Chùm thơ Hà Nội Mùa Đông hay đặc sắc, tự sáng tác luôn nha bà con
IINI Blog →
Hà Nội →
Mùa Đông →
Thơ Hay →
Thơ Mùa Đông 12/12/18Chùm thơ Hà Nội Mùa Đông hay đặc sắc, tự sáng tác luôn nha bà con(iini.net) Tuyển chọn những bài thơ viết về Hà Nội lúc vào Đông thật hay và cảm xúc do các thi hữu tự sáng tác. Đây là những vần thơ mùa đông do độc giả Văn Thịnh gửi đến. Hà nội mùa đông bình dị đến lạ lùng dưới cái nắng nhẹ nhàng đâu đó trong gió đông. Mùa hoa cúc họa mi trắng xóa cả một vùng trời. Thung lũng hoa hồ Tây làm ta cũng đem lòng say mê, chẳng thể nào bỏ qua cơ hội được trầm mình vào không gian thơ mộng này !!
Nếu bạn chưa biết Hà Nội Mùa Đông như thế nào thì đây là cơ hội để các bạn cảm nhận nè!^^ - Hà Nội Vào Đông - Thơ: Nguyễn Đình Huân
- Hà Nội Mùa Cúc Họa Mi - Thơ: Bằng Lăng Tím
- Hai Nửa Mùa Đông - Thơ: Thu Sám
- Cơn Mưa Mùa Đông - Thơ: Đăng Dũng
- Hà Nội Mùa Cúc - Thơ: Mộc Miên
- Nhớ Đông Hà Nội - Thơ: Hồng Nguyễn
- Hà Nội Và Anh - Thơ: Mộc Nhiên
- Hà Nội Chờ Anh Về - Thơ: Hoàng Anh
- Gửi Nắng Cho Anh - Thơ: Kiều Trang
- Hà Nội Đông Về - Thơ: Hoàng Thanh Hương
- Gửi Người Hơi Ấm Mùa Đông - Thơ: Giọt Mưa Thu
- Hà Nội Đầu Đông - Thơ: Trịnh Thanh Hằng
- Nhớ Mùa Đông Hà Nội - Thơ: Thơ Duyên
- Hà Nội Bây Giờ Chỉ Mình Ta Với Phôi Phai - Thơ: Nguyễn Mạnh Hùng
- Hà Nội Mùa Đông Và Em - Thơ: Sâm Hồng
- Nợ Em Mùa Hoa Cúc Họa Mi - Thơ: Trang Hà
- Mùa Đông Hà Nội - Thơ: Triệu Nguyễn
- Gió Mùa.. Đêm Hà Nội - Thơ: Giáng Hương
- Bản Tình Ca Mùa Đông - Thơ: Quách Cúc
- Mùa Đông Và Nỗi Nhớ - Thơ: Phú Sĩ
- đang cập nhật..
- Bình Luận Của Bạn Đọc
 |
| Chùm thơ Hà Nội Mùa Đông (ảnh: internet) |
THƠ VIẾT VỀ HÀ NỘI MÙA ĐÔNG
Những bài thơ hay viết về Hà Nội mùa đông với những bài thơ tự sáng tác mới nhất. Thơ nói về cái lạnh giá khi Hà Nội vào Đông với những cơn gió bấc thổi qua phố. Cảm xúc buồn, cô đơn trong cái rét lạnh của mùa đông. Tâm trạng bồi hồi nhớ thương người yêu đang nơi xa.. thơ hà nội mùa đông #01. (⇧)
HÀ NỘI VÀO ĐÔNG - Thơ: Nguyễn Đình Huân
Hà Nội mùa này có lạnh lắm không Gió bấc thổi chiều mùa đông qua phố Cây bàng khẳng khiu mùa này lá đổ Ai ngược đường đi trong gió chiều ni Cô bán hàng rong chở thúng cúc chi Nghe tiếng rao bước chân đi lặng lẽ Hà Nội trầm tư bao đời vẫn thế Khi xa rồi ta không thể nào quên Cũng có lẽ vì Hà Nội có em Cô bé xứ Đông anh quen ngày đó Như cúc hoạ mi môi hồng má đỏ Cứ thẹn thùng lúc anh ngỏ lời yêu Hà Nội mùa này cây đứng liêu xiêu Muốn về bên em khi chiều đổ bóng Ta trao nhau những nụ hôn cháy bỏng Lời yêu ngọt ngào sưởi ấm tình ta Ở Sài Gòn thực tình cũng không xa Nhưng về bên em chỉ là mơ ước Tình cũ phôi pha không sao lấy được Không thể nào ta quay ngược thời gian.
