CHÙM THƠ VIẾT VỀ LŨ LỤT - VĂN NGHỆ HÀ TĨNH

PHAN ĐỨC CUNG

NẮM TAY NHAU

Quê mình chảo lửa, túi mưa Hạn khô, lũ quét vẫn chưa "đã" trời Bão dông, lốc xoáy tơi bời Áp thấp nhiệt đới ra khơi vẫn "hành" Quê mình một thuở chiến tranh Chiến trường ác liệt quyết dành đất đai Phải đâu vì muốn ra oai Là đất "phên, dậu" hai vai nặng đều Biết căm thù, biết thương yêu. Lưu danh vẫn tiếng “cục liều gàn ương” Để cho kẻ nhớ người thương Dệt nên chí khí can trường vùng quê Đã là người dân Hương Khê Cùng chung hoàn cảnh, chẳng hề kêu ca Lũ vào rồi lụt sẽ ra Biết lo gìn giữ cửa nhà cho yên Nôốc, bè có sẵn hai bên Giằng neo cẩn thận, người lên bìa rừng "Bốn tại chỗ" dân đã từng Bao phen thử thách chưa mừng đã lo Phải chăng xã lũ Hố hô! Thiên tai giờ có ai ngờ được đâu? Thôi thì ta nắm tay nhau Khó khăn khắc phục trước sau vẹn toàn.

Ảnh: Minh Chiến

VIẾT HOÀI

KHỔ LẮM MIỀN TRUNG!..

Khổ lắm miền Trung của ta ơi Nắng mới đốt rừng cháy khắp nơi Chưa kịp hoàn hồn thì bão, lũ Lại đến xéo dày cho tả tơi.!..

Lúa vừa mới chín độ vàng mơ Trời ném trận mưa xuống bất ngờ Ruộng dưới, đồng trên ngập trắng xóa Miếng ăn kề miệng vẫn...tờ hơ...

Trời ơi, đã tội tình chưa ?!..

Ảnh: Võ Hải

PHAN HỒNG LAM

THƯƠNG LẮM QUÊ MÌNH

Thương lắm Hà Tĩnh quê ta Khô mùa nắng hạn, mưa sa ngập đồng Lũ tràn trắng xoá mênh mông Thương dân mặn chát cõi lòng xót xa

Bao người tan tác cửa nhà Chìm trong biển nước nhìn mà tái tê Thương đàn con trẻ hả hê Chờ ngày khai giảng giờ đành lo âu

Lụt mưa mà ruột quặn sầu Biết bao công sức khổ đau nát lòng Nhà, vườn, ao cá, ruộng đồng Giờ nay trắng lũ màu xanh không còn

Người xa đeo đẳng nỗi buồn Nhớ quê, thương lắm dân mình thiên tai Đành lòng khúc ruột chia hai Hướng về quê mẹ cõi lòng xót xa

Cầu trời mưa thuận gió hoà Dân tôi đỡ khổ nhà nhà yên vui!

ĐẶNG TUYẾT

QUÊ MÌNH

Đất mẹ nghèo luôn chịu nhiều cay đắng

Nắng hạn chưa qua, nay lũ lại dâng trào

Nước lũ nhấn chìm bao cảnh thương đau.

Hà Tĩnh quê mình sao mà thương đến thế

Xa quê hương lòng nhớ về đất mẹ

Thương lắm quê mình khó nhọc gian truân Nghĩa nặng tình sâu dù xa cũng như gần Vẫn nặng lòng yêu quê hương da diết!

NGUYỄN THỪA QUÝ

QUÊ TA MÙA LŨ LỤT Thương lắm quê mình đất miền Trung Có mùa nắng cháy đồng khô khét lẹt

Nay lại phải ngập mình trong giá rét Có mùa về lũ càn quét khắp muôn nơi Nỗi nhớ thương quê da diết quá đi thôi Nhìn sóng nước mà lòng buồn rười rượi Nước mắt người dân lại bao phen trôi nổi Vật lộn với trời vì cuộc sống mưu sinh Về đi em thương đất quê mẹ quê mình

Thương hạt thóc gieo đầu mùa chưa gặt Bao bàn tay đã hao mòn vì bùn đất Mong một ngày hạt lúa trĩu nặng bông

Ước muốn giản đơn sao trời lại bất công Vì cuộc sống mẹ lại phải tay cày tay cấy Vẫn hy vọng vào một mùa như năm ấy Lũ không về cuộc sống được bội thu Về đi em giúp mẹ một mùa thôi Để các em con lại có tiền ăn học Cho cha mẹ bớt bao đêm trằn trọc Day dứt nhiều, thương lắm đất miền Trung.

Hà Tĩnh, đêm trực bão ngày 29 tháng 08

PHAN ĐỨC LIÊM

NỖI NHỚ KHAI TRƯỜNG

Nhớ ngày xưa, khi tuổi bố khai trường. Trong ký ức, chim chích chòe vẫn hót, Lũ trẻ thơ luôn ồn áo, háo hức, Vẫy cờ, hoa, khua trống ếch rộn ràng.

Khai giảng này, quê mình lũ giăng giăng, Nhiều làng xóm chẳng thể nào đi được. Bao công sức thầy cô, đã trôi theo dòng nước, Khai giảng dừng, trường vắng, thấy nao nao.

Sao dịp này, áp thấp cứ chồng nhau, Lũ dồn lũ, mưa chồng mưa xối xả, Ngày lễ hoãn, còn đợi bao ngày nữa. Sáng mồng 5, nước ngập sân trường.

Nghỉ là đúng rồi, mà sao cứ thấy thương, Thấy trống vắng, một tí gì khó nói. Chắc cũng như mình, mai sau này nhìn lại. Con nhắc cùng nhau, kỷ niệm khó phai mờ.

Bởi tự lâu rồi, tự thủa rất xưa. Ngày hội lễ, chưa bao giờ buồn vậy./.

5/92019

Ảnh Đức Hùng

TRẦN HẬU TÁM

LŨ VỀ (Gửi người vợ lính vùng rốn lũ)

Cả tuần nay trời cứ mưa hoài Nước tràn ngập cả nhà trên, nhà dưới Một mình em cứ vô, ra tất tưởi Lo cho mẹ cha, con cái, lơn gà…

Anh bây giờ đóng quân ở nơi xa Cùng đồng đội cứu dân vùng lũ ngập Dầm trong gió mưa, rét run cầm cập Lương khô, mì tôm lót dạ cầm hơi

Biết ở nhà sẽ vất vả lắm, em ơi Thương mẹ cha, em và các con thơ dại Mái nhà cũ anh cũng chưa sửa lại Trời đổ mưa ở trong cũng như ngoài

Trách ông trời sao cứ mưa hoài Mình lại ở xa không cùng em lo liệu Là vợ lính chắc em thấu hiểu Nhiệm vụ hàng đầu là vì nước, vì dân

Chỉ ước sao anh sớm được về gần Giúp sửa mái nhà, khơi thông cống rãnh Những khi khó khăn giá có anh bên cạnh Đỡ đần thêm để em được thảnh thơi

Là vợ lính ở đâu cũng khó nhọc em ơi! Vùng rốn lũ lại càng gian nan vất vả Gắng lên em ơi! để vượt qua tất cả

Tự hào về em, người vợ lính thời bình.

06.9.2019

Cứu dân gặp nạn trong mưa lũ. Ảnh: Đậu Hà

Từ khóa » Thơ Về Lụt Lội