến muôn đời mãi mãiĐừng bao giờ tìm lại dấu yêu xưaNgày em đi đau khổ đã dư thừaTim chết rồi buông tay đừng nuối tiếc…
Mai đôi mình phương trời xa cách biệtLần cuối cùng tha thiết gọi tên nhauXin đôi mắt đừng trút lệ gieo sầuLàm yếu lòng người đi thêm day dứt…
Mang cuộc đời ra đổi trao được mấtTa còn gì ngoài hai chữ đau thươngKhi tình yêu đến đoạn cuối con đườngTrước sau gì cũng chia hai ngã rẽ…
Gần bên nhau nhưng chẳng còn vui vẻTrong lòng nhìn về hai hướng xa xôiNhịp con tim chẳng hòa quyện nữa rồiThì chấp nhận đành thôi không níu kéo.
Không phải tại chúng mình
Em đừng khóc đâu phải tại chúng mìnhMà duyên số chia đường tình đôi ngảMọi đau thương anh nhận về tất cảNgười ra đi xin hãy cứ yên lòng…
Anh biết em nhận sính lễ theo chồngVì em có nỗi khổ riêng anh hiểuPhận làm con đặt trên đầu chữ hiếuChút tình riêng đành khép lại âm thầm…
Mình xa nhau không phải tại lỗi lầmMà phận kiếp đã an bài hai đứaNào phải đâu ta vong thề bội hứaBởi tình duyên chỉ được có ngần này…
Hỡi cao xanh sao ai nỡ đặt bàyTình đôi lứa chia lìa nhau dang dởĐể tim yêu chết từ đây muôn thủaSẽ ngàn đời mang đau khổ tâm tư…
Chờ kiếp sau chẳng biết đến bao giờNên nức nở mối tình không trọn vẹnVẫn còn đây dư âm lời ước nguyệnMà chúng mình đôi nẻo đã ly tan…
Em đừng khóc khi duyên phận lỡ làngVì cuộc sống nẻo quan san vững bướcDù hôm nay mình chẳng bên nhau đượcNhưng muôn đời anh yêu có em thôi…
Ta than trách cái số phận, cuộc đờiCho gặp gỡ rồi chia xa mãi mãiYêu thương mất chỉ niềm đau đọng lạiTình chia phôi không phải tại chúng mình.
Vĩnh biệt tình yêu
Giấc mơ hồng giờ tan vỡ còn đâuAnh với em chia hai đầu nỗi nhớTrời se duyên còn quên ban chữ nợNên đôi ta đành dang dở cuộc tình
Lạc mất nhau đâu phải lỗi do mìnhNgày biệt ly mình lặng thinh không nóiBởi tiếc thương ngày vui tan quá vộiNên con tim cứ mang nỗi u sầu
Chúc em tìm được hạnh phúc mai sauChóng quên mau chuyện tình buồn một thuởĐường tương lai ngập tràn hoa đua nởKỷ niệm nào em cứ ngỡ chiêm bao
Lỡ kiếp này xin hẹn lại kiếp sauMong chúng mình chẳng đau thêm lần nữaCũng từ đây con tim này đóng cửaBởi đường tình anh chọn lựa là em.
Chia tay rồi em có tiếc
Chia tay rồi em có tiếc anh khôngCó ước mong chúng mình quay trở lạiHay bàn chân em lạnh lùng bước mãiVề một nơi ta chẳng thể chung đường…
Chia tay rồi em có thấy cô đơnLúc vắng anh có buồn không em hỡiDạo phố xưa có quen lòng chờ đợiHay bây giờ đã sánh bước cùng ai…
Trên đây là tổng hợp bài thơ buồn về cuộc sống, tình yêu, khiến người đọc phải day dứt. Những bài thơ này được nhiều người tìm đến như là tìm một điểm tựa, sự cảm thông. Mời các bạn tiếp tục theo dõi những stt hay trên trang nhé. Hẹn gặp lại các bạn ở bài viết sau!
Thơ Hay - Tags: thơ buồnThơ tình về biển – chùm thơ hay, lãng mạn đi vào lòng người
Tổng Hợp 100+ bài thơ hay về tình bạn ý nghĩa, dạt dào cảm xúc
[Chọn Lọc] 99 bài thơ hay của Tố Hữu “sống” mãi cùng thời gian
[TOP] 101 bài thơ hay về tình yêu buồn nhức nhối con tim
[TOP] 135+ câu thơ hay về ghen tuông trong chuyện tình cảm
99+ Bài thơ hay về cuộc sống vợ chồng hạnh phúc, nghĩa tình
[Tuyển Tập] những câu thơ hay về cuộc sống tươi đẹp ý nghĩa nhất
Trọn bộ 222 bài thơ lục bát chế về bạn bè thu hút ngàn like
Chùm thơ lục bát về quê hương, lay động lòng người
Những bài thơ “để đời” của bà Huyện Thanh Quan
Tuyển Tập 999+ Bài Thơ Tình Tháng 5, Những Câu Nói Hay, Stt Hay Viết Về Tháng 5 Chênh Vênh Cảm Xúc
Tuyển Tập 999+ Bài Thơ Nhớ Người Yêu Cũ Buồn Lãng Mạn Nhất
Tuyển Tập Những Bài Thơ Mệt Mỏi Chán Nản Về Cuộc Sống Hiện Tại
Tuyển Chọn 99+ bài thơ Hồ Xuân Hương hay, thâm thúy bậc nhất
| Sitemap | Mail Từ khóa » Thơ Dứt Tình
-
Tìm Bài Thơ "Dứt Tình" (kiếm được 80 Bài)
-
+ 500 Bài Thơ Thất Tình Đau Khổ Và Day Dứt - Tạp Chí Văn Nghệ
-
Chùm Thơ Tình Yêu Ngang Trái, đau Khổ, Day Dứt Nước Mắt Tuôn Trào
-
Thơ Thất Tình Ngắn - Những Bài Thơ Chạm đến Tận Cùng Nỗi đau - Elead
-
Bài Thơ Dứt Tình | Truyện Giáo Dục
-
Những Bài Thơ Tình Buồn Khiến Bạn Xúc động Rơi Nước Mắt
-
Dứt Tình Nhưng Không Dứt Yêu - Văn Nghệ Quân đội
-
101 Những Bài Thơ Tình Buồn Súc động Rơi Nước Mắt
-
99+ Bài Thơ Thất Tình Buồn Thấu Tâm Can Hay Nhất - Toán Thầy Định
-
Bài Thơ Dứt Tình - Bài Học đời Sống
-
1001 Bài Thơ Chia Tay Tình Yêu, Thơ Tình Dang Dở Mới Nhất | IINI Blog
-
Những Bài Thơ Thất Tình đau Lòng Nhất, đầy Cảm Xúc Chất Chứa Tâm ...
-
Thơ Thất Tình Hay Nhất ❤️️ Thơ Tình Chia Tay 2 Câu, 4 Câu