thơ hà nội mùa đông #02. (⇧)
HÀ NỘI MÙA CÚC HỌA MI - Thơ: Bằng Lăng Tím
Đông Hà Nội họa mi cúc nở Cánh mỏng xinh rạng rỡ bên thềm Thu qua nỗi nhớ nhiều thêm Lá vàng trút rụng êm đềm lối xưa Phố ngái ngủ như vừa tỉnh giấc Gió lang thang ghé bậc hiên nhà Ngỡ ngàng trước những nụ hoa Tinh khôi cánh trắng mượt mà đáng yêu Tà áo mỏng diễm kiều dáng ngọc Mắt nhung huyền mái tóc ngang vai Xinh tươi đượm nét trang đài Dạo trên phố nhỏ làm ai ngẩn nhìn Bao kỷ niệm hằn in tâm trí Ly cà phê thơm vị ngọt ngào Ấm nồng hạnh phúc ta trao Họa mi cúc nở quyện vào hồn thơ Xa biết đến bao giờ gặp lại Mối tình đầu đẹp mãi nhé anh Trái tim em đã riêng dành Hai ngăn chứa cả tình xanh chúng mình.
***Xem thêm: Chùm thơ Đêm Mùa Đông hay, thơ tâm trạng trong Đêm Đông buồn
thơ hà nội mùa đông #03. (⇧)
HAI NỬA MÙA ĐÔNG - Thơ: Thu Sám
Về hà thành ... Ghép hai nửa mùa đông Tròn một chuyện tình yêu không đoạn kết Rong rêu nhớ bám lòng hoài đã mệt Nay rửa hồn để đón tết uyên ương . Hà Nội ơi .. Ta yêu nhỏ biết nhường ! Bao nhiêu phố lê mòn đường tình tự Thương em lắm .. anh làm người lữ thứ Trọ đời nàng ở mãi chứ không đi . Hạnh phúc em ... Sớm tối cứ thầm thì Trong giá lạnh ươm mầm si cùng nhỏ Đợi xuân đến hoa yêu hương đầy ngõ Hái tặng nàng trái tim đỏ tình nhân . Em yêu ơi ..! Nhật nguyệt có xoay vần Thì anh vẫn thương bội phần không đổi Mình hai nửa ..hẹn một ngày Hà Nội Vén trời đông mượn nắng mối mai tình . Bởi đêm ngày ... Cõng nỗi nhớ đẹp xinh Một nửa nhỏ ... Đã thành .. hình yêu bóng .
TÌM LẠI NHỮNG MÙA ĐÔNG HÀ NỘI Thơ: Đỗ Kim Quang Hà Nội đêm mùa đông ! Lành lạnh heo may phía sông Hồng thổi tới, Ngọn đèn vàng ngóng ai mà đứng đợi Hương sữa thoảng nồng nàn dệt sợi nhớ, sợi thương... Hà Nội trải mù sương, Những con đường khoác lên màu áo cũ, Những nóc phố thâm nghiêm xô nghiêng cả một thời quá khứ Bước chân người cô lữ chợt hanh hao. Lòng bâng khuâng nhớ kỷ niệm năm nào: Tiếng tàu điện leng keng...leng keng vọng về trong hư ảo, Hương Ngọc lan lối hẹn hò nhuộm thơm mùi nếp áo Thoảng đâu đây hơi ấm mối tình đầu... Vẫn còn đó, những hàng cây im lặng, dãi dầu Vẫn còn đó, giọng rao đêm lắng sâu miền ký ức Ánh trăng mờ thao thức Để bàn chân người ra đi day dứt lối xưa về Chợt thấy lòng tái tê ! Nào ai hiểu quãng thời gian lê thê nơi đất khách Nhưng còn đó Hà Nội thân thương khiến tâm hồn gột sạch Để cánh chim trời sau bao năm xa cách về tìm lại những mùa đông...
***Xem thêm: 1001 bài thơ mùa Đông với tình ca lãng mạn, cô đơn & nỗi nhớ
thơ hà nội mùa đông #04. (⇧)
CƠN MƯA MÙA ĐÔNG - Thơ: Đăng Dũng
Hà Nội đã vào đông Sao còn mưa rào vậy Chắc để tỏ nỗi lòng Chia tay mùa thu đấy Hồ Gươm sớm mùa đông Mong manh con thuyền ấy Tháp Rùa vẫn hiên ngang Như ngàn năm vẫn vậy Phố đổ mưa mùa đông Khách qua đường như thấy Nặng lòng nỗi nhớ thương Một cơn mưa ngày ấy... Nhủ lòng người tha hương Ở nơi xa có thấy Nỗi nhớ thương mùa đông Mà lòng không vời vợi Nhớ cô bán hàng rong Dưới đèn vàng nhẫn nại Mặc gió rét mùa đông Tiếng rao còn vọng mãi. thơ hà nội mùa đông #05. (⇧)
HÀ NỘI MÙA CÚC - Thơ: Mộc Miên
Cúc hoạ mi rực rỡ gọi đông sang Mắt nâu chạm mênh mang những cánh trắng Heo may dịu dàng buông mình khoe nắng Cho ai mơ màng, thầm lặng những nhớ mong Chiều Hà Nội thênh thang một bãi sông Áo lụa thướt tha quyện thơm nồng mùa mới Gió của đông cũng ngọt ngào thơ thới Bên cúc hoạ mi phơi phới những dáng thơ Bãi cỏ lau nghiêng nắng gió mộng mơ Bước chân tình si thẫn thờ in bờ cát Nắng sông Hồng cũng rộn ràng ca hát Khúc hát chào mùa ngan ngát những hương bay Hà Nội mùa đông , mùa cúc hoạ mi, cho lòng mê say!
