Chùm Thơ Dự Thi Của Tác Giả Phát Dương

Tưởng tượng

Không cánhCon chim bay bằng ý nghĩXa hơn cả những con chim chạm trờiTrong hoài nghi của gió

Không ai biết những đôi cánh bện rơm giấu trong tổCon chim líu lo như cỏ mọc không nghỉLà chim nó vẫn muốn bayBầy đàn rời đi trú đôngTừng con chim như con mắt bầu trời nhìn lại

Cỏ khô, cành vụn, đất sét, lông vũ… không gì thay được đôi cánhChỉ có trí tưởng tượngCon chim đang bay bên trongNó biết điều nằm ngoài giới hạn.

Bóng núi

Ngày thả những thành quách bằng giấy bồi rơiCánh đồng mênh mông chỉ còn bóng núiNhìn xa chỉ bằng cái ôm mà chắn mặt trời

Có ai đi về hướng đó không?Những hàng cây tươi tốt chưa thoát khỏi sự che phủ của bóngGã tiều phu chỉ một lối mònKen dày xác rễ

Đêm xuống núi chỉ còn như một ôm thanCủa biết bao mùa nhóm lửaTrời sáng bóng núi cũng dừng ngoài cửaNhững kẻ khước từ

Có tiếng gọi ở phía xaVà bóng ai như bóng mẹĐôi bàn chân ngứa râm ranDội tiềm thức của một người nhớ núi

Chưa ai kể con nghe phía bên kia bóng núi là gì.

VNQD

Từ khóa » Thơ Về Lông Vũ