***Xem thêm: 1001 bài thơ tình mùa đông buồn bã, cô đơn, lẻ loi, nhớ người ấy
Hà Nội mùa vắng những cơn mưa.... Sáng qua trận mưa rào thật to làm Hà Nội trở nên khác lạ. Mùa đông có mưa rào, rất lạ! Thế nhưng lại khoác lên Hà Nội một điều gì đó rất mới. Hàng cơm nguội già nơi cuối phố Yên Phụ bỗng trở lên huyền ảo vô cùng bởi cơn mưa đem hết lớp bụi phủ mờ trên những chiếc lá vàng đỏ. Ừ cũng chỉ mấy hôm nữa thôi, chúng cũng theo gió heo may đi xa để trơ lại những cành khẳng khiu ảm đạm nơi chiều Đông muộn. Những gánh hàng hoa, những chiếc xe trở đầy Cúc Mi đã thưa dần trên con phố, đâu đó xuất hiện những bó cúc Chi vàng nhạt, hương thơm cứ quyến luyến rất lạ. Thèm ấm trà mạn ngắm lọ cúc Chi đến thư thái. Những bó hoa bướm vẫy nhẹ trong gió chiều làm lòng chợt trùng xuống và miên man một kỷ niệm khó gọi tên. Lang thang sáng Chủ Nhật qua những con phố nhỏ, ngắm gánh bún bốc hơi nghi ngút, ngắm những cụ già cùng nhau tập dưỡng sinh, quán chè chén nơi góc phố... chợt nhớ đến câu “ Hà Nội không vội được đâu... “ đúng thế, yêu cái sự nhẩn nha của một Hà Nội đến vô cùng.
thơ hà nội mùa đông #06. (⇧)
NHỚ ĐÔNG HÀ NỘI - Thơ: Hồng Nguyễn
Hà Nội đông về gió lạnh tái tê Em một mình vẫn nhớ về Hà Nội Thèm được nghe lời yêu thương nhắn gởi Của ai đó nơi đâu nghĩ tới mình ... Mùa đông về cúc hoạ mi trắng tinh Nở e ấp như nụ cười thiếu nữ Liễu hồ Tây vẫn thì thầm buông rủ Như tóc ai xanh mướt tuổi học trò ... Giọng nói Hà thành dịu nhẹ âu lo Như gió thổi vi vu qua đầu lưỡi Con gái Hà Nội da như hoa bưởi Ngan ngát hương trinh níu bước ai nhìn ... Tôi là kẻ quê mùa lắm yêu tin Yêu Hà Nội và tin người Hà Nội Yêu cái đẹp không tiền nào mua nổi Xa xăm rồi nhớ mãi góc trời Quê. thơ hà nội mùa đông #07. (⇧)
HÀ NỘI VÀ ANH - Thơ: Mộc Nhiên
Hà Nội bây giờ đang rét phải không? Anh nhớ mang theo áo khăn đủ ấm Em thấy người ta bảo rằng lạnh cóng Bỗng lo cho anh những lúc ra đường Chúng mình bây giờ không phải người thương Mà đã gọi nhau bằng người yêu cũ Nhớ mùa đông trước anh còn nhắn nhủ “Mình phải bên nhau đến lúc bạc đầu” Vậy mà đông này mình đã xa nhau Hà nội và anh trở thành nỗi nhớ Kí ức mùa đông bên anh còn đó Em với hoạ mi hôm ấy rộn ràng Hà Nội đông về nỗi nhớ miên man Muốn được lang thang qua từng con phố Kỉ niệm ngày yêu vẫn còn đâu đó Chỉ mới đây thôi chưa thể xoá nhoà Em ước một ngày nào đó không xa Sẽ được đón đông trong lòng Hà Nội Dẫu rằng chúng mình không còn chung lối Hà Nội vẫn là nỗi nhớ trong em.
***Xem thêm: 1001 bài thơ 8 chữ viết về Mùa Đông lạnh lẽo hay nhất
thơ hà nội mùa đông #08. (⇧)
HÀ NỘI CHỜ ANH VỀ - Thơ: Hoàng Anh
Đông đã tới bên hiên nhà anh ạ Mùa sang mùa chiếc lá thẫn thờ rơi Về thôi anh giăng mắc những nụ cười Nơi ta hẹn rợp trời hoa cúc nở Em muốn gửi lời thầm thì trong gió Chở đại ngàn nỗi nhớ vẫn hằng mang Gọi anh về Hà Nội vẫn chứa chan Cho say nhé miên man mùa trăng mật Thơ em viết đâu phải vì niêm luật Tấm chân tình xin cất một lời yêu Kề bên em anh nhuộm tím cung chiều Môi với mắt gợi bao điều êm ả Về anh nhé yêu tưởng chừng như đã Bài thơ tình chất chứa vạn niềm mong Em nhớ anh đến khô cạn máu hồng Nghe trăn trở thương mùa đông lạnh giá Anh có thấy mưa cuối mùa vội vã Tháng mười hai .. hối hả ... giục anh về.
HÀ NỘI LẠNH Hà Nội lạnh cái, thế là trên FB, Zalo tưng bừng các status mô tả, diễn tả cái lạnh, cái cảm xúc trước đợt gió mùa đầu tiên. Thế mới biết Hà Nội thật lạ kỳ, mùa nào cũng có sắc thái riêng làm xao động lòng người, chạm đến trái tim và tâm hồn nhạy cảm của những ai yêu Hà Nội, đang xa cách người thân hay có tâm sự buồn - vui trong cuộc đời ..... Post cái ảnh một mình đi trong sương lạnh đêm Hà Nội để chia sẻ cái xúc cảm mùa đông với mọi người 🍂🍂
thơ hà nội mùa đông #09. (⇧)
GỬI NẮNG CHO ANH - Thơ: Kiều Trang
Gió đầu mùa rét lắm phải không anh Đêm Hà Nội sương giăng mành đặc quánh Mùa đông bấc vén rèm hơi thở lạnh Đông lại về mình sánh bước cùng nhau Bên Hồ Gươm hai đứa chụm mái đầu Nắm tay dạo ngày sau tình nồng ấm Mặc gió thổi giữa trời đông rét đậm Ước nợ duyên cau thắm nghĩa vợ chồng Dấu yêu à đêm nay lạnh nữa không? Em gom nắng gửi mây hồng anh nhé Nhớ sưởi ấm ngoài kia trời mưa nhẹ Nhớ giữ mình kẻo cảm lạnh giữa đông Dấu yêu à em sẽ gửi chăn bông Đắp vào nhé sưởi tim hồng quyện ấm Trời mưa gió ngoài hiên giờ rét đậm Tựa vai nhau nghĩa thắm mãi thơm nồng. thơ hà nội mùa đông #10. (⇧)
HÀ NỘI ĐÔNG VỀ - Thơ: Hoàng Thanh Hương
Đông hé môi cười, nhăn nhó bến trăng mơ Phố xá hờn ghen, tiếng thở dài ngõ nhỏ Hun hút sâu, nơi hẹn hò không lỡ bỏ Đeo đẳng theo ta, khi Đông chở gió về Chiếc lá vàng rơi kéo nỗi nhớ lê thê Vàng ối mùa hanh, nhớ đường về chốn cũ Như tình yêu anh dẫu bao mùa chưa đủ Cứ Đông về, nơi ngõ nhỏ rũ nhớ thương Nắng trưa hanh hao vàng nỗi nhớ con đường Thiếu bước chân quen tơ vương tình xưa ấy Gió gọi hương cau tình xưa lưu luyến dậy Đông vo tròn, ơi tình thắm thấy nôn nao Hồ Gươm xanh liễu rủ bóng ảo xa mờ Chiếc ghế cũ xưa chỗ ngồi chờ trống vắng Lộc vừng xôn xao tiếng ai nghe văng vẳng Nụ hôn mềm sao người xưa chẳng còn đây.
THƠ HÀ NỘI VÀO ĐÔNG
Dưới đây là phần cập nhật cho chùm thơ Hà Nội Mùa Đông mà bạn đang xem. Những bài thơ tình Hà Nội mùa đông lãng mạn, nhớ người phương xa.. Thơ hỏi thăm nhau Mùa Đông về Hà Nội có lạnh lắm không?.. Nỗi nhớ và tâm trạng buồn trong đêm đông Hà Nội..
thơ hà nội mùa đông #11. (⇧)
GỬI NGƯỜI HƠI ẤM MÙA ĐÔNG - Thơ: Giọt Mưa Thu
Đông đã về nơi ấy lạnh không anh. Liệu có phải chút bâng khuâng gợi nhớ. Nên cơn gió cũng quặn niềm trăn trở. Dáng chiều nghiêng nghiêng đổ cuối chân trời. Đông đã về giăng lối nhỏ chơi vơi. Hạt sương sớm đằm mình trên thảm cỏ. Anh có nghe lời thì thầm của gió. Thấy thật gần tiếng trao gửi yêu thương. Tiếng dương cầm loạn nhịp cứ vấn vương. Bông cúc nở tỏa mùi hương ngào ngạt. Tia nắng nhạt chưa kịp vàng đã tắt. Tháng Mười Hai xao xác tiếng đông về. Chạm ngõ hồn đưa ta đến vườn yêu. Hàng liễu rủ se se cơn gió lạnh. Cỏ níu chân nồng nàn hương đặc quánh. Muốn gửi người ... Hơi ấm của mùa đông..!!!
NỖI NHỚ VỀ ĐÊM ! Đó là khoảng thời gian người ta thường hay suy ngẫm và nói chính xác ra đó là lúc người ta phải đối diện với chính cái nỗi cô đơn, nhớ nhà của mình... Nhiều khi người ta không còn bận tâm với những cái gì đã được hay mất trong cuộc đời bươn trải này nữa...Mà ở vào thời điểm này, về đêm người ta thường hay quay lại với quá khứ và những cái gì đã qua. Nhất là hay nghĩ về cái nơi mình đã ra đi, về nơi quê hương chôn nhau cắt rốn của mình... Tôi cũng thế, về đêm tôi thường hay nhớ đến Hà nội của tôi, nhớ về cái nơi mà tôi đã sinh ra và lớn lên. Và tôi muốn viết về nó, với tất cả bao nhiêu hoài niệm và ký ức, với những trò chơi của thời thơ bé, từ thuở học trò khi còn cắp sách đến trường, cho đến khi lớn lên, trưởng thành và ra đi... Ở nơi này, mỗi khi mùa đông về, thời tiết bắt đầu trở lạnh, ban đêm khi nhiệt độ xuống dưới 0 và bên ngoài những tiếng gió rít trong mưa lạnh, cũng là lúc tôi thường hay hình dung ra Hà nội của tôi như những thước phim sống động và ngẫm nghĩ xem bây giờ ở nhà nó ra sao..? Những lúc này tôi rất thích viết và càng viết thì lại càng nhớ. Viết như để gặm nhấm nó, như một thứ lương khô mà tôi vẫn mang theo trong suốt cuộc hành trình này, như một thứ hành trang đeo đẳng của cuộc đời. Người ta thường nói, người Hà nội khi đi xa thường rất hay nhớ nhà và tôi tin chắc rằng ai cũng thế thôi... Nhưng có lẽ về đêm nhất là vào mùa đông khi tuyết rơi, thì cái nỗi nhớ đó lại càng mạnh mẽ hơn, khắc khoải, day dứt và buồn hơn... Cũng có lẽ bởi vì tại người Hà nội thường hay đa sầu, đa cảm chăng ? Nhớ lắm Hà nội ơi...
thơ hà nội mùa đông #12. (⇧)
HÀ NỘI ĐẦU ĐÔNG - Thơ: Trịnh Thanh Hằng
Cúc họa mi đang vào mùa nở rộ Báo hiệu rằng Hà Nội đã vào đông Xiết chặt tay mình cùng đến sông Hồng Về bãi Đá tìm lại mùa yêu cũ Chiếc thuyền sắt cứ chòng chành ủ rũ Hờn dòng sông con nước chẳng đong đầy Bồn chồn nằm mắc cạn ở nơi đây Trên bãi Giữa sông bên bồi bên lở Em hãy đến nghe nồng nàn hơi thở Gió hồ Gươm thổi khẽ những đam mê Tháp nghiêng mình còn vương chút tái tê Mưa bay nhẹ báo rằng Đông đã đến Về Hà Nội anh sẽ đưa em nếm Bánh trôi Tàu chính hiệu Lương Văn Can Chẳng bận tâm mưa gió rét ngút ngàn Hà hơi ấm bên lò ngô nếp nướng Chiếc bánh gối chỉ ngồi thôi tưởng tượng Vị thơm nồng đủ ấm cả mùa Đông Nhớ em nhiều anh liệu có về không Mình ra phố xuýt xoa nồi ốc nóng Tiếng chuông chúa hình như đang mong ngóng Đêm Noel dìu dặt bước tình nhân Quì bên nhau và ước nguyện đời trần Đông nồng thắm mình bên nhau mãi mãi Hỡi người ấy nơi xa xôi khắc khoải Có trở về Hà Nội với anh không Cho chông chênh sẽ lại hoá say nồng Ta hạnh phúc giữa trời Đông Hà Nội. thơ hà nội mùa đông #13. (⇧)
NHỚ MÙA ĐÔNG HÀ NỘI - Thơ: Thơ Duyên
Có ai về qua con phố mùa đông Mua giùm tôi chút mưa phùn gió bấc Tìm giùm tôi ngọn heo may thất lạc Chiếc khăn quàng ủ ấm một bờ vai... Có ai về phương ấy buổi sớm mai Tìm giùm tôi cành đào đang hé nụ Làng hoa có người... tôi thương ở đó Mùa đông ơi ! lặng lẽ nhớ rất nhiều.
GIÓ MÙA ĐÔNG BẮC ! Những ngày này khi tiết trời ở Hà nội trở lạnh và chuyển dần sang đông. Gió mùa đông Bắc tràn về, mặt hồ Gươm trong xanh gợn sóng, những hàng liễu ven hồ như cố rủ sát xuống mặt nước để tránh những cái lạnh cô đơn người ta như cảm thấy có một cái gì đó khác thường... Đó là những đôi trai gái lững thững quàng vai nhau đi dạo bên hồ cười khúc khích, có một cái hình như người ta rất dễ dàng nhận thấy đó là khi trời càng lạnh thì hình như họ càng quấn quện hơn, càng ôm chặt hơn và có lẽ chính vì thế họ càng...yêu nhau hơn. Đúng, cái lạnh của gió mùa đông Bắc nhiều khi cắt da cắt thịt nhưng với những đôi trai gái xứ Hà thành nhiều khi người ta cảm thấy hình như ở họ có một cái gì đó thích thú và mong đợi. Bởi nó cũng có cái nét đáng yêu riêng của nó vì chỉ có nó người ta mới thực sự cảm nhận được sự nồng ấm của tình yêu hay nói cách khác là cái ấm áp từ con tim và chính cái đó một lần nữa lại làm cho những con tim đó đập mạnh hơn, làm cho người ta...yêu nhau hơn. Không phải ai cũng sợ cái lạnh của gió mùa đông Bắc, nhiều khi người ta còn mong nó đến sớm hơn để được yêu nhau hay nói đúng ra để được cưới nhau. Bởi thế cho nên khi gió mùa đông Bắc về cũng là khi những đôi trai gái ở Hà thành bắt đầu một mùa cưới.
thơ hà nội mùa đông #14. (⇧)
HÀ NỘI BÂY GIỜ CHỈ MÌNH TA VỚI PHÔI PHAI - Thơ: Nguyễn Mạnh Hùng
Anh sẽ về thăm Hà Nội của em Lên Tràng Tiền ăn kem giữa mùa đông lạnh giá Tìm cái nắm tay giữa dòng đời hối hả Hoa Sữa nồng nàn chờ đợi bản tình ca Ngã tư sở chiều nay ướt mưa nhòa Đường Thanh Niên nằm co mình hoang hoải Phố Hoàng Diệu còn mong chờ mãi Đôi tình nhân len lén nắm tay nhau Đường Chùa Bộc bây giờ chỉ còn lại niềm đau Những dấu chân bên nhau chỉ còn là kỷ niệm Khúc dương cầm cho lòng mình lưu luyến Mong lại được một lần ôm trọn vẹn vòng tay Hồ Thiền Quang chẳng còn gió heo may Sao vẫn thấy đâu đây mùi thơm làn tóc rối Ta lỗi hẹn ta là người mang tội Để họa mi buồn không nở giữa mùa trăng Mình xa nhau cũng đã hơn mười năm Kỷ niệm cũ chắc chỉ mình anh giữ Gửi xúc cảm vào vần thơ, câu chữ Hoa sữa hanh hao trong chớm lạnh đầu đông Nhớ em không? Có còn nhớ em không? Ta tự hỏi mình, mong chờ người đáp án Ngủ nhé tim ngoan rồi mai trời sáng Họa mi khẽ cựa mình: Hết rồi, không ai đợi chờ ai Hà Nội bây giờ chỉ mình ta với phôi phai! thơ hà nội mùa đông #15. (⇧)
HÀ NỘI MÙA ĐÔNG VÀ EM - Thơ: Sâm Hồng
Anh gặp em giữa trời đông Hà nội Nắng nhẹ rơi ru vàng lối thân quen Khẽ lả lơi trên mắt ướt môi mền Mùi hoa sữa nồng nàn thêm phố cổ Đã qua rồi những chiều mưa giông tố Hà nội thương ,,, bến đỗ mãi ngàn xưa Biết nói chi cũng chỉ thoáng dư thừa Anh lặng lẽ ngắm nhìn em trong gió Vẫn dáng quen ,,, vẫn nụ cười cháy đỏ Mắt mi buồn vương lệ đó ,,, sương mai Vẫn môi hôn sưởi ấm những đêm dài Vẫn trăn trở trên vai còn trĩu nặng Gặp lại em giữa trời đông Hà nội Dấu yêu xưa nghe xa vắng ùa về Xoè tay hứng chút hương thầm lạc lối Bâng khuâng hoài tiếc nuối một cơn mê. thơ hà nội mùa đông #16. (⇧)
NỢ EM MÙA HOA CÚC HỌA MI - Thơ: Trang Hà
Phố vẫn còn đây, Họa Mi trắng tinh khôi Hà Nội thao thức, đêm nay trời trở gió Bâng khuâng nỗi niềm biết cùng ai bày tỏ Em đây rồi, Họa Mi cúc - Còn Anh? Phố vắng anh, phố thẫn thờ, lạnh tanh Se sắt hàng cây, lặng thinh con đường nhỏ Hun hút lắm con ngõ sâu còn đó Em đây rồi, Họa Mi cúc - Còn Anh? Đông đã về tà váy mỏng mong manh Bờ vai gầy thèm vòng tay níu chặt Làn môi khô thèm nụ hôn ẩm ướt Em đây rồi, Họa Mi cúc - Còn Anh? Có thật không … "Anh chỉ có mình em!"? Họa Mi cúc, em đây - Còn Anh, em nào thấy? Chấp chới cánh hoa lay, đôi bàn tay chới với Anh đâu rồi? Em nào biết… Chỉ mình em.
thơ hà nội mùa đông #17. (⇧)
MÙA ĐÔNG HÀ NỘI - Thơ: Triệu Nguyễn
Hà Nội mùa này lạnh lắm đó em Khi cái rét đã len vào phố nhỏ Chiếc lá vàng xôn xao rơi ngoài ngõ Màn đêm về tiếng gió thổi vi vu Đông đã về bỏ lại tiết mùa thu Đàn én bay di cư miền đất khác Ngoài bầu trời từng hạt mưa lác đác. Ở trong lòng man mát nhớ về ai Mong trời sáng đón ánh nắng ban mai Để ta chờ và chờ hoài mãi mãi Thổn thức lòng ta thoáng chợt nghĩ lại Bao năm rồi ai có nhớ ngày xưa Ngoài bầu trời vẫn tí tách những giọt mưa Màn đêm phủ gió đung đưa giá lạnh Cơn mưa phùn vẫn bay bay chưa tạnh Chợt tim buồn tim chạnh nhớ và mong Nhưng màn đêm phủ kín bầu trời đông Vẫn chờ mãi mà sao không hiểu nổi Nghĩ đã yêu sao ta không dám nói Thốt thành lời để có được vài câu Vẫn nhớ nhiều ta nhớ thật đậm sâu Mong thu đó bao lâu thì quay lại Luôn vẫn chờ đợi ta đâu nào ngại Sẽ trùng phùng vương vấn nhớ tình thu. thơ hà nội mùa đông #18. (⇧)
GIÓ MÙA.. ĐÊM HÀ NỘI - Thơ: Giáng Hương
Hà Nội đêm se sắt gió mùa về Phố cuộn mình trong muôn vàn nỗi nhớ Nghe lạnh lùng giấc đêm hoài trăn trở Chiếc lá nào vừa xao xác ngoài hiên Tiếng gió gào, ai thức dậy giữa đêm Tìm giấc ngủ trong muôn ngàn mắt lá Mơ vòng tay ấm êm như mùa hạ Đêm lạnh lùng se sắt những mong chờ Cơn gió xưa vẫn lạnh đến bây giờ Cuốn ta về những tháng ngày giông bão Hoàng hôn lạnh nhạt nhoà dần hương áo Đã vùi sâu vào ký ức mùa đông Rồi chia lìa ...đời như những nhánh sông Hợp rồi tan cùng biết bao thương nhớ Nước chảy rồi làm sao về được nữa Đành đợi gió về ôn lại những dấu yêu Sâu thẳm mắt đêm nhung nhớ biết bao nhiêu Gió mùa về ngoài kia trên phố vắng Đừng em nhé ! để tình vào quên lãng Với ngậm ngùi....giữa ngọn gió mùa đông. thơ hà nội mùa đông #19. (⇧)
BẢN TÌNH CA MÙA ĐÔNG - Thơ: Quách Cúc
Em muốn viết bản tình ca mùa đông, Bên đèn khuya, ấm nồng hơi bếp lửa, Se se lạnh, tiết thu không còn nữa, Đóa Cúc vàng, thiếu nắng cũng hanh hao. Mùa đông ơi! Cái rét đến ngọt ngào, Cơn gió bấc thổi vào bao nỗi nhớ, Cúc Họa mi, bồng bềnh trôi trên phố Chở đông về, chẳng rực rỡ mà thương. Mùa đông ơi! Nắng nhạt trải trên đường, Ôm cái lá khiêm nhường chưa kịp thả, Cây khẳng khiu, run trong trời lạnh giá, Ấm hơi nồng ai phả? Chút bâng khuâng... Mùa đông ơi! Lắc rắc hạt mưa dầm, Trong gió bấc, cứ lâm thâm đến lạ Đem ẩm ướt cho cỏ cây, hoa lá Cho mặt đường, phố xá lúc chiều buông. Mùa đông ơi! Những buổi sáng mờ sương, Hơi thở khói, đầu đường ai đứng đợi? Phố thanh vắng, vài người đi vồi vội, Sương mù giăng, hư ảo lối ta về. Mùa đông ơi! Giữa cái lạnh tái tê, Vẫn ấm nồng ly cà phê quán nhỏ, Khăn quàng mỏng, nhẹ nhàng bay trong gió, Chút tâm tình, xin gửi đó... MÙA ĐÔNG.
thơ hà nội mùa đông #20. (⇧)
MÙA ĐÔNG VÀ NỖI NHỚ - Thơ: Phú Sĩ
Cơn gió tràn về mang cái lạnh đầu đông Mang nỗi nhớ mong bấy lâu còn mê ngủ Trên con phố xưa lá thu vàng quyến rũ Giờ chỉ còn ta kỷ niệm cũ nhạt nhòa Như kẻ một mình bị nhân thế lãng quên Còn lại nỗi buồn chỉ mùa đông mới hiểu Như cành khẳng khiu hằn từng cơn gió rét Một mối tình nào ai đó lỡ đánh rơi…. Màn đêm phủ buông che khuất bóng mặt trời Một kẻ phong sương cố tìm nơi sưởi ấm Một kẻ níu tay một người trong ướt đẫm Như sợ tách rời phiêu lãng cuộc tình xa Có người bảo rằng mùa đông chẳng lạnh đâu Hạnh phúc dâng trào trong vòng tay yêu dấu Có kẻ tự mình khoác lên manh áo cũ Mà thuở ngày xưa ai đó đã quên rồi …. Mùa đông một mình chầm chậm cứ dần trôi Thèm cái siết tay dẫu nhẹ thôi cũng ấm Mùa giữ hộ ta một mảnh tình chưa trọn Chênh vênh chiều về khóe mắt đọng màu mưa.
Hà Nội lại mang cái rét trở về, với cái lạnh giá, với những cơn gió mang theo những hạt mua phùn, em thấy nhớ, nhớ cái cảm giác thong thả lòng vòng qua những con phố với tiếng suýt xoa nhưng đầy ấm áp... Em yêu cái đông ấy rất nhiều. Biết rằng mùa đến rồi mùa lại đi, để đón cái nồng nàn ấm áp của ngày xuân.... Nhưng em vẫn yêu nó nhiều hơn cả khi tưởng tượng... Bởi! Đông ấy có tình đang gõ cửa, gõ vào trái tim nguội lạnh theo mùa... Giờ đông đã về trở lại, nhưng đông trước đã cuốn đi những yêu thương vào theo giá lạnh mùa đi mất, chỉ còn lại một nỗi buồn đêm đông trong kỉ niệm theo cùng... Mình quen nhau đã mấy mùa anh nhỉ Đông về rồi kỉ niệm vẫn còn in Giờ xa nhau xa nhịp bước con tim Em giá lạnh, tìm anh trong cô lẻ!!!!
Các bạn vừa xem qua những bài thơ viết về Mùa Đông Hà Nội. Xin mời các bạn xem thêm những chùm thơ chủ đề Mùa Đông khác:
***Xem thêm: Văn Thơ & Status Viết Về Hà Nội Hay, Ý Nghĩa (tuyển tập hay)
Chùm thơ Hà Nội Mùa Đông hay đặc sắc, tự sáng tác luôn nha bà con được đăng bởi Trịnh Thanh Biên, vào lúc 2018-12-12T07:56:00Z  |
| Trịnh Thanh Biên |
➥ Bạn vừa xem
Chùm thơ Hà Nội Mùa Đông hay đặc sắc, tự sáng tác luôn nha bà con trên trang web iini.net, được thành viên Trịnh Thanh Biên biên tập vào lúc 2018-12-12T07:56:00Z [nội dung đã được chỉnh sửa/cập nhật gần đây nhất vào lúc 2018-12-27T15:17:22Z].
➥ Bạn có thể tìm thấy nhiều bài viết liên quan trong danh mục: Hà Nội
➠ Mùa Đông
➠ Thơ Hay
➠ Thơ Mùa Đông
➥ Hãy chia sẻ bài viết này lên mạng xã hội nếu bạn thấy hay nhé! Chia sẻ lên Facebook Có 4 bình luận cho bài viết "Chùm thơ Hà Nội Mùa Đông hay đặc sắc, tự sáng tác luôn nha bà con"
Các bạn vừa xem qua chủ đề Chùm thơ Hà Nội Mùa Đông hay đặc sắc, tự sáng tác luôn nha bà con, mọi sao chép sang trang web khác xin vui lòng ghi rõ tên tác giả và nguồn "https://www.iini.net/" - DMCA